Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi và Hoắc Minh Hiên từ nhỏ đã béo tròn béo trục.
Lúc đi , vì ngoại hình mà bạn bè xa lánh, bài xích, tôi chỉ còn nương tựa . Những người xung quanh thường trêu chọc: “Sau này hai cứ ở bên luôn cho rồi.”
Tôi thẹn đỏ cả mặt, còn anh lúc nào cũng cười híp mắt đồng ý.
Thế nhưng sau đó, vóc dáng anh trở cao ráo, cơ bắp rõ rệt, còn tôi vẫn vậy. Anh bắt đầu dần xa tôi. Tôi cứ ngỡ là do mình nhạy cảm quá thôi.
Cho đến khi người lớn lại đem chuyện cũ ra đùa giỡn, Hoắc Minh Hiên đột ngột đóa ngay mặt mọi người:
“Ai mà thèm thích một con lợn chứ, không thấy tởm à!”
1
Hoắc Minh Hiên mắng xong cũng không rời đi ngay, anh đó trợn mắt, thở hồng hộc nhìn chằm chằm tôi.
Lúc đó, tôi bận bóc . Hoắc Minh Hiên rất thích ăn nhưng lại cực kỳ thiếu kiên nhẫn, ăn vài miếng là bắt đầu bực bội. Thế là tôi đã bí mật tìm video trên mạng, bóc sao cho điêu luyện. Sau này mỗi lần ăn , tôi chuẩn sẵn một bát đầy thịt trắng nõn cho anh, anh chỉ việc cầm thìa xúc ăn là xong.
Nhưng lúc này, tôi dừng lại mọi động tác, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn anh, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra. yên lành, sao anh lại giận lôi đình như thế? Rõ ràng lúc nãy mọi chuyện vẫn ổn, hai gia đình ngồi ăn cơm trò chuyện rất hòa hợp.
Mãi đến khi mẹ anh thấy tôi bóc , bà cười nói một câu: “Gia Y hiền thục thế này, sau này Minh Hiên ta hưởng phúc rồi.”
Dứt lời, Hoắc Minh Hiên đột nhiên phắt dậy, mắng thẳng mặt tôi: “Ai mà thèm thích một con lợn chứ, không thấy tởm à!”
Người phản ứng đầu tiên là anh. Ông lên tát một phát sau gáy anh, cau mày quát: “Nói bậy bạ gì đó, còn không mau xin lỗi!”
Mẹ anh cũng vội vàng nói theo. Thế nhưng Hoắc Minh Hiên lại cực kỳ cứng đầu, ưỡn ngực không chịu nhận sai: “Con nói có gì sai đâu? Mọi người nhìn cô ta xem, béo đến mức nào rồi, hai cằm, mắt híp tịt, trên bụng có hai tầng ngấn mỡ như đeo phao bơi, rơi xuống nước chắc cũng tự lên …”
“Đủ rồi!”
tôi không chịu nữa, đập mạnh xuống bàn, chỉ tay ra cửa: “Cút!”
Hoắc Minh Hiên hất cằm, thèm do dự mà nhấc chân bỏ đi ngay lập tức. mẹ anh liên tục xin lỗi rồi cũng vội vã đuổi theo anh ra ngoài.
Chớp mắt một cái, bầu không khí náo nhiệt lúc nãy đã tan biến không còn dấu vết. Mẹ ôm lấy tôi, khẽ an ủi: “Y Y, đừng nó nói bậy, con là xinh đẹp nhất.”
Tôi thở hắt ra một hơi, quay sang nhìn bà. “Nhưng mà, anh ấy nói cũng đâu có sai đâu mẹ.”
Tôi cố nhếch môi định cười, nhưng nước mắt vẫn không kìm mà trào ra. Mẹ tôi xót xa thở dài, lẩm bẩm: “Minh Hiên trẻ này sao thế không biết? Hồi nó đâu có như vậy.”
Nhưng mẹ ơi mẹ cũng biết mà, đó là chuyện “hồi ” rồi.
2
Tôi và Hoắc Minh Hiên là thanh mai trúc mã. Vì gia đình cưng chiều tuổi thơ cả hai nuôi dưỡng với dáng người tròn trịa.
Hồi tiểu , béo nhất lớp nếu không anh chính là tôi. Trẻ con tuy nhỏ nhưng cũng đã biết hướng tới cái đẹp. Đối với những sự tồn tại nằm ngoài quy chuẩn thẩm mỹ thông thường như tôi, ít nhiều tụi bạn chê cười.
Không ngoài dự đoán, cả hai vì béo mà cô lập. Nhưng lúc đó tôi cũng quan tâm, bạn khác không tôi với . tôi thường xuyên chia sẻ đồ ăn vặt, tán gẫu xem hôm qua đã ăn món gì, mơ mộng xem bữa tối hôm nay có gì bất ngờ không.
Lâu dần, hai trở hình với bóng, chuyện gì cũng kể cho . mẹ hai bên nhờ thế mà cũng quen thân, lại tình cờ ở một khu chung cư, một tòa ngày càng thân thiết. Có đôi khi bận rộn công việc, nhờ đối phương chăm sóc con cái cũng là chuyện thường tình. các dịp lễ tết, hai gia đình thường xuyên đi du lịch chung hoặc tụ tập ăn uống, thân thiết như người một .
Mẹ Hoắc Minh Hiên rất thích tôi. Bà lúc nào cũng nựng má tôi cười nói: “Con bé mập này trông đáng yêu quá đi mất, sau này về con dâu bác nhé!”
Lúc đó tôi đã lớp sáu, hiểu rõ câu nói đó nghĩa là gì. Tôi không thấy khó chịu mà chỉ thấy thẹn thùng, hưng phấn đến đỏ cả mặt.
“Minh Hiên, con thấy sao?”
Mỗi lần như vậy Hoắc Minh Hiên cười híp mắt gật đầu: “Tất nhiên là tốt rồi ạ, như vậy con có thể ăn món cánh gà coca cô chú suốt đời luôn!”
vậy, người lớn cười rộ lên. Tôi lén nhìn Hoắc Minh Hiên, đúng lúc anh cũng nhìn tôi. Bốn mắt nhìn , ý cười tràn ngập, cuộn trào như sóng biển.
Lúc đó tôi cứ ngỡ, tâm tư tuổi trẻ có thể vượt qua ngàn vạn gian nan. Mà quên mất rằng, lòng người dễ đổi thay.
3
Thứ đầu tiên thay đổi chính là cân nặng Hoắc Minh Hiên.
Sau kỳ thi lên cấp ba, vì bà nội lâm bệnh nặng tôi theo mẹ về quê, ở tận cho đến lúc gần khai giảng mới quay lại. Lúc gặp lại, tôi phát hiện Hoắc Minh Hiên đã thay đổi rất nhiều. Anh cao lên, cũng gầy đi. Mặc chiếc áo ba lỗ, cánh tay đã lộ rõ những đường nét cơ bắp khỏe khoắn. Cứ như thoát thai hoán cốt, biến thành một người hoàn toàn khác.
Tôi ngạc nhiên không thôi: “Hoắc Minh Hiên, anh dám lén lút giảm cân sau lưng em! Đã bảo là hưởng thụ mỹ thực, hai béo suốt đời mà, anh dám phản bội tổ chức!”
“Nói bậy bạ gì đó, kỳ nghỉ hè mẹ bắt anh ra quán đồ nướng cậu giúp việc, cả ngày mệt muốn chết, cơm muốn ăn, tất nhiên là gầy đi rồi.”
Hoắc Minh Hiên giải thích xong, đánh mắt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, khẽ cau mày: “Còn em sao, về quê à, sao nhìn còn béo hơn lúc khi đi thế?”
Nhắc đến chuyện này, tôi ngượng ngùng gãi đầu: “Chịu thôi, món ăn quê nấu nồi lớn ngon quá, thịt cũng thơm nữa, em không kiềm chế …”
“Đúng rồi, em còn mang quà về cho anh này!” Tôi lôi miếng thịt hun khói đã gói kỹ ra, đưa tới mặt anh như dâng báu vật: “Đây là miếng thịt hun khói em lựa kỹ lắm đấy, thơm cực kỳ! Mang về bảo bác cho anh ăn nhé.”
Một lúc lâu sau Hoắc Minh Hiên mới đưa tay nhận lấy, tiện tay để lên bàn. Anh nâng tay xem giờ rồi thúc giục tôi: “Anh có hẹn bạn đến game, người ta sắp tới rồi, em mau về đi, đừng để họ nhìn thấy.”
Tôi không hiểu tại sao anh hẹn bạn lại sợ họ nhìn thấy tôi, nhưng cũng không hỏi nhiều mà quay người về . Sau đó, mỗi lần tôi rủ anh ra ngoài hoặc đi ăn, anh từ chối. Hỏi lý do chỉ có: “Anh hẹn bạn đi game/đánh bóng/leo núi rồi…” Đủ loại lý do.
Tôi cũng từng đề nghị liệu có thể cho tôi đi không. Anh nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, trề môi: “Em á? Thôi bỏ đi, em lười như thế gì, đi chỉ có nước kéo chân người ta thôi.”
Thấy vẻ mặt tôi buồn bã, anh lại bồi thêm một câu: “Nhưng mà anh sẽ mang đồ ngon về cho em.” thấy câu đó, đám mây mù trong lòng tôi lập tức tan biến, tôi mỉm cười gật đầu.
Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày khai giảng. Thật tình cờ, tôi và Hoắc Minh Hiên lại xếp một lớp. Tôi đã rất vui.
Tân sinh viên lớp mười đi quân sự hai tuần. Ngày đầu tiên, một bạn nữ hàng tôi vì hạ đường huyết mà ngất xỉu khi nghiêm. Huấn luyện viên đảo mắt một vòng rồi chỉ Hoắc Minh Hiên: “Cậu, ra khỏi hàng, dìu bạn nữ kia đi nghỉ đi.”
“Rõ!” Hoắc Minh Hiên hô vang dội, chạy đến mặt bạn nữ hỏi han vài câu. Không biết anh nói gì mà bạn nữ kia lắc đầu. Sau đó, anh bế bổng cô ấy lên mặt bao nhiêu người, chạy băng qua sân vận động hướng về phía phòng y tế. Tiếng hò reo xung quanh vang lên không ngớt.
Tôi nhìn bóng lưng hai người dần xa, chỉ thấy lồng ngực bỗng nghẹn đắng một khó hiểu. Đến giờ giải lao, tôi tìm gặp Hoắc Minh Hiên hỏi về chuyện lúc nãy. Anh tỏ vẻ có gì to tát: “Cậu ấy bảo mệt đến mức không , anh không còn nào đành bế đi thôi, lẽ lại bỏ mặc cậu ấy ở đó?”
“Mọi người là bạn , giúp đỡ là chuyện đương nhiên sao?”
anh nói vậy, tôi mới yên tâm hơn và thầm nảy ra một ý định. Lúc nghiêm dưới cái nắng gay gắt, tôi hạ quyết tâm, nhắm mắt lại rồi mềm nhũn người ngã xuống!
“Huấn luyện viên! Lại có người ngất xỉu rồi!” Bạn bên cạnh kinh hãi hét lên.
Huấn luyện viên chạy đến kiểm tra một hồi, lại gọi Hoắc Minh Hiên ra: “Cậu đưa bạn này đến phòng y tế đi.”
Tôi nhắm nghiền mắt, lòng tràn đầy mong đợi. Kết quả, tôi chỉ thấy giọng nói hững hờ anh vang lên trên đỉnh đầu:
“Huấn luyện viên, thầy đùa à? Cô ta béo như thế này sao em mang đi . Với lại béo đến mức này sao mà hạ đường huyết cho , chắc là định lười biếng đấy ạ.”