Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fKcp5oJej

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mùa đông năm đó tuyết rơi rất dày.
Tôi không lại nữa.
vì lại không ai .
Trà sữa vẫn với tôi.
Nó già đi rất nhiều.
Mỗi tối đều nằm chỗ em hay ngồi.
Như thể đang em .
Tôi không nói cho nó .
Em đi rồi.
ty dần đi vào quỹ đạo.
Tôi nhận dự án, đi tác, họp hành.
Lịch kín mít.
Đồng nghiệp bảo tôi làm việc như máy.
Tôi cười.
Làm việc thì không nghĩ đến em.
Đêm , căn nhà rất yên tĩnh.
Tôi vẫn giữ nguyên cách bài trí như trước.
Ga giường màu xanh em ghét.
Tôi không đổi.
vì đổi rồi quên mất em thích màu hồng.
Trên tủ vẫn hộp bánh kem dâu chưa ăn hết.
Hết hạn từ lâu.
Tôi không nỡ vứt.
Có hôm nửa đêm tỉnh giấc.
Tôi thói quen sang.
Giường trống.
Lạnh.
Tôi nhắm mắt.
Nói với bóng tối.
“ , ngon.”
Không ai trả lời.
Một năm trôi qua.
Bạn bè bắt đầu hỏi.
“Quan Kỳ, anh không định ai nữa sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Họ thở dài.
“Em ấy mong anh hạnh phúc mà.”
Tôi gật đầu.
“Ừ, anh .”
“Cho nên anh mới phải sống thật tốt.”
Sinh nhật em, tôi lại đến .
Tuyết tan.
Cỏ mọc xanh.
mộ em rất sạch.
Chắc là có người đến lau.
Tôi đặt xuống một bó hoa hồng.
Và một chiếc bánh kem dâu nhỏ.
“ , 26 tuổi vui vẻ nhé.”
“Năm nay anh không mua muộn nữa.”
Gió thổi qua.
Như có ai khẽ đáp lại.
Tôi ngồi rất lâu.
Kể cho em nghe chuyện ty.
Kể chuyện trà sữa béo .
Kể chuyện tôi học nấu ăn.
Nhưng nấu dở tệ.
“Em mà đây chắc chê anh.”
Nói xong tôi tự cười.
Lúc , tôi một bà cụ bán hoa.
Bà kéo tay tôi.
“Cậu ơi, mua cho người một bó đi.”
Tôi sững lại.
“Người tôi…”
“Đi xa rồi ạ.”
Bà cụ nhìn tôi, mắt hiền.
“Vậy càng phải mua.”
“Để người ta cậu vẫn nhớ.”
Tôi mua.
Đặt thêm một bó cúc trắng trước mộ em.
Hai năm.
Ba năm.
Tôi chuyển nhà.
Đến một thành phố khác.
trà sữa.
ảnh em.
chiếc nhẫn em từng đeo thử.
Tôi không đeo nữa.
cất trong ví.
Có lần say rượu, tôi gọi tên em.
Gọi đến khản giọng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Cổ họng đau.
Tim đau.
Tôi đi khám.
Bác sĩ nói tôi bị mất kinh niên.
Kê t.h.u.ố.c.
Tôi không uống.
Uống vào không mơ thấy em.
Bốn năm.
ty sàn.
Phóng viên hỏi.
“Tổng giám đốc Quan, bí quyết thành là gì?”
Tôi đáp.
“Vì có người luôn nhìn tôi từ phía sau.”
Họ không hiểu.
Tôi không giải thích.
Năm năm.
Ngày kỷ niệm.
Tôi không đến .
Tôi đi leo núi.
Nơi em từng nói muốn cùng tôi ngắm bình minh.
4 giờ sáng.
Trời rất lạnh.
Tôi ngồi một mình trên đỉnh.
mặt trời .
Khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống.
Tôi nhắm mắt.
“ , đẹp không?”
Không ai trả lời.
Nhưng tôi thấy ấm.
Sáu năm.
giục tôi kết hôn.
Tôi nói.
“Con không kết hôn đâu .”
khóc.
Tôi ôm .
“Con xin lỗi.”
“Nhưng tim con một chỗ.”
