Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g3PgE8Ytt

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Nhu Nhu rất nhạy.”
“Chỉ lộ một chút cảm xúc thôi cũng sẽ bị phát hiện.”
“May mà ba năm tôi đã giấu quá quen rồi.”
“Giấu đến mức thành phản xạ.”
“Nhu Nhu lại ngoan ngoãn chờ tôi như mọi khi.”
“ luôn như thế.”
Tôi đặt bó hoa xuống.
Ngẩng cười.
“Hôm nay hơi lạnh đó, Nhu Nhu.”
“Không biết em có thấy lạnh không .”
“Kỷ niệm 5 năm vui vẻ nhé.”
“Nhanh , đã 5 năm rồi.”
“Cũng đã ba năm kể từ khi em rời đi.”
“Nếu em còn ở đây, em sẽ rất vui sướng mà hét ầm lên.”
“Vì hôm nay là ngày đặc biệt.”
“ chắn sáng sớm sẽ lao đến giật tôi dậy.”
“Rồi kéo tôi ra ngoài mua bánh kem dâu.”
“Nhưng hôm nay tôi không kịp mua bánh.”
“Tôi chỉ là quá nhớ em thôi.”
“Trên đường tới đây, tôi Vương Mập.”
“Con cậu đáng lắm.”
“Nhu Nhu, nếu em còn , con cũng tầm tuổi đó rồi ha.”
“Tôi vẫn chưa từng nói với em.”
“Trước khi em tai nạn, tôi đã bắt bàn với mẹ.”
“Tính chọn một ngày nào đó đến ra ba mẹ em đàng hoàng.”
“Tôi muốn em một bất ngờ.”
“Chỉ tiếc tôi không còn cơ hội đó .”
“Nhưng ra cũng chẳng quan trọng.”
“Vì trong lòng tôi, em sớm đã là người tôi muốn cả đời rồi.”
“Chỉ là người và người đã mất không đi một con đường.”
“Chỉ có đến thăm em, lặng lẽ em thế này.”
“Tôi cũng thấy đủ rồi.”
“Lần nào đến thăm em, anh cũng kể mấy chuyện vặt vãnh này.”
“Không biết em có thấy phiền không?”
“ ra chỉ là muốn nói rằng anh vẫn ổn.”
“Nhưng cũng không ổn lắm.”
“Nhà vắng lắm.”
“Bốn mùa xuân hạ thu đông, một anh đi qua hết.”
“Sáng nắng chiều mưa, trăng tròn rồi lại khuyết.”
“Anh vẫn chưa quen cuộc không có em.”
“Nếu em biết sẽ véo tai anh mà nói.”
“Đồ ngốc.”
“Rồi rồi.”
“Anh thừa nhận anh là đồ ngốc.”
“Em lại muốn ăn dâu tây rồi à?”
“Anh thấy em cầm lấy mà tay xuyên qua.”
“Ngốc .”
“Lấy không mà vẫn lấy.”
“Lúc có người nhắc đến chuyện giới thiệu bạn gái.”
“Sắc mặt em lại sầm xuống.”
“Vẫn giấu cảm xúc dở tệ như xưa.”
“Mới nói vài câu mà đã đỏ hoe.”
“Trước đây em còn vỗ n.g.ự.c nói với anh rằng.”
“Em không còn là bé mít ướt ngày xưa rồi mà.”
“Bị anh thấy hết rồi đấy.”
“Em cũng không ngờ anh có thấy em đâu phải không?”
“ nhóc hay nói dối.”
“Nhu Nhu, tất cả những lời em nói anh đều nghe thấy rồi.”
“Em không ở lại nhân gian đúng không?”
“Hình như anh đã sai rồi.”
“Lẽ ra anh nên nghĩ ra điều này sớm hơn.”
“Anh còn nhiều điều chưa kịp nói.”
“Nhưng lúc này đột nhiên lại không thốt nên lời.”
“Anh cứ đứng đó như bị đóng băng.”
“Toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.”
“Trái tim đau đến mức không thở nổi.”
“Anh gắng lâu mà vẫn không bình tĩnh lại.”
“Anh nói với em rằng này ngày nào anh cũng sẽ đến thăm em không?”
“Nhưng ra là vì anh không nỡ rời xa em.”
“Tuần cuối rồi.”
“Anh đã tự ý quyết định lại chúng ta bảy ngày cuối.”
“Nhu Nhu, em không biết đâu nhỉ?”
“Chúng ta bắt đếm ngược những lần nhau rồi.”
“Nhu Nhu, em lại nói anh phải tiếp cuộc đời .”
“Lần này có lẽ anh sự phải diễn tròn vở kịch này em xem rồi.”
“Em đừng rơm rớm nước không?”
“Anh ôm em không đâu.”
“Anh chậm rãi kể lại từng chuyện đã xảy ra giữa hai đứa .”
“Chuyện em biết, chuyện em không biết.”
“Anh kể hết.”
“Em nói lần này anh nói nhiều hơn hẳn.”
“Vì nếu không nói bây giờ, này sẽ không còn cơ hội .”
