Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kiếp trước, con trai ép tôi sang nước ngoài làm bảo .
Cuối cùng vì làm việc quá sức, tôi sinh rồi chết nơi đất khách.
Thằng con luôn miệng nói hiếu thảo, vậy mà để tiết kiệm tiền, đến tro cốt của tôi nó cũng không thèm đưa về.
nữa tỉnh dậy, tôi quay lại đúng ngày nó đưa tôi đi làm hộ chiếu.
“Mẹ ơi, con cho mẹ đi hưởng phúc đó, mấy bà khác đi còn không có cửa kìa!”
Tôi tát cho nó một bốp.
“ vậy không nói sớm! Mau mua vé máy bay cho mẹ vợ mày đi, cho bà cụ đó nước ngoài hưởng phúc giùm mẹ!”
1
“Mẹ, mẹ mà nghĩ kỹ rồi thì mau dọn đồ đi! Qua cơ hội này là không có nữa đâu! Người đi mà đâu có đường đâu!” – Trần Húc sốt ruột hối thúc.
Bốp!
Tôi giơ tay, xoay người tặng nó thêm một tát.
“Mẹ điên rồi hả! Đánh con làm gì?!” – Trần Húc ôm má hét lên.
“Đồ bất hiếu! Việc vậy mà mày dám giữ riêng cho ? Mau đi mua vé máy bay cho mẹ vợ mày, cho bà ấy đi hưởng phúc giùm mẹ!” – Tôi đứng dậy mắng cho một trận.
“Mẹ… mẹ con mà nước ngoài là bơ vơ không quen biết ai, bà đơn lắm á!” – Lý Hương lắp bắp biện hộ.
Ha! Hay thật đấy!
Mẹ biết đơn, chứ tôi thì không biết chắc?
Kiếp trước, mẹ Lý Hương đến nhà chơi, khoe nhà có người thân đi nước ngoài làm thuê, kiếm bộn tiền.
“Bác gái, tôi thấy bác còn khỏe, con cũng lớn rồi, bác cứ ngồi không ở nhà chờ chết à?” – Vừa ăn cơm tôi nấu, bà vừa buông lời mỉa mai.
Nhờ có sự xúi giục của bà , Trần Húc và Lý Hương mới bắt đầu hối thúc tôi đi nước ngoài.
Nói thẳng , nếu không vì bà ấy, tôi đã không chết độc ở xứ người.
***********
“Tôi nói rồi, tôi không đi! Nếu mấy người thấy đi vậy thì cứ để mẹ vợ anh đi, hai người cũng có đi luôn, đừng có nhắm vào tôi!” – Tôi đứng dậy, cắt đứt hy vọng của họ.
“Mẹ, mẹ thật sự không đi hả?” – Trần Húc bực bội hỏi.
“Mẹ phải suy nghĩ kỹ đó, lỡ sau này mẹ nằm liệt giường, tụi con chưa chắc có thời gian chăm đâu nha!” – Lý Hương bắt đầu giở bài dọa nạt dưỡng .
Tôi cười khẩy.
Làm tôi đi kiếm tiền về thì hai người sẽ lo cho tôi lắm vậy.
Tái sinh rồi, mẹ đây chẳng ai hết – chỉ dựa vào chính !
“Yên tâm! Nếu đến lúc đó thật, tôi cũng chẳng phiền hai người. Nếu không yên tâm, chúng giấy luôn cũng được!” – Vừa nói, tôi vừa lấy giấy bút .
“ thì ! mẹ phải chuyển nhượng nhà này cho con!” – Đời trước bị gạt rồi, Trần Húc vẫn chưa buông tha nhà đó.
nhà này là do tôi với ba nó chắt chiu từng đồng mới mua được.
Sau này ba nó mất vì , một tôi nuôi nó ăn học đến đại học.
Cưới vợ cho nó, mua nhà cho nó, rồi lại một tôi nuôi cháu.
thì ? Không những nó không biết ơn, còn giành luôn nhà tôi định dưỡng .
“Mẹ, mẹ cũng không khỏe, lỡ có gì bất trắc, đến lúc đó còn phải đóng thuế thừa kế nữa. Chi bằng chuyển luôn cho tụi con, dù sau này cũng là của Trần Húc mà, mẹ thấy có phải không?” – Lý Hương bày tính toán bắn thẳng vào mặt tôi.
