Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

11

Trần Tri Dư tặng tôi một cuốn thực đơn.

là thực đơn giảm mỡ mà cô đặc biệt chuẩn bị tôi.

“Tớ biết những lời tớ nói, chưa chắc cậu đã lọt tai. Nếu cậu vẫn muốn giảm cân, tớ hy vọng cậu có thể từng bước một, nóng vội.

“Mấy năm nay vì sức khỏe tớ không tốt bố mẹ rất lo lắng, đặc biệt là ăn uống. Họ nhờ chuyên gia thiết kế thực đơn dinh dưỡng tớ. Cuốn thực đơn cũng là tớ nhờ chuyên gia chuẩn bị, hy vọng có thể giúp cậu.”

Tôi vui mừng nhận lấy, nhất thời không biết nói gì phải.

Đúng lúc , Hoắc Minh Hiên bước tới.

cuộc trò của chúng tôi, anh lập khinh bỉ.

Gia Y, với cậu mà cũng đòi giảm cân à? Trước hết lo mà quản cái miệng của đi. Bao giờ cậu cai đồ ăn vặt với trà sữa, lúc tớ mới phục cậu là người có bản lĩnh.”

Tôi đến nghẹn họng, cố kìm cơn giận hỏi anh:

“Hôm tớ ngất ở sân, gọi điện nhờ cậu giúp, cậu lại cúp máy. Cuối cùng là Tri Dư đưa tớ đến phòng y tế. cậu không có gì muốn nói sao?”

Tôi tưởng Hoắc Minh Hiên ít nhất cũng sẽ có chút áy náy.

Không ngờ phản ứng của anh hoàn toàn vượt ngoài dự đoán.

“Tri Dư đưa cậu đến phòng y tế?”

Hoắc Minh Hiên trừng to mắt, trong sự kinh ngạc xen lẫn giận.

Gia Y, cậu có bị gì không vậy? Cậu béo thế nào trong lòng không tự biết sao? Lỡ Tri Dư bị thương thì sao? Cậu nghĩ thế nào mà dám cô ấy đỡ cậu?”

Nói xong, anh quay sang nhìn Trần Tri Dư, trên mặt đầy vẻ lo lắng.

“Tri Dư, cậu có bị thương không? Có sao không?”

cảnh , tôi suýt nữa bật .

Tôi bỗng nực những ảo tưởng của trước đây.

Trần Tri Dư tỏ vẻ khó .

“Không phải hai người là sao? Gia Y ngất xỉu mà cậu cũng không quan tâm một chút à?”

“Cậu ấy thì có .”

Hoắc Minh Hiên khoát tay, giọng điệu thản nhiên.

“Cậu ấy khỏe như trâu ấy mà, ai gặp chứ cậu ấy thì không. Không giống cậu, cậu gầy yếu thế , lỡ bị cậu ấy đè trúng thì…”

“Hoắc Minh Hiên!”

Trần Tri Dư lạnh mặt.

Trên gương mặt cô hiện lên vẻ nghiêm túc mà trước giờ tôi chưa từng .

Cô nói từng chữ rất rõ ràng:

“Xin cậu hãy tôn trọng Gia Y. dùng cân nặng công kích người khác nữa, không?”

Trần Tri Dư tỏ ra không vui, Hoắc Minh Hiên lập luống cuống.

Anh vội vàng muốn giải , nhưng Trần Tri Dư không anh cơ hội, quay người trở về chỗ ngồi của .

Nhìn Hoắc Minh Hiên đứng , bối rối không biết sao, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác khoái trá khó tả.

là điều anh đáng phải nhận.

Anh tự chuốc lấy thôi.

12

Tôi quyết định cắt đứt hoàn toàn với Hoắc Minh Hiên, từ nay về sau coi như người xa lạ, đời không qua lại nữa.

Không ngờ anh ta lại đột nhiên như phát bệnh, bắt đầu tìm đủ cách đến gần tôi.

Mang bữa sáng tôi, mua trà sữa tôi, đồ ăn vặt thì nhét đầy ngăn bàn…

Thật sự khiến người ta khó .

Lần nữa anh ta đặt một cốc trà sữa trước mặt tôi, tôi gọi anh ta lại.

“Tóm lại cậu muốn gì? Có thể nói thẳng không?”

“Có gì đâu, là mời uống trà sữa thôi mà.”

?”

vậy tôi nửa miệng nhìn anh ta.

chết không cứu? mà mở miệng là mắng mỏ? mà không kiêng nể gì chế giễu, châm chọc đối phương sao? Hoắc Minh Hiên, cậu có phải đang sai hai chữ ‘ bè’ không?”

Trước lời mỉa mai của tôi, Hoắc Minh Hiên đỏ bừng mặt, vẻ mặt lúng túng.

Anh ta nhìn quanh một vòng, ghé sát lại gần tôi, hạ giọng nói nhỏ.

Gia Y, trước kia là tớ sai, tớ xin lỗi cậu chưa? Nể tình chúng ta quen nhau bao nhiêu năm , cậu bụng nữa.”

