Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AkkeqaaWK

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi bước về phía em.
Ánh trước mặt trắng đến ch.ói mắt.
Không còn tuyết.
Không còn lạnh.
Chỉ có mùi nắng.
Mùi mà em thích nhất.
“Nhu Nhu.”
Tôi gọi.
Giọng khàn.
Em quay lại.
Cười.
“Cuối cùng anh cũng đến.”
Tôi gật đầu.
Nước mắt không rơi.
Bởi vì ở đây, nước mắt cũng không cần nữa.
Chúng tôi tay nhau.
Tay em ấm.
Không còn xuyên qua nữa.
“Đi đâu vậy em?”
Tôi hỏi.
Em nghiêng đầu.
“Đi đến của chúng ta.”
“Một không có chia ly.”
Con đường dưới chân trải đầy hoa .
Là loài hoa em thích.
Là loài hoa tôi trồng suốt mười sáu năm qua.
Đi một lúc, tôi thấy một nhà nhỏ.
Có ban công.
Có giàn hoa giấy.
Có con mèo tam thể nằm phơi nắng.
Giống hệt trà sữa.
Tôi sững lại.
“Trà sữa?”
Con mèo ngẩng đầu.
Chạy đến cọ vào chân tôi.
Meo một .
Tôi cúi xuống ôm nó.
“Thằng nhóc, mày cũng đến đây à.”
Em đứng bên cạnh cười.
“Anh quên rồi ?”
“Ở đây gì mất cũng sẽ tìm lại .”
Chúng tôi vào nhà.
Bên trong rất .
Trên bàn có hai ly trà.
Một ly của tôi.
Một ly của em.
Trên tường treo ảnh chúng tôi.
Từ năm mười tám tuổi.
Đến năm ba mươi tuổi.
Tất cả những năm tháng tôi không dám nhìn lại.
Giờ đây ở đây.
Nguyên vẹn.
“Em đợi anh lâu không?”
Tôi ngồi xuống.
Em lắc đầu.
“Không lâu.”
“Chỉ là mỗi ngày .”
“ đến hôm nay.”
Tôi tay em.
Mười ngón đan vào nhau.
Chặt.
Không rời.
“Quan Kỳ.”
Em gọi tên tôi.
“Anh có mệt không?”
Tôi lắc đầu.
“Mệt.”
“Nhưng gặp em thì hết mệt rồi.”
Em bật cười.
Nước mắt rơi xuống.
Rơi trên mu bàn tay tôi.
Ấm.
“Đồ ngốc.”
“Em là đồ ngốc.”
“Để anh đợi lâu như vậy.”
Tôi đưa tay lau nước mắt cho em.
“Không lâu.”
“Mười sáu năm, cả một đời người.”
“Không tính là lâu.”
Ngoài cửa sổ, không có đêm.
Chỉ có bình minh.
Mãi mãi là bình minh.
Chúng tôi sống ở đó.
cùng nhau tưới hoa.
Trưa cùng nhau nấu cơm.
Tối cùng nhau ngắm .
Không có điện thoại.
Không có công việc.
Không có chia ly.
Chỉ có tôi em.
thời gian.
Dài đến mức không cần .
Có hôm tôi hỏi.
“Nhu Nhu, em có nhớ nhân gian không?”
Em nghĩ một lúc.
“Nhớ.”
“Nhớ mẹ.”
“Nhớ chị.”
“Nhớ tiệm bánh kem dâu.”
Tôi gật đầu.
“Vậy chúng ta về thăm một lần nhé.”
Em ngạc nhiên.
“Về ?”
Tôi cười.
“Ở đây, gì cũng có thể.”
Đêm đó, chúng tôi đứng trên mây.
Nhìn xuống nhân gian.
Tiệm sách “Nhu Nhu” vẫn còn.
Mẹ tôi đã .
Mỗi tháng đến thắp nhang.
kể chuyện cho chúng tôi .
Chị tôi lấy chồng.
Có hai đứa con.
Đặt tên một đứa là Nhu Nhu.
Tôi cười.
“Con bé chắc nghịch lắm.”
Em gật đầu.
“Mắt giống em.”
Chúng tôi đứng rất lâu.
Đến khi thổi.
Em nói.
“Đi thôi.”
“Ở trên này lâu mẹ sẽ lo.”
Tôi ừ.
tay em quay về.
Quay về nhà có hoa .
Năm tháng trôi qua.
Không tính bằng năm.
Mà tính bằng những buổi .
Những buổi chiều.
Những lần tôi ôm em .
Có một ngày, em hỏi tôi.
“Anh có hối hận không?”
“Hối hận vì đợi em mười sáu năm?”
Tôi ôm em vào lòng.
“Hối hận vì không đợi lâu hơn.”
Em đ.á.n.h tôi.