“Và chỗ đó có người rồi.”
không nói gì nữa.
gật đầu.
Bảy năm.
Trà sữa mất.
Nó già, trong lòng tôi rồi không tỉnh nữa.
Tôi chôn nó dưới gốc cây.
Cắm một tấm bảng nhỏ.
“Bạn .”
Đêm đó tôi uống rất nhiều.
Say đến mức gọi điện cho số cũ em.
Thuê bao không tồn tại.
Tôi cười.
“Đúng rồi, sao em nghe được chứ.”
Tám năm.
Tôi lại thành phố cũ.
Đi ngang con phố mình từng hẹn hò.
Tiệm bánh kem dâu vẫn .
Tôi vào mua một cái.
Ngồi ăn một mình.
Ngọt đến nghẹn.
Chín năm.
Tôi 35 tuổi.
Tóc bắt đầu có sợi bạc.
Trợ lý hỏi.
“Sếp, anh không mệt sao?”
Tôi lắc đầu.
“Mệt.”
“Nhưng dừng lại thì nhớ nhiều hơn.”
Mười năm.
Tôi lại đến .
Lần này không hoa.
một bức thư.
Tôi đọc cho em nghe.
“ .”
“Mười năm rồi.”
“Anh vẫn chưa quên em.”
“Anh không định quên.”
“Anh sống rất tốt.”
“Ăn đủ bữa, đủ giấc.”
“Đi du lịch, leo núi, ngắm biển.”
“Tất cả những nơi em muốn đi, anh đều đi.”
“Anh thay em nhìn ngắm thế giới này.”
“Cảm ơn em đến.”
“Cảm ơn em anh.”
Đọc xong, tôi gấp thư lại.
Đặt dưới mộ.
“Nếu có kiếp sau.”
“Anh vẫn muốn em đầu tiên.”
Nói xong, tôi đứng dậy.
Lần này thật sự không đầu.
vì tôi .
Em đi rất xa.
Rất xa rồi.
Mười một năm.
Tôi một cô bé.
Khoảng 7 tuổi.
Bị lạc siêu thị.
Cô bé khóc.
Tôi ngồi xuống, đưa khăn giấy.
“Đừng khóc, chú gọi người nhà cho cháu nhé.”
Cô bé ngẩng .
Mắt rất sáng.
Giống em.
Tôi sững người.
Cô bé ôm tôi.
“Chú ơi, chú giống ba cháu.”
Tôi vỗ lưng cô bé.
“Vậy sao.”
Đưa cô bé với .
Ra , tôi đứng rất lâu cửa.
Mười hai năm.
Tôi bị bệnh.
Không nặng.
Nhưng phải nằm viện một thời gian.
Nửa đêm tỉnh dậy.
Truyền nước.
Tôi nhìn trần nhà.
Bỗng thấy em ngồi bên giường.
Mặc váy trắng.
Cười với tôi.
“Quan Kỳ, anh gầy quá.”
Tôi muốn đưa tay chạm.
Tay xuyên qua.
Tôi bật cười.
“Quả nhiên là mơ.”
Em nghiêng đầu.
“Anh ngốc.”
Rồi biến mất.
Tôi nhắm mắt.
một giấc rất ngon.
Mười ba năm.
Tôi hưu sớm.
Mở một tiệm sách nhỏ.
Tên: “ ”.
Bên trong có một góc.
Để ảnh em.
Khách đến hỏi.
“Đây là ai vậy?”
Tôi đáp.
“Người tôi nhất.”
Có người hiểu.
Có người không.
Tôi không quan tâm.
Mười bốn năm.
Tôi 40 tuổi.
Một mình.
Nhưng không cô đơn.
vì trong tim tôi.
Em vẫn đó.
Mười lăm năm.
Tôi lại đến .
Tóc bạc trắng.
Đi đứng chậm.
Tôi ngồi trước mộ.
“ .”
“Anh đến muộn rồi.”
“Anh già rồi.”
“Không em có nhận ra không.”
Tôi đặt tay đá.
Lạnh.
“Nhưng không sao.”
“Sắp lại em rồi.”
Gió thổi.
Tôi nhắm mắt.
Mỉm cười.
“ , đợi anh nhé.”
Lần này.
Anh không để em nữa.