Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fh1FhA6mG

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

chương 3

Từ xa tôi đã nhìn thấy anh.  

Dáng người cao gầy, nổi giữa nghĩa trang vắng lặng.  

Khiến người ta dễ dàng chú ý.  

Cũng đã một thời gian rồi anh không đến.  

khi bất chợt nhìn thấy tôi có cảm giác như đang mơ .  

lần này bên Quan Kỳ lại có một cô gái.  

Tôi lập tức đứng dậy.  

Cả người cứng đờ.  

Quan Kỳ dẫn cô ấy đến tôi.  

Anh nắm tay cô ấy.  

Nhìn chằm chằm vào bia mộ, mỉm cười nói.  

“Nhu Nhu, từ nay anh không đến em nữa.”  

“Anh sắp bắt đầu một cuộc mới rồi.”  

Nắng dọi gay gắt.  

Tôi không mở nổi mắt.  

có thể nheo nheo mắt, lí nhí nói.  

“Tin vui đấy chứ.”  

“Em đã nói rồi , anh bắt đầu cuộc mới.”  

“Nhìn anh bây giờ xem, tinh thần đã tốt hẳn ra không ít.”  

“Quan Kỳ, anh vốn đứng dưới mặt trời cơ .”  

“Đó mới là anh.”  

Tôi vừa nói vừa nghẹn ngào.  

vịn nữ bên mới đứng vững nổi.  

Chắc tôi bị tụt đường huyết.  

Tôi hiếm khi cảm xúc tuột khỏi tầm kiểm soát như .  

May là Quan Kỳ không nhìn thấy.  

Anh vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y cô gái bên .  

mắt cúi xuống cũng không còn nồng cháy như xưa nữa.  

Quan Kỳ có vẻ thật sự đã bỏ rồi.  

Người ta thường bảo người mới là liều t.h.u.ố.c chữa lành vết thương cũ.  

Nếu Quan Kỳ thật sự được chữa lành, có thể bỏ được quá khứ.  

tôi vui hơn ai hết.  

Tôi len lén lau mắt.  

Nhẹ lòng thở ra một hơi.  

cười nói.  

“Quan Kỳ, em thật lòng mừng cho anh đấy.”  

“Ba năm rồi, cuối cùng anh cũng đi đúng đường rồi.”  

Anh lên tiếng, điệu bình thản.  

Như đang nói với một người bạn cũ.  

“Có anh từng nghĩ đời này chắc cứ lãng phí mãi thế thôi.”  

cuối cùng ông trời vẫn anh được người.”  

cả đời này muốn bên.”  

“May mắn thật đấy.”  

“Những tháng năm đã cứ xem như là một giấc mơ đi.”  

“Quan Kỳ này một khi đã hết lòng yêu ai.”  

không còn chỗ cho người khác nữa.”  

Khi nói đến đó, anh khẽ siết tay cô gái bên .  

ấy tôi mới ý.  

Cả hai đều đeo nhẫn đôi.  

Còn khắc cả chữ cái lên đó, rất có tâm.  

rồi, tình yêu của Quan Kỳ xưa nay vẫn luôn mãnh liệt và ràng như thế.  

Anh từ túi áo ra một chiếc nhẫn.  

Nhẹ nhàng đặt lên bia mộ.  

“Nhu Nhu.”  

Anh dịu dàng nói khẽ.  

“Tạm biệt.”  

“Đi nhanh sao?”  

Tôi dậy, mắt đã nhòe .  

Nhìn không khuôn mặt anh nữa.  

Tôi cố lau mắt, lau mãi cũng không hết.  

“Là lần cuối cùng, lần cuối cùng thật rồi.”  

“Xin anh đừng em nhớ được một hình bóng mơ hồ.”  

“Tôi đúng là không có tiền đồ.”  

“Càng như , mắt càng rơi dữ dội.”  

“Tôi muốn nhìn kỹ anh lần nữa.”  

“Muốn ghi nhớ ràng.”  

lần cuối cùng này lại đến quá vội vàng.”  

“Không có bất kỳ chuẩn bị nào.”  

Quan Kỳ không giống như mọi lần.  

Không còn lưu luyến.  

Anh nắm tay cô gái kia, cẩn thận bước đi.  

Khi anh xoay người lại, tôi không kìm được.  

Nghẹn hỏi.  

“Quan Kỳ, anh có thể…”  

Câu nói còn dang dở, anh đã xoay lưng.  

Tôi run gọi.  

“Anh còn có thể nói yêu em lần cuối được không?”  

Quan Kỳ đi rồi.  

Lần này anh mang theo tất cả sáng của tôi.  

Mọi thứ xung quanh bỗng yên ắng đến đáng sợ.  

Tôi cúi đầu đứng bất động thật lâu.  

Chiếc nhẫn nằm lặng lẽ nơi đó.  

Tôi đưa tay so thử rồi khom người định nhặt nó lên.  

Tôi thử hết lần này đến lần khác.  

chiếc nhẫn không nhúc nhích.  

Tôi bắt đầu hoảng lên, lao người tới.  

