Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

12

Chu Xuyên tỉnh .

quá trình hồi phục của anh là một hành trình dài đằng đẵng vô cùng đau đớn.

Vì vết đạn phổi, anh phải mất một thời gian dài mới có thể tự thở trở .

Vết thương bụng khiến anh liên tục bị nhiễm trùng.

Viên đạn nằm sát tim tuy được , tổn thương thần kinh khiến cánh trái của anh gần mất giác.

Anh không có thể gõ bàn phím lập trình điên cuồng trước, không thể quay về mặt trận bí mật anh dành nửa đời mình chiến đấu.

Tổ chức truy tặng anh Huân chương hạng Nhất danh hiệu “Vệ sĩ Cộng hòa”.

Chim Ưng thăm anh trong bệnh viện, mang theo lệnh giải ngũ một tập hồ sơ khen thưởng dày cộp.

“Đồng chí Chu Xuyên, đất nước nhân dân ơn anh.”

Chu Xuyên nằm giường bệnh, ngoài cửa sổ, rất lâu không gì.

Tôi hiểu — trong lòng anh đang đau.

Cởi bỏ bộ quân phục vô hình , với anh, đau hơn tất cả vết thương cơ thể.

Tôi nắm anh, nhẹ nhàng : “Không đâu, từ giờ về sau, để em nuôi anh.”

Anh quay đầu tôi, khẽ mỉm cười.

Nụ cười tuy nhợt nhạt, yếu ớt, là biểu bình yên nhất tôi từng thấy khuôn mặt anh.

“Ừ.”

Ngày xuất viện, trời nắng đẹp.

nắng xuyên qua khung cửa kính hành lang bệnh viện, rọi xuống người tôi, ấm áp lạ thường.

tôi từ chối lời mời viện dưỡng thương do tổ chức sắp xếp, từ chối cả vị trí cố vấn lương cao.

tôi chỉ muốn sống một cuộc đời thật bình thường.

tôi bán căn hộ trung tâm thành phố, chuyển một thị trấn nhỏ ven yên bình.

Nơi có trời xanh, mây trắng, bãi cát vàng những cơn gió mằn mặn.

Dưới sự chăm sóc của tôi, sức khỏe của Chu Xuyên dần hồi phục từng ngày.

Anh không là lập trình viên ít cục gỗ, không là điệp viên “Người Dò Đường” với mắt sắc lạnh.

Anh giờ đây, chỉ là chồng tôi — Chu Xuyên.

Anh cùng tôi đi chợ, vì vài trăm đồng tranh cãi đỏ mặt với bác bán rau.

Anh tập nấu ăn, rồi biến căn bếp thành một bãi chiến trường.

Anh kể mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo, tự cười ngặt nghẽo tôi thì ngơ ngác chẳng hiểu gì.

trái của anh tuy không linh hoạt, anh vẫn mua một cây đàn guitar.

Anh , muốn học một bài hát, để hát tặng tôi.

Một buổi chiều rực nắng, anh ngồi ghế mây ngoài sân, ôm đàn guitar, dùng giọng ca lệch tông của mình gảy cho tôi nghe bài “ trăng hộ lòng anh”.

nắng rọi khuôn mặt anh, phủ một lớp sáng vàng dịu dàng.

Tôi tựa vào vai anh, nghe giai điệu ngô nghê , thấy chính là bài hát hay nhất đời mình.

13

Một năm sau, giao thừa.

tôi không xem Gala mừng xuân, xách ghế sân ngồi ngắm .

Bầu trời đêm vùng sáng lạ.

“Niệm Niệm,” Chu Xuyên bất ngờ ôm tôi từ phía sau, đặt cằm vai tôi, “em kìa, … có giống em không?”

nào cơ?”

sáng nhất .”

Tôi bật cười: “Anh học đâu mấy câu sến súa vậy đấy?”

“Anh học từ em đấy.” Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng khàn khàn, “trước kia, khi những nơi không có một tia sáng, anh vào gắng gượng vượt qua.”

Tim tôi bị va khẽ một cái.

Tôi xoay người, nâng mặt anh .

“Chuyện xưa rồi.”

“Ừ, chuyện xưa rồi.”

Tiếng chuông giao thừa vang từ quảng trường thị trấn xa xa.

Pháo hoa rực rỡ nở bung mặt .

Chu Xuyên rút từ túi áo một phong bao lì xì đỏ nhỏ, nhét vào tôi.

“Vợ à, chúc mừng năm mới.”

Tôi mở phong bao .

Bên trong không có thẻ ngân hàng, chẳng có tấm séc nào.

Chỉ có một mẩu giấy nhỏ.

giấy, là một hình trái tim nguệch ngoạc vẽ bằng trái của anh, cạnh là bốn con số nguệch ngoạc không kém: “88.88”.

Tôi anh, anh tôi.

Cả hai cùng bật cười.

Cười nỗi nước mắt rơi lã chã.

Tôi nhón chân, hôn anh.

Trong khoảnh khắc pháo hoa bừng nở khắp trời, tôi nghe thấy anh :

“Triệu Niệm, anh yêu em.”

“Không phải vì nhiệm vụ, không phải vì ngụy trang.”

“Từ khoảnh khắc đầu tiên thấy em, anh yêu em rồi.”

Tôi biết.

Tôi luôn luôn biết điều .

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương