Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Còn có vài đứa nhỏ quay lại xin mua .
“Bà ơi, con cũng muốn ăn cái nữa!” – Tinh Tinh phụng phịu nũng nịu.
“Haha, cháu ngoan của bà, về nhà bà làm cho!” – Tôi , xoa con .
là, tiền sinh hoạt của hai bà cháu coi tạm ổn rồi!
Suốt một tuần sau đó, tôi bán hamburger đều đặn mỗi ngày, lời được hẳn 2 triệu – mà là lợi nhuận ròng nhé!
Thậm chí còn nhiều hơn hồi tôi còn trẻ đi làm.
Tuy có hơi mệt, thấy Tinh Tinh cao hơn, đầy đặn hơn, mặt mày rạng rỡ hơn thì bao nhiêu mệt mỏi cũng tan biến.
Để thu hút khách, tôi mua một cái lò nướng.
Thử làm vài món bánh trứng, bánh nhỏ các loại.
Món ăn phong phú hơn, công việc cũng bận rộn hơn.
Tôi gần dậy từ tờ mờ sáng để chuẩn bị.
Trong thời gian đó, Lý Hương cũng gọi cho tôi.
Chẳng ngoài gì – cô thai con trai, gọi đòi tôi tiền bồi dưỡng.
“Tôi cháu trai của nhà họ Trần đó! Bà không đưa lấy một xu, có bà nội nào bà không? Sau này đừng hòng mong thằng nhỏ gọi bà là bà nội!” – Lý Hương lớn tiếng trong thoại.
“Ha! Cô nhầm rồi! Cháu của tôi gì chứ, nó có họ tôi đâu. Không thì để nó họ Lý của cô cũng được, tôi chẳng có kiến gì!” – Tôi nói xong thì dứt khoát cúp máy.
4
“Hây, chẳng phải là chị Liu đây sao? Sao chị lại ra đây bán hàng thế này?” – Hôm đó tôi bày xong hàng, thì có một giọng quen gọi tôi.
Hóa ra là lão Lý – đồng nghiệp cũ của tôi.
“Sao chị lại bán hàng ngoài này? Tuổi này rồi, làm cực lắm đó!” – nói, ông ấy phụ tôi sắp xếp bánh ra ngoài.
“Chứ còn sao nữa, Tinh Tinh giờ ở với tôi, tôi đâu thể để cháu phải ăn uống thiếu thốn được! Tinh Tinh, lại đây chào ông đi con!” – Tôi gọi Tinh Tinh lại.
“Cháu chào ông ạ!” – Tinh Tinh lễ phép cất tiếng chào.
“Ôi trời, con ngoan quá đi mất!” – Lão Lý nhìn Tinh Tinh, tươi rói.
Lão Lý luôn đối xử rất tốt với tôi. Ông ấy cũng đã ly dị vợ hơn hai mươi năm rồi.
Hồi đó ông từng nhờ mai mối đến nói với tôi, lúc đó Trần Húc hơn mười tuổi, tôi sợ con không vui nên từ chối.
Từng ấy năm trôi qua, lão Lý vẫn chưa từng đi bước nữa.
Kiếp , tôi sắp đi nước ngoài, ông tìm mọi cách ngăn cản.
Thậm chí còn nói, nếu không được thì để ông nuôi tôi.
Kể cả sau tôi ra nước ngoài rồi, ông vẫn thường xuyên gọi hỏi thăm sức khỏe.
tin tôi mất, ông đã đến nhà mắng Trần Húc một trận, rồi ngồi dưới căn hộ cũ của tôi mà khóc.
ra, trong lòng tôi vẫn luôn có cảm tình với ông ấy. Chỉ là đây lo con dâu con trai dị nghị nên chẳng dám tiến xa.
Giờ ông trời cho tôi một cơ hội làm lại, tôi chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ gì nữa. Sống cho bản thân là điều quan trọng nhất!
“Lão Lý, ông cũng rảnh rỗi mà, hay là mỗi ngày đến đây phụ tôi một tay đi. Lợi nhuận tôi chia ông ba phần, thấy sao?” – Tôi nhìn ông lúi húi bày bánh ra, đề nghị.