“Đồ ngốc.”
Tôi cười.
“Ừ, anh ngốc.”
“Ngốc nên yêu em.”
Một trăm năm.
Hai trăm năm.
Chúng tôi vẫn như vậy.
Không .
Không bệnh.
Không chia xa.
Có lần tôi hỏi em.
“Nếu có kiếp sau nữa thì ?”
Em chớp mắt.
“Thì anh vẫn phải tìm em trước.”
“Giống như lần này.”
Tôi gật đầu.
“.”
“Anh hứa.”
Ngày dài vô tận.
Nhưng chúng tôi.
Chưa bao giờ là đủ.
Đến một ngày, tôi em ngồi trên mái nhà.
Nhìn bầu .
Em tựa vào vai tôi.
“Quan Kỳ.”
“Hửm?”
“Em kể anh một bí mật nhé.”
“Gì vậy?”
“Thật ra ngày anh rời đi.”
“Em đã đứng ở đầu cầu rất lâu.”
“Đợi anh quay đầu.”
Tôi sững người.
“Vậy anh không thấy?”
Em cười.
“Bởi vì anh không dám quay đầu.”
“Đúng không?”
Tôi im lặng.
Rồi gật đầu.
“Ừ.”
“Anh sợ.”
“Sợ quay đầu sẽ không nỡ đi.”
Em tay tôi.
“Bây giờ thì không cần sợ nữa.”
“Chúng ta ở đây rồi.”
Tôi hôn lên trán em.
“Ừ.”
“Ở đây rồi.”
Mùa xuân đến.
Hoa nở.
Cả một vườn vàng rực.
Em chạy trong vườn.
Quay lại vẫy tôi.
“Quan Kỳ, lại đây!”
Tôi chạy theo.
lấy tay em.
Ngã xuống giữa biển hoa.
Nắng chiếu lên mặt.
Em nhắm mắt.
“Thích quá.”
Tôi cũng nhắm mắt.
“Ừ, thích.”
thổi.
Mang theo mùi của em.
Mang theo cười của em.
Mang theo cả một đời.
Về sau, sẽ không còn ai hỏi tôi.
“Quan Kỳ, anh còn nhớ cô ấy không?”
Bởi vì tôi đã không còn ở đó để trả lời.
Về sau, sẽ không còn ai thấy tôi.
Ngồi một mình trước bia mộ.
Bởi vì tôi đã đến cần đến.
Về sau, nếu có ai đi ngang tiệm sách “Nhu Nhu”.
Sẽ thấy trên cửa kính.
Có hai bóng.
Một cao, một thấp.
Đang chọn sách cùng nhau.
Đó là tôi.
em.
Chúng tôi không c.h.ế.t.
Chúng tôi chỉ đổi một chỗ ở.
Đổi một cách để yêu nhau.
Không còn đau.
Không còn chờ.
Không còn tạm biệt.
Chỉ còn.
Mãi mãi.
“Nhu Nhu.”
“Gì anh?”
“Anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh.”
“Vậy thì chúng ta ở đây.”
“Đến bao giờ?”
“Đến khi nào giới này không còn hoa nữa.”
“Vậy thì chắc là rất lâu.”
“Ừ, rất lâu.”
Tôi nhắm mắt.
em cười.
.
tim mình.
Đập cùng nhịp tim em.
Có những ngày chúng tôi không nói gì.
Chỉ ngồi cạnh nhau.
Tôi đọc sách.
Em vẽ tranh.
Bức tranh nào cũng có tôi.
Bức tranh nào cũng có nắng.
Em nói.
“Anh là mặt của em.”
Tôi nói.
“Em là lý do anh muốn có mặt .”
Có lần em bị ốm.
Ở này không có ốm đau.
Nhưng em vẫn giả vờ.
Nằm trên giường, đắp chăn.
Tôi cuống cuồng chạy đi nấu cháo.
Bê vào.
Em bật cười.
“Anh ngốc, em lừa anh đó.”
Tôi đặt bát xuống.
Ôm em vào lòng.
“Không cho phép lừa anh nữa.”
Em gật đầu.
“Vậy anh cũng không bỏ em.”
“Không bao giờ.”
Chúng tôi làm đủ thứ.
Trồng rau.
Nuôi cá.
Dạy trà sữa bắt bóng.
Buổi tối đốt đèn dầu.
Ngồi kể chuyện.
Chuyện hồi cấp ba.
Chuyện hồi đại học.
Chuyện những ngày không có nhau.
Kể đi kể lại cũng không chán.
Có hôm mưa.
Ở đây mưa cũng rất đẹp.
Mưa rơi trên mái ngói.
Lộp độp.
Em nằm trong lòng tôi.
“Quan Kỳ.”
“Ơi.”
“Nếu em quên thì gọi em dậy nhé.”