Lúc ép tôi đi Mỹ làm bảo thì nói tôi khỏe.
Lúc đòi tôi chuyển nhà thì lại mong tôi sớm chết.
Lời hay tiếng độc, tụi nó nói đủ rồi.
“Không nuôi tôi mà còn đòi nhà à?” – Tôi tức đến bật cười.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo.
Tôi tiện tay đặt một tờ giấy lên bàn trước TV, giả vờ ban công nghe điện thoại.
quay lại, hai vợ chồng Trần Húc đã xong bản thỏa thuận.
“Mẹ, mẹ cứ giữ nhà đi, sau này rồi, đừng có tìm tụi con là được!” – Lý Hương nói, rồi đẩy tờ giấy về phía tôi.
Sau thấy tôi tên, đóng dấu vân tay xong, hai người mới thỏa mãn rời đi.
Tờ giấy đó thực là giấy chẩn đoán của một người bạn thân thiết của tôi, trên đó ghi rõ bị tắc mạch máu, sớm làm phẫu thuật đặt stent.
Hai vợ chồng nó thậm chí còn chẳng buồn nhìn tên nhân, đã vội vàng giấy chấm dứt quan hệ với tôi.
Dù thì một ca phẫu thuật thế cũng mất đến trăm triệu, hai người đó làm gì chịu thiệt.
Tôi cứ tưởng này có sống yên ổn được vài ngày, ai ngờ ngay hôm sau, cháu gái tôi – Tinh Tinh – đã khóc lóc tìm đến.
2
“Tinh Tinh, vậy con?” – Tôi ôm chầm lấy con , nhìn gương mặt đẫm nước mắt mà lòng đau cắt.
“Bà ơi, ba mẹ không con nữa, vì có em trai rồi…” – Tinh Tinh vừa nói vừa xắn tay áo lên cho tôi xem vết bầm tím trên tay.
Quả nhiên, kiếp trước lại đang lặp lại nữa.
Tinh Tinh là do một tay tôi chăm từ nhỏ, từ lúc mới đầy tháng đã ngủ với tôi, mãi đến vào giáo.
Con dâu tôi – Lý Hương – thấy tôi ở nhà chướng mắt, liền đuổi tôi về lại nhà cũ.
mỗi cuối tuần, Tinh Tinh vẫn lén đến thăm tôi.
“Bà ơi, đây là con lén lấy cho bà nè, mẹ nói ăn này cho sức khỏe!” – Lúc nào đến, nó cũng dúi cho tôi chút đồ ăn giấu trong túi.
Kiếp trước, vì thương Tinh Tinh, tôi cắn răng sang nước ngoài làm việc.
Tôi nghĩ chỉ cố gắng một thời gian, kiếm đủ tiền mua cho cháu một hộ gần trường , rồi sẽ quay về.
Không ngờ tôi vừa đi, Trần Húc và Lý Hương lập tức gửi Tinh Tinh về quê .
Lý Hương quê ở thị trấn, mẹ và gia đình vẫn sống ở đó.
Ở đó chủ yếu là người , điều kiện giáo dục thì khỏi phải nói – tệ hết mức.
Tinh Tinh thậm chí chưa học xong giáo, đã bị gửi về đó.
Nói là ở với bà , Lý Hương còn hai cháu trai – suốt ngày bắt nạt Tinh Tinh.
Nó thậm chí còn khổ hơn những trẻ bị bỏ lại quê.
biết , tôi gọi điện về hỏi Trần Húc.
Không ngờ Lý Hương lại xoa bụng nói với tôi là đang mang thai thứ hai.
“Mẹ ơi, này chắc chắn là con trai! Con có nhờ người coi rồi! Mẹ cố gắng làm việc nhiều một chút, để dành tiền cưới vợ cho cháu nội nhé!” – Trần Húc hí hửng nói.
“Vậy còn Tinh Tinh thì ?” – Tôi lạnh mặt hỏi.
“Con là con gái, sớm muộn gì cũng là người ngoài. Cho nó học trường làm gì! Với lại, về quê cũng mà, còn học được làm nông, sau này đỡ đần được cho gia đình, mẹ nói đúng không?” – Một người làm mẹ mà nói những lời thế…
Tôi giận đến mức lập tức cúp máy.
Sau đó nghĩ lại, tôi ở tận nước ngoài, đâu can thiệp được gì.
