Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ờ… mai lại đến nữa hả?
Thẩm Luật nghe vậy liền hỏi:
“Tìm tôi có chuyện ?”
“Nghe tin anh về, ba mẹ tôi bảo mời anh qua cơm.”
“Để xem đã.” — Thẩm Luật trả lời cộc lốc.
đã quen với thái độ này, không ép.
tươi rói:
“Vậy được, không phiền anh nghỉ ngơi nữa. Mai tôi lại qua.”
ta xong, lại lịch sự gật đầu chào tôi, rồi rời .
Cánh vừa khép lại, căn nhà trở về với sự yên .
giác ngột ngạt và lúng túng lại bắt đầu lan ra.
Tôi vừa gặm nốt quả mận vừa buông lời:
“ qua anh sống tốt thật đấy?”
Thẩm Luật vừa cầm ly nước khựng lại.
Anh quay đầu nhìn tôi, cau mày:
“Ý ?”
Tôi không ra :
“Chả có ý .”
“Anh chàng câm à, bạn tri kỷ tới tận , dép trong nhà chuẩn kỹ càng, quấn lấy tôi ?”
“Muốn gom người cũ lẫn người lại để chứng minh bản lĩnh đàn ông Tổng giám đốc Thẩm hả?”
“Cạch!”
Ly nước anh ném mạnh xuống bàn trà.
Tôi hiếm khi thấy Thẩm Luật tức giận.
dạo gần đây, ngày nào anh bốc hỏa.
“Phương Tri Ý.”
Anh nhìn tôi chằm chằm, trong toàn là giận dữ.
“ biến mất không một lời nhắn gửi. Giờ có tư cách chất vấn tôi?”
“Tôi đợi không đổi à?”
“Tôi… ngu đến thế sao?”
Câu cuối cùng anh gần nghiến răng từng chữ một.
Tim tôi kéo mạnh một nhát.
tự tôn, cùng cái giác ấm ức không rõ nguyên nhân khiến tôi không chịu cúi đầu.
Tôi bỏ vội vàng, có nỗi khổ riêng chứ!
Tôi quay , cứng miệng:
“Không vậy, chỉ là thấy nếu Tổng giám đốc Thẩm đã có tình , thì nên buông tha tình cũ một chút.”
Anh lạnh lùng nhếch môi:
“ nằm mơ.”
Về tới phòng, tôi dập mạnh cái rầm.
Vài giây sau, bên kia có rầm to hơn.
Má nó, cái tên câm đáng chết!
Trước kia tốt biết bao! Cãi nhau toàn là tôi lải nhải .
Anh thì đứng một bên múa ra hiệu điên.
Tôi bực quá liền bịt , lười cãi.
Anh nóng lên thì lao tới kéo tôi.
Tôi mất kiên nhẫn, lấy cà vạt trói anh lên ghế sofa.
Không được, không vùng ra nổi.
Chỉ có thể trừng nhìn tôi mà im lặng kháng nghị.
Không bây giờ.
Có thể khiến tôi tức tới phát đau tim.
8
Sáng hôm sau, tôi vẫn đang ngủ.
Liền nghe thấy chuyện và Thẩm Luật dưới lầu.
Tôi mở phòng.
Thẩm Luật đang ngồi trên sofa xem iPad, ngồi cạnh anh.
ấy chỉ vào một chiếc đặt trên bàn.
“Biết là anh không thích đồ ngọt, vị hạt dẻ ra tiệm này thật sự ngon lắm, không ngấy, anh thử xem nhé.”
Logo trên hộp tôi nhận ra ngay.
Tiệm đó ngày xưa đã nổi cháy hàng, giờ chắc hơn thế.
tiếp: “Em xếp hàng hai đó, nể tình thử một miếng mà.”
Thẩm Luật ngẩng lên, nhàn nhạt ừ một : “Được.”
“ ơn anh.”
“Giữa chúng ta khách sáo vậy à?”
mỉm dịu dàng.
Nam thanh nữ tú, đúng là rất đẹp đôi.
Tôi đóng , quay lại phòng.
thứ hai chúng tôi quen nhau, là sinh nhật 20 tuổi Thẩm Luật.
Tôi nổi hứng, nhất định tự cho anh.
Hồi đó trẻ, cứ nghĩ tự có ý nghĩa.
tôi lại là sát thủ nhà bếp.
Tôi háo hức mua bột mì, trứng gà, kem tươi, xoài – loại anh thích nhất.
Kết quả thì…
Tôi suýt nổ nhà bếp.
Chiếc cuối cùng ra lò,
Kem trét lồi lõm, méo mó, hơi cháy khét.
Tôi nhìn mà không dám .
“Tốt nhất là vứt .”
Thẩm Luật lại đón lấy.
Anh cắm nến, nghiêm túc ước nguyện.
Rồi dùng thìa cẩn thận xúc một miếng to.
thể đó là thứ trân bảo.
Anh rất vui vẻ, rồi múc một thìa nhỏ đưa tôi.
Tôi nửa tin nửa ngờ thử.
Dở tệ, tanh mùi trứng.
Tôi nhổ ra ngay.
“Đừng nữa, đồ ngốc!” – Tôi định móc hết trong miệng anh ra.
Anh chặn tôi lại.