“Không cho quên.”
“Tại ?”
“Bởi vì anh sẽ nhớ.”
Em cười khúc khích.
Rồi thật.
Tôi không gọi.
Tôi chỉ ôm.
Ôm đến khi em tự tỉnh.
Thời gian ở đây không có đồng hồ.
Nhưng tôi vẫn biết đã bao lâu.
Bởi vì mỗi em thức dậy.
đẹp hơn ngày hôm qua.
Một ngày nọ, em lôi tôi ra vườn.
“Chúng ta trồng thêm cây đi.”
“Trồng gì?”
“Trồng cây ước nguyện.”
“Ước gì?”
“Ước kiếp nào cũng gặp anh.”
Tôi cầm xẻng.
Đào đất cùng em.
Chôn xuống một mảnh giấy.
Trên đó viết.
“Quan Kỳ Nhu Nhu, hẹn nhau đời đời kiếp kiếp.”
Em nhìn tôi.
“Anh tin không?”
“Tin.”
“Tin đến mức nào?”
“Tin đến mức nếu lạc nhau anh cũng sẽ tìm.”
Em nhào vào lòng tôi.
“Anh đúng là đồ ngốc.”
“Ngốc của em.”
Đêm giao thừa ở đây không có pháo hoa.
Chỉ có .
Rất nhiều .
Chúng tôi nằm trên nóc nhà.
.
“Một cho mẹ.”
“Một cho chị.”
“Một cho trà sữa.”
“Một cho chúng ta.”
đến mỏi miệng.
Vẫn chưa hết.
Em nói.
“Thôi không nữa.”
“ nhiều quá.”
“Giống như tình cảm của anh dành cho em vậy.”
Tôi quay sang.
Hôn em.
Rất nhẹ.
Rất lâu.
Đến khi cả hai thở không nổi.
“Đủ chưa?”
Em hỏi.
“Chưa.”
“Vậy bao giờ đủ?”
“Đến khi nào anh không còn tim để đập nữa.”
Em véo má tôi.
“Nói bậy.”
“Tim anh là của em.”
“Ừ, của em.”
Năm này qua năm khác.
Chúng tôi đi trong ký ức của nhân gian.
Nhưng ở đây, chúng tôi không .
Chúng tôi chỉ càng ngày càng hiểu nhau hơn.
Hiểu một ánh mắt.
Hiểu một nhíu mày.
Hiểu cả thở dài lúc nửa đêm.
Có một lần tôi gặp ác mộng.
Mơ thấy mình tỉnh lại.
Ở một mình.
Trong căn nhà trống.
Tôi bật dậy.
Toát mồ hôi.
Em ngồi bên cạnh.
Vuốt lưng tôi.
“Chỉ là mơ thôi.”
“Anh đây.”
Tôi ôm c.h.ặ.t em.
“Đừng rời xa anh.”
“Không rời.”
“Thật nhé?”
“Thật.”
hôm sau tôi trồng thêm một hàng hoa.
Để đ.á.n.h dấu.
Ngày tôi suýt đ.á.n.h mất em trong mơ.
Em nói tôi trẻ con.
Tôi nói.
“Yêu em nên trẻ con.”
Cuộc sống cứ trôi.
Không có cãi vã.
Không có hiểu lầm.
Chỉ có yêu.
Chỉ có thương.
Chỉ có từng ngày bình thường.
Mà tôi, là phi thường.
Đến một ngày, em kéo tôi ra bờ sông.
Dòng sông ở đây trong vắt.
Có thể nhìn thấy cá.
Em ngồi xuống.
Thả chân xuống nước.
“Quan Kỳ.”
“Ơi.”
“Anh còn nhớ lần đầu mình gặp nhau không?”
“Nhớ.”
“Ở thư viện.”
“Em làm đổ sách.”
“Anh nhặt giúp em.”
“Sau đó em cảm ơn anh bằng một viên kẹo.”
Tôi gật đầu.
“Viên kẹo dâu.”
“Em vẫn còn giữ vỏ kẹo đó.”
Em lấy từ trong túi ra.
Đã cũ.
Đã nhăn.
Tôi cầm lấy.
“Giữ làm gì?”
“Bởi vì đó là lần đầu tiên anh nhìn em.”
“Không phải thương hại.”
“Là thật sự nhìn.”
Tôi siết c.h.ặ.t vỏ kẹo.
“Vậy thì anh phải giữ nó cả đời.”
Em cười.
“Đồ ngốc.”
Mặt lặn.
Chúng tôi đi bộ về.
Bóng đổ dài trên đường.
Giống hệt ngày xưa.
Đến trước cửa nhà, em dừng lại.
“Quan Kỳ.”
“ ?”
“Em vui.”
“Vui vì gì?”
“Vui vì yêu anh.”
Tôi cúi xuống.
Hôn lên trán em.
“Anh cũng vui.”
“Vui vì em yêu.”
Đêm đó chúng tôi không .
Ngồi .
đến khi .
Em tựa vào vai tôi.
quên.
Tôi không dám động.
Sợ em tỉnh.
Cứ ngồi đến trưa.
Tay tê.
Nhưng tim thì ấm.
Về sau, sẽ có người hỏi.
“ nào là yêu một người?”
Tôi sẽ trả lời.
“Là đợi.”
“Là nhớ.”
“Là dù c.h.ế.t cũng muốn gặp lại.”
“Là gặp lại rồi thì không buông nữa.”
Em xong sẽ cười.
“Bao sến.”
Rồi lại rúc vào lòng tôi.
“Nhưng em thích.”
Tôi cũng cười.
“Thích là .”
Mùa đông đến.
Không lạnh.
Chỉ có .
Chúng tôi đốt lửa trong sân.
Nướng khoai.
Em ăn đến dính đầy mặt.
Tôi lấy khăn lau cho em.
“Nhem nhuốc.”
Em lè lưỡi.
“Tại anh nướng ngon.”
Ăn xong chúng tôi ôm nhau.
Nhìn lửa cháy.
“Quan Kỳ.”
“Ơi.”
“Nếu một ngày em biến mất thì ?”
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Không có nếu.”
Em ngẩng lên.
“Em nói nếu thôi mà.”
“Thì anh sẽ đi tìm.”
“Tìm đến tận cùng giới.”
Em im lặng.
Rồi gật đầu.
“.”
“Anh nhớ lời anh nói đấy.”
Tôi gật.
“Nhớ.”
Mười năm.
Trăm năm.
Ngàn năm.
Chúng tôi vẫn ở đây.
Trong căn nhà nhỏ.
Giữa vườn hoa .
Có một ngày, em nói.
“Em muốn đi du lịch.”
“Đi đâu?”
“Đi khắp .”
“.”
là chúng tôi đi.
Đi qua núi.
Đi qua biển.
Đi qua những thành phố có tên của chúng tôi.
Ở mỗi , tôi chụp ảnh cho em.
Em đứng cười.
Phía sau là xanh.
Tối về khách sạn.
Tôi rửa ảnh.
Dán đầy tường.
Em nhìn.
“Nhiều quá.”
“Chưa đủ.”
“Khi nào đủ?”
“Khi nào chụp hết cả giới.”
Em ôm tôi từ phía sau.
“Ngốc.”
Tôi quay lại.
“Ngốc của em.”
Lữ hành xong, chúng tôi lại về nhà.
Về vườn hoa.
Về trà sữa.
Về những ngày bình thường.
Một buổi chiều, tôi ngồi viết thư.
Em hỏi.
“Viết cho ai?”
“Viết cho em.”
“Em đang ở đây mà.”
“Viết để sau này em đọc.”
“Đọc khi nào?”
“Đọc khi anh không còn nói nữa.”
Em giựt lá thư.
“Không cho viết.”
Tôi ôm em.
“ rồi, không viết.”
“Nói trực tiếp.”
“Anh yêu em.”
Em đỏ mặt.
“Em biết rồi.”
“Nhưng vẫn muốn .”
“Anh yêu em.”
“Mỗi ngày.”
“Mỗi giờ.”
“Mỗi phút.”
Cuộc đời dài như vậy.
Chúng tôi đi hết.
Tay trong tay.
Không buông.
Đến một ngày, tôi đi.
Tóc bạc.
Lưng còng.
Em vẫn trẻ.
Vẫn cười.
Tôi lo lắng.
“Em có chê anh không?”
Em lắc đầu.
“Không.”
“Em thích anh .”
“Vì anh rồi sẽ càng thương em.”
Tôi bật cười.
“Đúng rồi.”
“Càng ngày càng thương.”
Ngày cuối cùng.
Chúng tôi ngồi dưới gốc cây.
Em tựa vào vai tôi.
Tôi tay em.
“Quan Kỳ.”
“Ơi.”
“Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn vì gì?”
“Cảm ơn vì đã yêu em.”
“Ngốc.”
“Anh ngốc.”
Chúng tôi cười.
Cùng nhau.
thổi.
Hoa rụng.
Rơi đầy vai.
Tôi nhắm mắt.
“Em này.”
“Hửm?”
“Kiếp sau gặp lại nhé.”
“Gặp.”
“Ở đâu?”
“Ở có nắng.”
“.”
Tôi thở ra một hơi.
Rất nhẹ.
Rất yên.
Em vẫn tay tôi.
Không buông.
giới yên tĩnh.
Chỉ còn tim.
Đập cùng nhau.
Lần cuối.
Rồi hòa làm một.