Nữ nhà bên vội vàng hét lên.  

“Nhu Nhu, Nhu Nhu, cô làm gì ?”  

“Đừng dọa tôi .”  

Tôi ngẩng đầu lên, mắt hoảng hốt.  

“Tôi muốn đeo nó.”  

“Tôi muốn đeo chiếc nhẫn đó.”  

Cô ấy im bặt.  

Đứng nhìn tôi rất lâu, mắt đỏ hoe.  

Tôi lại nhào tới lần nữa.  

Cô ấy ôm c.h.ặ.t tôi, nhẹ nhàng nói.  

“Đừng nữa, Nhu Nhu, chúng ta không nữa.”  

“Ba năm rồi, cậu cũng bỏ rồi.”  

rồi, thôi.”  

“Quan Kỳ như , tôi ăn mừng chứ.”  

Tôi cười lớn rất lâu.  

Rồi bắt đầu chạy loạn khắp nơi.  

Vừa hát vừa nhảy.  

“Nghĩa trang này yên tĩnh quá, cũng cần chút âm thanh chứ.”  

Chạy mệt rồi, tôi tựa người vào bia mộ.  

Lười biếng nói chuyện.  

“Quan Kỳ, lần sau đừng mang dâu tây nữa.”  

“Em cũng thấy hơi ngán rồi.”  

“Em muốn ăn bánh bao hấp tiệm gần khu nhà cũ.”  

“Mình hay tới ăn sáng ấy.”  

“Anh mang cho em một xửng được không?”  

“Chúng ta bao lâu rồi chưa đi ăn cùng nhau nhỉ?”  

“Còn nữa, cái lẩu cua quảng trường.”  

“Xin kẹo hồ lô trong con hẻm nhỏ nữa.”  

“Mùa thu sắp đến rồi, còn muốn…”  

“Nhu Nhu.”  

Cô gái bên đột ngột chạy đến cắt ngang lời tôi.  

“Đừng như thế nữa .”  

“Hả?”  

Tôi sực tỉnh.  

“À, anh ấy không đến nữa rồi ha.”  

Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn.  

thầm.  

cũng tốt, bên nhau trọn đời rồi, Quan Kỳ à?”  

Cô ấy nổi giận.  

Lần đầu tiên nữ thật sự nổi giận với tôi.  

Cô ấy nắm tay tôi, giận dữ chất vấn.  

“Quan Kỳ đi rồi, cô không nhớ đã nói với tôi những gì sao?”  

“Quan Kỳ không lại nữa.”  

“Cô không thể tiếp tục lại nhân gian nữa, cô hiểu không?”  

Cô ấy hét đến khản .  

Tôi nhìn cô ấy, bất ngờ cười.  

“Gào đến tai tôi muốn điếc luôn rồi đấy.”  

Tôi vuốt lại mấy sợi tóc rối của cô ấy.  

“Cô đúng là hay lo chuyện bao đồng.”  

“Chưa từng hàng xóm nào nhiều chuyện như cô.”  

Cô ấy mặt đi không chịu nhìn tôi.  

“Chính cô cũng nói là hàng xóm các đời rồi đấy.”  

“Bởi vì những người khác đều rời đi rồi.”  

“Đúng .”  

“Ma không thể lưu lại nhân gian quá lâu.”  

Tôi từ từ ngồi xuống.  

Ngước mắt nhìn ra xa, chậm rãi cất lời.  

“Trước đây tôi cứ đẩy Quan Kỳ đi mãi.”  

“Đến khi anh ấy thực sự rời đi, tôi lại chẳng chịu được.”  

“Tôi biết tôi không thể lại nữa.”  

tôi không nỡ rời đi.”  

“Tôi muốn lại thêm một ngày thôi.”  

nơi Quan Kỳ từng tìm tôi suốt ba năm trời ấy.”  

một chút nữa thôi.”  

Tôi nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đẫm mắt của nữ bên .  

Cười như khóc.  

“Đôi tôi hay nghĩ, không biết Quan Kỳ với cô ấy thế nào nhỉ?”  

“Có giúp cô ấy sấy tóc không?”  

“Có kiên nhẫn dỗ dành khi cô ấy làm nũng không?”  

“Chắc là có nhỉ.”  

“Quan Kỳ là người rất tinh tế.”  

“Chắc chắn không nỡ cô ấy buồn đâu.”  

càng nghĩ tôi càng đau lòng.”  

Tôi cười, khàn khàn.  

“Ba năm , tôi là người luôn miệng khuyên nhủ anh ấy.”  

“Rốt cuộc người không thể lại là tôi.”  

“Tôi vẫn trần trừ chưa chịu rời đi.”  

“Đến cả nữ cũng giận dỗi với tôi.”  

“Cô ấy nói nếu tôi không đi cô ấy cũng bị chôn cùng với tôi.”  

Tôi im lặng rất lâu.  

Cuối cùng mới khẽ đáp.  

“Cần gì làm chứ?”  

Cô ấy kéo tay tôi, vừa kéo vừa nói rất nhiều điều.  

Tôi lặng lẽ lắng nghe suốt cả đêm đến tận rạng sáng.  