“Bảy ngày trôi qua nhanh quá.”
“Nhu Nhu, khiến vở kịch này chân hơn.”
“Trước khi đưa gái ra , anh đã ghé thăm em một lần.”
“Trước khi đi, anh tháo nhẫn cưới xuống.”
“Em tinh lắm, chắn em đã nhận ra rồi.”
“Nhu Nhu, em sẽ trách anh không?”
“Em nói sẽ không, nhưng chính anh lại trách bản thân .”
“Cuối thì ngày này cũng đến rồi.”
“Nhu Nhu, đến mấy phút ngắn ngủi vậy mà em cũng không nổi à?”
“Ma làm gì biết hạ đường huyết chứ?”
“Đồ ngốc.”
“Nhưng em vừa khóc, suýt anh cũng chịu không nổi.”
“Anh nói rằng này sẽ không đến thăm em .”
“Anh tên Quan Kỳ.”
“ là chỉ một người, hết lòng thì không còn chỗ ai khác.”
“Nhưng câu đó anh vẫn còn nói dang dở.”
“Cả đời này người anh chỉ có em.”
“Nhu Nhu, chiếc nhẫn anh lại em rồi.”
“Giống như chúng ta từng nói, em hãy quên anh đi.”
“Người nên bước tiếp là em.”
“Còn anh nguyện dừng lại nơi đây.”
“Giữ những kỷ niệm hai đứa .”
“Nhu Nhu, tạm biệt.”
Anh người đi.
Chật vật lắm.
Chỉ ở lại thêm một giây em sẽ nhận ra mất.
Chỉ vài phút thôi, anh đã phải nhịn không biết bao nhiêu lần không em.
“Nhu Nhu, anh nghe thấy rồi.”
“Em hỏi, có nói thêm một lần anh em không?”
“Anh em.”
“ sự em.”
Ra khỏi nghĩa trang, anh chợt cảm thấy đứng không vững.
gái đi phàn nàn rằng anh nắm tay quá c.h.ặ.t.
Tay đỏ cả lên.
tháo nhẫn ra trả lại anh.
Nhẹ nhàng an ủi.
“Anh gì phải thế này?”
“Anh nên buông tay đi.”
Anh cười khẽ.
“Buông à?”
“Tôi buông từ lâu rồi mà.”
Vừa mở cửa, trà sữa đã chạy ra vồ lấy anh.
Nó hình như biết anh đang rất buồn.
Cứ ở bên cạnh không rời.
Trong khoảnh khắc mơ hồ , anh như thấy hình bóng em vậy.
Em nghiêng người dựa vào ghế sofa.
Ôm trà sữa trong lòng, sang anh.
“Quan Kỳ, tối nay đi xem phim nha.”
“Muốn xem gì?”
“Muốn xem phim kinh dị.”
“Hửm, như vậy mới có cớ nhào vô lòng anh chứ.”
“Cũ quá rồi đó.”
“Nhưng mà không lý do thì anh cũng có ôm em mà.”
Vài ngày đó, óc anh cứ mơ mơ hồ hồ.
Toàn là hình bóng em.
“Nhu Nhu, em thực sự đi rồi sao?”
“Anh chỉ muốn em lần cuối.”
“Xin lỗi em, Nhu Nhu.”
“Nếu không em, anh không trụ nổi .”
“Anh nghĩ vẫn nên chính thức tạm biệt một lần.”
Quả nhiên em vẫn chưa rời đi.
“Nhu Nhu, sao lại không nghe lời vậy?”
Anh nói những lời tàn nhẫn.
Còn em thì đỏ hoe vẫn nở nụ cười.
“Không sao đâu, xin lỗi em.”
“Nhu Nhu, lần cuối anh lại khiến em khóc.”
Rất lâu, rất lâu đó, anh không còn lại nơi .
đến khi mùa đông tới.
Bất chợt có tuyết rơi, anh mới dám bước vào nơi đó.
Lần này Nhu Nhu thực sự đi rồi.
Xung quanh yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Anh cứ rồi đột nhiên cũng đỏ hoe.
Anh ngồi đó một lâu.
Chỗ này cuối chỉ còn lại anh.
Tuyết rơi phủ trắng bia mộ.
Phủ trắng bó hoa đã héo.
Phủ trắng cả chiếc nhẫn anh lại.
Anh đưa tay chạm vào.
Lạnh buốt.
“Năm năm rồi, Nhu Nhu.”
“Anh đến trễ rồi.”
“Anh xin lỗi.”
Gió thổi qua.
Cuốn theo vài cánh hoa khô.
Anh đứng dậy.
Lần này không .
Bởi vì anh biết.
Nếu , anh sẽ không đi nổi .
Ra đến cổng nghĩa trang, anh ngẩng trời.
Tuyết vẫn rơi.
Anh khẽ nói.
“Nhu Nhu, anh sẽ tốt.”
“Giống như em mong muốn.”
“ lại em ở kiếp nhé.”
Nói xong, anh bước đi.
Bóng lưng dần xa.
Chỉ còn tiếng tuyết rơi.
Và một tình .
Đã chôn lại nơi đó.