Tôi đã từng quen một chàng trai câm.
Dựa vào việc anh ấy không thể nói chuyện, mỗi lần làm chuyện ấy tôi đều mặc sức mà hoành hành.
Trói buộc, kem tươi, bịt mắt… đủ trò.
Năm chúng tôi yêu nhau nhất, tôi bị gia đình ép cưới, thế là bỏ trốn.
Một lần đi là năm năm.
Năm năm sau, khi tôi đang trượt tuyết ở Saint Moritz, chẳng may va phải một người.
Còn chưa kịp xin lỗi, đối phương đã nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Anh ta từng chữ từng chữ gọi ra tên tôi.
Tôi ngạc nhiên:
“Tiên sinh, tôi quen anh sao?”
Anh ta mặt không chút cảm xúc tháo kính bảo hộ xuống.
Mẹ kiếp, chẳng phải chính là chàng trai câm năm đó sao?