Nữ kể rằng năm nay lẽ ra cô ấy cũng đính hôn với bạn trai.  

trước ngày đó, một biến cố xảy ra.  

Cô phát hiện người sắp kết hôn với mình lại có người phụ nữ khác bên ngoài.  

Trên đường lái xe trở về nhà trong cơn sốc, cô tai nạn.  

Mãi mãi không thể lại nữa.  

Cô nói đời người luôn có những điều dang dở.  

Ai rồi cũng có một chút tiếc nuối.  

“Quan Kỳ có thể lại bên cô ba năm.”  

anh ấy không thể đi cùng cô cả đời.”  

“Cô hiểu điều đó hơn ai hết .”  

cô ấy vẫn đang thao thao nói.  

Một tay cầm vai tôi lắc lắc.  

mắt bỗng lướt phía sau lưng tôi.  

một cái liếc, nói cô ấy nghẹn lại.  

Ngây ra nhìn trân trối, môi bắt đầu run lên.  

Tôi như có linh cảm.  

Nụ cười thờ ơ nơi khóe miệng cũng tan biến.  

Tôi từ từ đầu theo mắt của cô ấy.  

Tiếng mưa rơi tí tách.  

Một bóng người mặc đồ đen từ xa dần tiến lại gần.  

đến gần, cả tiếng mưa đập vào mặt ô cũng trở ràng.  

Quan Kỳ.  

Anh ấy che ô từng bước một tiến về phía tôi.  

Anh đứng trước bia mộ tôi.  

Dáng người thẳng tắp.  

Hồi lâu mới cất tiếng.  

“Anh đã nghĩ kỹ rồi.”  

“Vẫn đến chính thức nói lời tạm biệt.”  

“Nhu Nhu, cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh.”  

“Mang đến cho anh biết bao năm tháng vui vẻ.”  

“Anh đã đính hôn rồi.”  

“Hôm cô ấy mơ thấy em.”  

“Nhu Nhu, đừng dọa cô ấy nhé.”  

“Bọn anh đều tốt cả.”  

“Nếu em có thể nghe thấy quên anh đi được không?”  

Tôi lặng im nhìn anh.  

Lần đầu tiên không đáp lại.  

Cơn mưa kéo dài rất lâu.  

Anh cũng đứng dưới mưa rất lâu.  

Như thể đang nói những lời từ biệt cuối cùng.  

Lần này tôi nhìn gương mặt anh.  

Vẫn giống hệt như trong ký ức.  

Đến khi mưa tạnh, anh đứng dậy.  

Xếp ô lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, khẽ cười.  

“Nhu Nhu, lần cuối cùng rồi.”  

“Từ vĩnh biệt nghe chẳng may mắn gì.”  

“Tạm biệt nhé.”  

“Anh thật tốt, mong em cũng .”  

Lần này Quan Kỳ thật sự đã rời đi.  

Không còn trần trừ, không còn lưu luyến.  

Tôi nhìn theo bóng lưng anh.  

Nhìn rất lâu rất lâu.  

Đến khi thu lại mắt, mắt cũng chẳng còn rơi được nữa.  

Nữ nhẹ nhàng kéo tay tôi.  

“Nhu Nhu, đi thôi.”  

Cuối cùng đến tận câu chuyện khép lại.  

Tôi vẫn không thể nghe được câu “Anh yêu em” từ anh.  

tôi không đòi hỏi nữa.  

Anh đã có người mình yêu.  

câu yêu em đó, hãy nói với cô ấy đi.  

[Góc nhìn Quan Kỳ]  

Hôm nay là thứ sáu.  

Ngoài trời đang mưa.  

cần nghĩ đến chuyện được Nhu Nhu, tim tôi lại rối bời.  

Tôi đứng trước gương, tập luyện vẻ mặt bình thản.  

Tập nói “tạm biệt” thật nhẹ.  

Tập cười thật tự nhiên.  

Tôi biết hôm nay là lần cuối.  

Tôi biết mình tay.  

tay vẫn run.  

Tôi cầm bó hoa hồng.  

Đi con phố cũ.  

Đi ngang tiệm bánh bao em thích.  

Mua một xửng, lại không biết cho ai ăn.  

Đến nghĩa trang, tôi thấy em rồi.  

Em vẫn đứng đó, như ba năm .  

là lần này, tôi không còn một mình.  

Tôi nắm tay người mới.  

Nói những lời đã tập cả đêm.  

Nói xong, tim như bị ai xé ra.  

Tôi đặt nhẫn xuống.  

Nói tạm biệt.  

Rồi lưng đi.  

Không dám đầu.  

Vì sợ đầu không nỡ đi nữa.  

Tối hôm đó, tôi mơ thấy em.  

Em mặc váy trắng.  

Đứng dưới mưa cười với tôi.  

Nói “Quan Kỳ, anh hạnh phúc nhé.”  

Tỉnh dậy, gối ướt.  

Tôi biết, Nhu Nhu.  

Anh thật tốt.  

Vì đó là điều cuối cùng em muốn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.