Ông ấy thoáng khựng lại, chưa kịp tin vào tai .
“… sao?” – Trời đất, bao nhiêu tuổi rồi mà hễ xúc động là lại lắp bắp.
“Đương nhiên rồi, gì , thấy lương ít hả?” – Tôi trêu.
“Không, không có, tôi không cần lương, làm không công cho bà luôn!” – Ông nói rồi tay lại càng nhanh, sợ tôi đổi mất.
Tôi phì thành tiếng.
giờ sao tôi không phát hiện lão già này đáng yêu thế cơ chứ?
“Ơ kìa, chẳng phải bà thông gia ? Con dâu bầu mà không rảnh đến chăm, thì ra là bận yêu đương tuổi xế chiều ?” – bận dọn đồ, tôi bỗng nghe thấy giọng nói chát chúa vang lên bên tai.
Ngẩng nhìn thì ra là mẹ của Lý Hương.
“Dẫn theo cả cháu gái ra đây bán hàng, đúng là già mà chẳng xấu hổ, mất mặt quá!” – Bà nhíu mày, lườm tôi đầy khinh miệt.
Người này nổi tiếng cả khu vì chanh chua, nghe nói hồi trẻ còn thường xuyên đánh chồng.
“Tôi với lão Lý chẳng có gì cả, mà có thì sao? Hai người lớn rồi, tự do tìm hiểu nhau cũng chẳng phạm pháp gì chứ?” – Tôi bình thản đáp.
“Bà già rồi mà còn không điều, bỏ mặc con dâu bầu bì, lại ở đây phục vụ cho một ông già? Bà càng sống càng hồ đồ !” – Nói đi nói lại, bà vẫn là trách tôi không đến hầu hạ con gái bà ấy.
“Tôi chăm ai là quyền của tôi. Còn bà, thay vì đứng đây xỉa xói tôi, chi bằng về nhà lau lại cái đáy nồi của đi!” – Tôi nói bóng gió mà sắc lẹm.
“Bà nói gì cơ?” – Mẹ Lý Hương lập tức giác.
“, cũng không có gì. Tôi thấy chồng bà đi ngang qua, còn khoác tay một cô gái xinh lắm .”
“Bà nói bậy! Xem tôi có xé miệng bà không thì !” – Nói rồi bà nhào định đánh tôi.
May mà có lão Lý chắn ngay mặt.
Lão này hồi trẻ từng đi lính, tuy giờ già rồi xử lý mấy kiểu này thì vẫn quá dễ dàng.
“Đồ khốn! Hai người thông đồng với nhau bắt nạt tôi!” – Bà tức đến đỏ mặt.
“Nếu không tin, bà cứ đi đến khách sạn phía mà xem. Tôi thấy họ vào đó , giờ đi có còn kịp xem trò hay.” – Tôi thản nhiên chỉ về phía .
“Bà… bà cứ đợi ! Nếu tôi không tìm thấy người, tôi kiện bà tội vu khống!” – Nói rồi bà tức tốc chạy đi.
“Bà sự thấy ?” – Lão Lý quay sang nhìn tôi, giọng nửa nghi ngờ.
Tất nhiên là thấy.
Mà không chỉ một lần, tôi thấy mấy lần rồi cơ.
5
Món hamburger tôi làm ngày càng được ưa chuộng, thậm chí có trường còn đặt mua số lượng lớn.
Tôi và lão Lý làm không xuể, nên thuê một cô làm part-time.
Tôi còn bàn với ông ấy mở cửa hàng.
Chứ cứ bán xe đẩy thế này, chỉ phục vụ được buổi chiều, không lời bằng mở quán cố định.
Hôm ấy, hai chúng tôi đi xem mấy mặt bằng chẳng chỗ nào ưng .
Thấy sắp giờ tan học, tôi lo cô làm thuê không xoay xở nổi nên vội vàng quay về chỗ bán.
Không ngờ đến nơi, lại thấy xuất hiện hai gương mặt quen thuộc.
Không ai khác – chính là con trai tôi Trần Húc và con dâu Lý Hương.
“Mẹ ơi, mẹ bận rộn thế này mà không nói với tụi con một tiếng, tụi con rảnh rỗi chẳng làm gì, đến giúp mẹ một tay chẳng phải tốt hơn sao?” – Lý Hương nịnh nọt, còn thúc nhẹ khuỷu tay vào Trần Húc.
“Đúng đó mẹ, mẹ còn thuê gì nhân viên part-time nữa, cứ dùng tụi con đi, người nhà mà, còn miễn phí nữa chứ!” – Trần Húc cũng gượng gạo.
“Thằng nhóc này cũng nói , để mẹ mày một nuôi con gái mày mà coi được ? Nếu không nể mày giờ cũng là cha người rồi, tao đã đấm cho một trận rồi đó!” – Lão Lý vốn nóng tính, thấy Trần Húc giả tạo nổi giận.
“Cháu không hiếu kính ai thì cũng phải hiếu kính mẹ chứ, chú yên tâm!” – Trần Húc cúi lùi ra đứng một bên.
Lúc này khách mua hamburger càng lúc càng đông, tôi cũng lười không muốn đôi co với Trần Húc nữa.
Tôi tập trung bán hàng.
Chắc chắn là mẹ của Lý Hương về nói lại với hai đứa này rồi.
Chó hoang mà tự dưng đến chúc Tết gà, không có tốt gì đâu!
“Mẹ, mẹ cứ bận việc đi nha, con còn phải đưa Lý Hương đi khám thai, mai tụi con quay lại giúp tiếp nha!” – Hai đứa đứng đó chưa đầy mười phút đã vội bỏ đi.
Đi càng tốt, đỡ phải chướng mắt tôi.
Khách ngày càng đông, tôi bắt thấy có gì đó sai sai.
Bình thường thoại sẽ có âm thanh có người chuyển tiền, mà nay im bặt.
Tôi lớn tuổi, cũng không rành lắm mấy cái thoại thông minh.
Tưởng thoại có vấn đề nên cũng không để .
dọn hàng xong, cô làm part-time nhìn kêu lên:
“Dì ơi, hôm nay không có đồng nào vào tài khoản hết ạ!”
Hả? Cái gì cơ?
“Sáng nay lúc anh Trần , ảnh bảo mã QR cũ bị lỗi, rồi tự đổi mã …” – Cô lí nhí nói.
Cái thằng trời đánh!
Nó dám thay mã QR thu tiền thành của nó!
Bảo sao hôm nay tự nhiên lại tốt bụng đến “giúp đỡ” – thì ra là để thu tiền giùm!
Tôi tức lắm, định gọi cho Trần Húc làm cho ra lẽ.
nghĩ lại, lần này phải cho hai đứa nó một bài học nhớ đời.
Tôi gọi 110 báo sát.
sát đến, tôi kể toàn bộ sự việc từ cuối.
sát dùng thoại quét mã QR, lập tức tra ra tài khoản là của Trần Húc.
“Mẹ ơi, con chỉ sợ tiền mẹ kiếm được bị ông Lý lừa hết thôi! Con giúp mẹ giữ giùm mà! Sao mẹ lại gọi cả công an …” – Thấy sát, Trần Húc cuống lên.
“Mẹ, mẹ chỉ có mỗi Trần Húc là con, con lại cháu trai của mẹ. Tiền đó sau này cũng là của tụi con mà! Vì chút tiền mà mẹ báo công an, có đáng không?” – Lý Hương còn mặt dày hơn, nói trơn tru nước chảy.
“Tiền của tôi, tôi muốn cho ai là quyền của tôi. Còn nữa, hai người quên là đã ký giấy cắt đứt quan hệ với tôi rồi ?” – Tôi nghiêm mặt nói.
“Mẹ, cái đó chỉ là nói chơi thôi, sao mẹ lại coi là …” – Trần Húc xấu hổ cúi .
“Chơi hay không thì mặc kệ, tiền của tôi, trả lại đủ một xu không thiếu!”
Dưới sự can thiệp của sát, Trần Húc miễn cưỡng chuyển khoản lại cho tôi.
Tôi tưởng là xong , ai ngờ… trò hề sự chỉ bắt .