Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngả , gần như nằm dài trên sofa.
“Anh xem, cứ bắt tôi nói. Nói lại giận.”
Anh siết nắm tay.
Rất lâu từ từ buông lỏng.
Ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết.
“Cô đúng là thay đổi . Vẫn tùy tiện, quan tâm khác sống chết.”
Tôi khẽ cuộn ngón tay lại.
“… anh khác xưa .”
3
, Luật chưa nói được. Là chàng trai câm.
tôi khi đó, là tiểu thư ăn chơi nổi tiếng nhất cái giới đó.
Lần tiên anh, là hậu trường quán bar nhạc sống náo nhiệt.
Anh lặng lẽ ngồi góc chỉnh dây đàn.
Đường nét gương mặt nghiêng thanh tú, mong manh.
tôi ghé lại gần, hất cằm phía anh:
“Bassist đấy, đẹp trai nhỉ? Tiếc là câm.”
Tôi tu ngụm rượu, cồn nóng rực khiến mấy suy nghĩ xấu xa tôi thêm bốc cháy.
“Câm sao?”
Tôi cười.
“Yên tĩnh, đỡ phiền.”
Tôi theo đuổi anh cách trắng trợn, bị né tránh lại hăng máu.
Hoa, đồng hồ, xe.
Anh thèm liếc mắt, cái cũng trả lại nguyên vẹn.
Tôi tưởng là hết hy vọng .
Cho đến khi cô em gái bệnh nặng của anh cần tiền gấp.
Tôi ngậm điếu thuốc, đứng dựa vào lan can hành lang cũ kỹ nhà anh.
“Đi theo tôi đi? Tôi cứu em gái cậu.”
Anh cúi , tóc rũ che khuất mắt.
Những ngón tay trắng bệch siết chiếc quần jeans cũ bạc màu.
Anh không từ chối.
Thế là, tôi có được anh.
khi bên nhau, tôi phát hiện anh sáng đến ngốc nghếch.
cần nắm tay cũng đỏ mặt.
Lần hôn nhau.
Anh lúng túng đến mức không biết tay để đâu.
Tôi thích thú mài môi lên môi anh.
Anh không nói, có nghiêng mặt đi, vành tai đỏ đến sắp nhỏ máu.
lên giường lại quá đáng.
Tôi ép anh bật từng tiếng thở đứt quãng, đuôi mắt anh đỏ hoe, bất lực siết ga giường.
Dựa vào việc anh không phản kháng, cũng không tố cáo.
Tôi gần như muốn làm làm.
Anh có tôi bằng đôi mắt đen nhánh ươn ướt ấy.
Yết hầu trượt lên xuống, bật vài tiếng rên rỉ đè nén, lại ôm tôi hơn nữa.
đó…
đó tôi bị ép cưới.
Ông ta muốn tôi đi liên hôn.
Tôi không chịu, ông liền khóa hết mọi thẻ của tôi.
Thế là tôi giả vờ đồng ý.
Ngay đêm đính hôn, ôm theo thẻ , chạy trốn.
Bỏ đi quá vội.
Đến lời tạm biệt cũng không kịp nói.
Tôi xuất ngoại.
Khóa hết tất cả tài khoản nước.
Không anh, ngay cả tôi cũng không tìm tôi.
Không ngờ lần lại—
Lại thành thế này.
Anh biết nói . Biết chất vấn, biết oán trách.
Cũng biết trừng mắt tôi, đôi mắt đỏ hoe.
4
Tiếng máy sưởi vẫn ù ù vang lên.
Bầu không khí phòng ngột ngạt đến cứng đờ.
Tôi lắp bắp tìm chuyện để nói:
“Anh cũng đến Saint Moritz để trượt tuyết à?”
…
“Chỗ này trượt tốt thật, cảnh cũng đẹp.”
…
“Em gái anh giờ sao ?”
…
“Khi nào nước?”
…
Tôi đứng dậy:
“Vậy nếu không có tôi nhé, tôi đang đợi.”
Đi ngang qua anh.
Anh giơ tay kéo lấy cổ tay tôi.
Tôi nghiêng :
“ nữa?”
Luật khẽ cười, như cười chính bản thân mình.
“Phương Tri Ý, rốt cuộc cô có trái tim không?”
Cuối cùng, cuộc nói chuyện giữa tôi và Luật kết thúc không mấy vui vẻ.
Ánh mắt anh tôi như bị bọc băng, nhưng lại như đang bốc cháy.
đến chỗ , bè liền xúm lại hỏi han.
“Không có , lại trai cũ thôi.”
tôi trợn tròn mắt:
“ được luôn á? Trên đời này cũng trùng hợp quá đi!”
Tôi vừa thu dọn đồ đạc, vừa nghĩ.
, tôi từng nói với anh, có dịp sẽ đưa anh đi trượt tuyết Saint Moritz.
Anh thật sự ghi nhớ.
Lần này tìm đến, là có chủ đích…
Hay là tình cờ?
Cân nhắc mãi, tôi bỏ cuộc.
Dù sao, giữa tôi với anh—cũng tương lai nữa.
Không nghĩ nữa.
Không ngờ ba ngày , chính tôi dẫn tới tận nơi, lôi tôi nước.
thư phòng, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến ta nghẹt thở.
tôi mặt đen như đít nồi.
“Phương Tri Ý! Mày bản lĩnh thật đấy! bỏ nhà đi biệt tăm, giờ liền gây chuyện cho tao!”
“Biết mày đụng vào ai không?!”
Tôi lắc như trống bỏi.
Tôi nước ngoài, có đụng vào ai đâu?
tôi tức đến run cả tay, ném tấm ảnh.
Trên ảnh lại là… Luật.
“ thừa kế chắc chắn của nhà họ ! Mày biết hắn cần mở miệng dọa câu là nhà mình thiệt hại bao nhiêu không?!”