Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Mạnh Hạc Thư luôn ăn nhỏ nhẹ, ấy nay hắn lại gằn giọng kia.

“Muội có t.h.a.i rồi. Để ta rõ phải trái Yên!”

Bách nhi thú ghé sát bên Ngọc Già, còn luôn miệng gọi nàng ta là tiên nữ tỷ tỷ.

“Tiên nữ tỷ tỷ, quần áo của tỷ đẹp quá, tỷ còn thơm nữa.”

Ngọc Già xoa đầu Bách nhi rồi vẻ sang Mạnh Hạc Thư: “Giống nhau đúc nhỉ, thế là có hai Mạnh ca rồi.”

Được khen ngợi Bách nhi càng hơn: “Chờ đệ lớn, đệ sẽ cưới tiên nữ tỷ tỷ làm vợ.”

Ngọc Già bị chọc , không nhịn được mà Mạnh Hạc Thư thật lâu.

“Quả là con trai của chàng, ngay cả ánh cũng giống chàng thật đấy.”

Ngọc Già khúc khích, có lẽ Mạnh Hạc Thư đau lòng viện cớ ra rồi dặn ta: “Ngọc Già đang có t.h.a.i ăn uống thanh đạm thôi, món mặn ăn cá tôm, lúc nấu ăn cũng đừng cho rượu vào.”

Thật ra ta đang rất bực bội, ta biết điều gì khiến mình cảm nữa.

“… Nàng ta định ở lại đây bao lâu?”

“Muội ấy bụng mang dạ chửa, chúng ta có thể đuổi muội ấy ra được ?”

Ta bĩu môi, thầm nghĩ mình cũng đâu phải là đại phu?

ta không , Mạnh Hạc Thư thở dài xoa đầu ta rồi dịu giọng: “Nàng cứ nấu cơm trước, ngày mai ta đến phủ tranh luận Yên phen, được ?”

Sợ ta vẫn khó chịu, hắn lại tiếp: “Nửa tháng nữa là sinh thần của nàng, cả nhà ta đón sinh thần cùng nàng nhé? Bách nhi còn chuẩn bị bất ngờ cho nàng đấy.”

Cách khung cửa sổ, ta liếc Bách nhi kháu khỉnh khỏe mạnh của mình mà không nhịn được : “ là tiền mừng tuổi của Bách nhi, nó định để dành cưới vợ , thế mà chàng cũng lừa cho được.”

“Lừa đâu mà lừa? Hiếu kính cha là chuyện hiển nhiên. Nàng cũng đừng hỏi ta, ta đã đồng ý giữ bí mật con rồi.”

Ta hé môi , cố kìm lại dòng suối ngọt ngào đang lan tràn trong tim mình: “Ta không hỏi đâu.”

Bởi vì ta đã “bất ngờ” ấy từ trước rồi… cây trâm mà Bách nhi đã lén lút giấu dưới gối.

Yên không có trong phủ, gia hắn đã phụng chỉ vào Kinh rồi.

biết Thánh thượng muốn hắn làm gì, ít nhất cũng phải chờ hơn nửa tháng.

“A Kiều, đợi thêm nửa tháng nữa, có được không?”

Ta biết vì mình lại không Ngọc Già cô nương.

Rõ ràng nàng ta gọi A Kiều tỷ tỷ ngọt ngào đến thế, rõ ràng ta nghe khác khen ngợi tài nấu nướng của mình đến thế, khi nghe nàng ta khích lệ ta lại không .

“A Kiều tỷ tỷ nấu ăn ngon quá, trách có thể giữ được tim của Mạnh ca.”

trừ ta ra Mạnh Hạc Thư và Bách nhi đều nàng ta vô cùng.

Bình thường Bách nhi rất nghe lời, nó lại đẩy chén cơm ra.

Từng hạt cơm văng tung tóe, nước canh cũng nhỏ xuống cạnh bàn.

“Con nuốt không trôi, con muốn ra mua bánh tỷ tỷ!”

con trai lãng phí đồ ăn thế, ta đành trách mắng đôi câu, mà Bách nhi lại quyết liệt lau nước không chịu nhận sai.

Ngọc Già vội tới hòa giải: “A Kiều tỷ tỷ, trẻ con hay thèm ăn vặt, không thể lúc nào cũng ăn cơm đâu.”

Bách nhi lau nước rồi ta ánh oán hận: “Tại của con lại là ? Tại tiên nữ tỷ tỷ không phải là của con?”

Câu này khiến Mạnh Hạc Thư cũng phải giật mình, mà hắn chỉ buồn bã rũ .

Tim ta bị ai khoét mất.

Trước kia ta đã chịu đựng bao nhiêu khổ sở khi m.a.n.g t.h.a.i Bách nhi, vị trí t.h.a.i nhi không đúng ta phải chịu đau đớn suốt ngày đêm mới có thể sinh ra thằng bé. mỗi lần Bách nhi bướng bỉnh, Mạnh Hạc Thư thường kể cho nó nghe những chuyện ta đã phải trải qua. Mỗi lần , Bách nhi đều cuống quýt che miệng cha lại rồi chỉ vào tim mình: “Cha đừng nữa, đau Bách nhi cũng đau ở đây này.”

Ngày sau là sinh thần của ta.

Ta nấu toàn là món khoái khẩu của Mạnh Hạc Thư, lại còn mua bánh mà Bách nhi nữa .

Đợi đến khi bên tối mịt, ta đã hâm nóng đồ ăn đến lần thứ ba Mạnh Hạc Thư mới đưa Bách nhi về.

Ta chiếc trâm bạc mà Bách nhi định tặng ta đang cắm bên tóc mai của Ngọc Già cô nương.

Mạnh Hạc Thư ta chằm chằm vào cây trâm ấy, lúc này hắn mới nhớ ra nay là sinh thần của ta.

Hắn vội vàng giải , bởi vì Ngọc Già không bọn họ mới đưa nàng ta ra dạo cả ngày nay.

Cây trâm bạc kia chỉ để Ngọc Già cài cho mà thôi, không phải bọn họ tặng nàng ta.

Ngọc Già xoa đầu Bách nhi: “Bách nhi ngoan nhé, đưa câm trâm cho con , được không?”

Bách nhi nép sau lưng Ngọc Già mếu máo gào khóc: “ phải đưa cho bà ta? Bà ta đeo cái này không đẹp bằng tiên nữ tỷ tỷ đâu!”

Mạnh Hạc Thư sa sầm mặt mày, hắn càng trách mắng Bách nhi Ngọc Già lại càng che chở cho thằng bé

biết tại … Ta cảm mình đã biến thành kẻ xấu, mà còn là kẻ xấu dư thừa nữa .

Món ăn trong phòng bếp lại lạnh cả rồi, ta còn tâm tư, cũng không còn khẩu vị để hâm nóng lại nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.