“Tôi có thể không bụng. sao nữa?”

“Cậu đã không bụng thì giúp tớ giải với Trần Tri Dư đi. Nói với cô ấy là trước kia cậu giả vờ ngất tớ mới không quan tâm, chứ bình thường tớ rất chăm sóc cậu.”

Nói đến đây, Hoắc Minh Hiên nhíu mày, vẻ mặt đầy phiền muộn.

“Mấy ngày nay cô ấy chẳng thèm ý tới tớ, chắc là vẫn giận hôm trước. Tất là vì cậu, cậu phải giúp tớ dỗ cô ấy, bảo cô ấy lầm tớ nữa.”

Lúc tôi mới ra mục đích thật sự của anh ta.

Nếu không phải vì Trần Tri Dư lạnh nhạt với anh ta, có lẽ đời anh ta cũng sẽ không xin lỗi tôi.

Từ đầu đến cuối anh ta chưa từng nghĩ sai.

Anh ta sợ Trần Tri Dư không thèm ý nữa.

Vậy

“Cậu Trần Tri Dư?”

Hoắc Minh Hiên cũng không phủ nhận.

“Đương nhiên . Cô ấy xinh đẹp, dáng người đẹp, khí chất dịu dàng. Ai mà không chứ?”

“Đúng vậy.”

Tôi gật đầu, mỉm nhìn anh ta.

nghiêm túc hỏi lại:

“Vậy cậu lấy tư cách gì mà nghĩ xứng với cô ấy?”

13

Hoắc Minh Hiên sững lại, không ý tôi.

“Cậu nói gì?”

Tôi rất tốt bụng lặp lại một lần nữa.

“Trần Tri Dư cái gì cũng tốt. Vậy cậu dựa đâu mà nghĩ xứng với cô ấy? Dựa EQ gần như bằng không của cậu à? Hay dựa cái đầu toàn cơ bắp? Hay là dựa cái miệng thối như ăn phải thứ gì bẩn thỉu vậy?”

một người không nhìn vẻ ngoài của họ, phải nhìn lại xem bản là loại người gì.”

Gia Y, cậu bị điên à!”

Hoắc Minh Hiên bị tôi mắng đến mức xấu hổ giận, suýt nữa chửi ầm lên.

tôi thì cảm trong lòng vô cùng sảng khoái.

Tại sao có anh ta quyền chế giễu tôi, tôi thì không phản kích?

Tôi đâu phải mẹ anh ta, tại sao phải chiều theo anh ta chứ!

Hoắc Minh Hiên đỏ mặt tía tai trừng tôi rất lâu.

Không biết nghĩ đến điều gì, anh ta đột nhiên khẩy.

Trong lòng tôi lập dâng lên một dự cảm không lành.

Gia Y, trước đây cậu vẫn luôn ngoan ngoãn như vậy, tớ nói gì cậu cũng . Sao tớ nói Trần Tri Dư, cậu lại nổi giận lớn như vậy?

“Tớ . Cậu tớ chứ gì. Cậu ghen với cô ấy mới cố tình nói những lời khó như vậy, muốn giữ tớ lại.

“Ngay việc cậu thiết với Trần Tri Dư chắc cũng là tính toán từ trước. Cậu sợ cô ấy cướp mất tớ mới cố tình chen giữa hai chúng tớ phá hoại. Gia Y, cậu đúng là quá nhiều tâm cơ.

“Đã nói đến mức thì tớ cũng nói thẳng luôn. đời tớ cũng không thể cậu! Cậu phí công nữa. Có thời gian thì nghĩ xem sao giảm cân đi, một con lợn suốt đời, có tự dâng lên cũng chẳng ai thèm!”

Tôi lạnh lùng nhìn cái miệng của Hoắc Minh Hiên mở ra đóng , nói hết câu đến câu khác đầy khó .

Kỳ lạ là lúc đầu tôi đau lòng.

Nhưng dần dần, cảm giác ấy lại tan biến.

Đến cuối cùng, nhìn bộ dạng tự tin của anh ta, như thể đã nhìn thấu cái gọi là “tâm địa xấu xa” của tôi, tôi buồn .

Đàn ông… luôn bình thường như vậy, nhưng lại tự tin đến đáng sợ.

“Cậu yên tâm đi. Nếu tôi mà cậu, tôi chó!”

Nói xong, tôi cầm cốc trà sữa lên, ném thẳng người anh ta.

Nhìn bộ dạng anh ta bị trà sữa bắn khắp người, chật vật tối, tôi mỉm .

“Cút đi. đứng trước mặt tôi người khác buồn nôn.”

Gia Y, cậu lắm! Sau hối hận!”

Ném lại một câu đe dọa, Hoắc Minh Hiên tối quay người bỏ đi.

Hối hận sao?

Tôi sẽ không hối hận.

Tôi mong chờ… một ngày mai tốt đẹp hơn mà thôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương