Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ông muốn thế nào thì .”
Chu Hạo sang tôi: “ , đừng nói với ông ta nữa. Gọi đi.”
Nghe đến hai chữ “ ”, Hứa Kiến Quốc run .
“Đừng !” Ông ta hét. “Tao đi! Tao đi ngay!”
Ông ta định đi.
“Đợi .” Tôi gọi.
Ông ta dừng lại, đầu.
“Hôm nay ông đến không phải để xin lỗi ?” Tôi nói. “Xin lỗi xong rồi hãy đi.”
18
Mặt ông ta xanh lét.
Chu Hạo đứng cạnh cười lạnh: “Đúng rồi, xin lỗi đi. Nói ‘ , xin lỗi, tôi sai rồi, tôi là đồ vô dụng, tôi là rác rưởi.’”
Hứa Kiến Quốc nghiến răng, không nói.
“Không nói à?” Chu Hạo bước một bước. “Vậy để tôi video giúp ông, đăng mạng. Tiêu đề là ‘Hứa Kiến Quốc ngày đầu ra tù lại đến quấy rối thiếu nữ chưa thành niên.’”
Mặt Hứa Kiến Quốc trắng bệch.
Ông ta chiếc Chu Hạo đang giơ , môi run run.
Rồi ông ta mở miệng.
“Xin… xin lỗi.”
“Nói to .”
“Xin lỗi!”
“Xin lỗi ?”
“ …”
“ cái ?”
“ , xin lỗi, tôi sai rồi.”
Ông ta cúi đầu, giọng như rít qua kẽ răng.
Chu Hạo cất đi, liếc ông ta một cái.
“Được rồi, cút đi. Sau này đừng để tôi thấy ông ở khu này nữa. Thấy một lần, đánh một lần.”
Hứa Kiến Quốc chạy.
Chạy rất nhanh.
Như một con chó cụp đuôi.
Tôi ông ta chạy xa dần, không nói .
Chu Hạo nhét vào túi, sang tôi: “Không chứ?”
“Không . lại đến?”
“Tuệ Linh bảo tôi đến. Cô ấy nói hôm nay bố cô ấy được thả, có thể đến tìm . Bảo tôi qua xem thử.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn.”
“Không có . Tôi còn nợ .”
ta xuống dưới lầu một cái, Hứa Kiến Quốc biến mất.
“Ông ta còn lại.” Chu Hạo nói. “Loại này đánh không phục.”
“Tôi .”
“Vậy định làm ?”
Tôi về hướng Hứa Kiến Quốc vừa chạy đi, nghĩ một lúc.
“Đợi lần sau ông ta đến.”
Chu Hạo sững lại. “Đợi ông ta đến? không luôn?”
“ vô ích. Ông ta chưa động tay, chưa làm bị thương, đến nhiều lắm chỉ đuổi đi. Mấy hôm sau ông ta lại đến.”
“Vậy định làm ?”
Tôi không trả lời.
Chỉ khẽ cười.
Hai chiều.
Hứa Tuệ Linh gửi nhắn.
“Bố tớ lại gọi cho tớ. Chửi còn dữ hơn. Nói giết .”
Tôi nhắn đó, không trả lời.
Bốn chiều.
Tôi lại nhận được nhắn của Hứa Kiến Quốc.
Số lạ. Ông ta lại đổi số.
“ , đừng đắc ý. Sớm muộn tao khiến mày hối hận.”
Tôi trả lời:
“Con gái ông và nó sống rất ổn. Vợ cũ của ông lấy được giấy ly hôn rồi. Thông sa thải của đơn vị ông tôi chụp màn hình rồi. Ông có muốn xem không?”
Ông ta không trả lời.
Sáu chiều.
tôi nấu cơm, hỏi tôi:
“ đó chắc không đến nữa đâu nhỉ?”
Tôi nói: “Không đâu.”
Bà thở phào.
Tôi không nói sự thật.
Tám tối.
Bố xem tức, Tiểu Triết đang ghép Lego, lướt .
Mọi thứ rất yên bình.
Tôi ngồi sổ, xuống dưới.
Đèn đường sáng. Sau gốc cây không có .
Nhưng tôi , ông ta chắc chắn đang ở đâu đó.
Như một con chuột, trốn trong bóng tối, chờ cơ hội.
Ông ta không bỏ cuộc.
Bởi vì ông ta mất tất cả.
Mà mất tất cả, điều họ muốn nhất là khiến khác mất tất cả.
Mười tối.
Tôi nằm trên giường, không ngủ.
đặt gối, màn hình úp xuống.
Mười một .
sáng .
Một nhắn.
Hứa Tuệ Linh: “Bố tớ ra ngoài rồi. Mang theo một cái túi, không trong là .”
Tôi ngồi bật dậy.
Mang theo một cái túi.
trong là ?
Dao? Búa? Dây thừng?
Đều có thể.
Tôi xuống giường, đi tới sổ.
Dưới lầu trống trơn.
Không có .
Nhưng tôi ông ta đến.
Chỉ là lần này ông ta giấu mình kỹ hơn.
19
Mười một mười lăm.
Có tiếng gõ .
Không phải đá. Là gõ.
Một cái. Hai cái. Ba cái.
Rất có nhịp điệu.
Như đang chào hỏi.
Phòng tôi có động tĩnh. Bà định đi ra.
Tôi nhanh chóng bước tới , khóa chốt lại.
Rồi qua mắt mèo.
Ngoài là Hứa Kiến Quốc.
Ông ta mặc chiếc áo khoác đen đó, tay xách một túi vải.