Chỉ mong có ngày được về thăm nhà, cuối cùng, Trần Húc còn cắt đứt hi vọng đó.
Mỗi tôi nói về, vợ chồng nó lại viện cớ vé máy bay đắt, hoặc thời tiết xấu, sợ tai nạn.
Nói tóm lại là không chịu mua vé.
Lương tôi kiếm được đều bị chuyển thẳng vào tài khoản của hai đó.
Tôi trong tay không có tiền, cũng không có tiếng nói.
Tội nghiệp Tinh Tinh, ở quê thì lúc đói lúc no.
Tôi từng nghĩ, về nước sẽ cố gắng bù đắp cho con , nào ngờ, cuối cùng đến tro cốt tôi cũng không được mang về.
này, tôi nhất định phải bảo vệ Tinh Tinh, không để hai kia tiếp tục làm hại nó nữa!
“Bà ơi, con có ở với bà không? Mẹ nói là có em trai rồi, không con nữa…” – Tinh Tinh ngước đôi mắt ướt át lên nhìn tôi.
Tôi nhìn cánh tay tím bầm của nó, ôm nó thật chặt.
“Con ngoan, từ nay hai bà cháu sống với nhau!”
Chỉ là một thôi mà, bà đây vẫn đủ sức nuôi được!
3
Tôi chỉ có 2 triệu tiền hưu mỗi tháng, tiền tiết kiệm trước đó đều bị Trần Húc moi dần dần với đủ lý do.
chỉ còn lại nhà hai phòng nhỏ này.
Nếu chỉ sống một , tôi có tiết kiệm ăn uống.
Tinh Tinh mới có 6 tuổi, đang trong độ tuổi dinh dưỡng, chưa kể học phí giáo đủ thứ, 2 triệu kia thật sự không đủ dùng.
“Bà ơi, con có bàn với bà một được không?” – Vừa tan học về, Tinh Tinh đặt cặp xuống là chạy ngay vào bếp tìm tôi.
“Có gì vậy, cháu gái ngoan của bà?” – Tôi cười, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh.
“Bà ơi, trước đi dã ở trường, bà làm cho con mấy bánh hamburger á, bà làm thêm được không? Các bạn con ai cũng khen ngon lắm.” – Tinh Tinh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Vài hôm trước, trường giáo tổ chức đi dã , mỗi phải tự mang theo bữa trưa.
Để tiện cho cháu, tôi làm hamburger.
Vì mua nguyên liệu hơi nhiều, nên tiện tay làm thêm vài cho Tinh Tinh mang đi chia bạn.
Không ngờ mấy nhỏ lại mê món hamburger đó đến thế.
“Bà ơi, các bạn con còn nói là bà làm ngon hơn tiệm bán nữa đó. Ước gì ngày nào cũng được ăn…” – Tinh Tinh vừa nói vừa mơ màng tưởng tượng.
Đúng rồi!
không thử bán hamburger nhỉ?
Kiếp trước, sang Mỹ, tôi từng học cách nấu món Tây.
Món đầu tiên tôi học chính là hamburger.
Nên mấy tháng ở Mỹ cũng không phải vô ích – ít nhất tôi đã học được cách làm hamburger thật ngon!
“Tinh Tinh, cháu đúng là giúp bà một việc lớn đấy!” – Tôi mừng rỡ ôm chầm lấy Tinh Tinh.
Ở tuổi này rồi, tôi có xin đi làm lao công cũng không có chỗ nào nhận.
tự làm tự bán thì không ai cấm .
Nói làm là làm, sau đưa Tinh Tinh đi học, tôi đến viện làm kiểm tra sức khỏe để xin giấy chứng nhận an toàn thực phẩm.
Làm nhỏ lẻ thôi, nên tôi không mua nhiều, chỉ đi siêu thị mua nguyên liệu làm hamburger và thêm một thùng giữ nhiệt.
Một buổi chiều cặm cụi làm, tôi chuẩn bị được nguyên một thùng đầy hamburger.
Đúng 4 , tôi đón Tinh Tinh ở trường mầm non, rồi đẩy xe đến cổng một trường tiểu học gần đó.
Ban đầu còn lo, sợ không ai mua, lỡ ế lại phí công và nguyên liệu.
Ai ngờ chưa đầy nửa tiếng, thùng hamburger đã bán sạch trơn.
Chương 2 ở đây nha: