Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi biết điều, rụt ngay lại.
Bề ngoài vẫn tươi hoa, bên trong thì chửi rủa không ngừng.
“Chậc, đụng một cái không . Đừng nói là… anh không được đấy nhé?”
Ý nghĩ vừa nảy ra, tôi lập tức không nhịn được mà liếc anh ấy đến chân.
Lắc thầm tiếc nuối. Đúng là… đáng tiếc thật.
“Anh Cố… tổng à, mau ngồi ~”
“Dậy sớm đến ty thế chắc chưa kịp ăn sáng đúng không? Em biết anh không có thói quen ăn sáng.”
“Nhưng mà không ăn sáng hoài thì được, trẻ thì không , chứ về thì… khó nói lắm.”
“Vì em đặc biệt anh một phần bữa sáng yêu thương nè~ Ăn nhanh nóng!”
Tôi kéo hộp giữ nhiệt lại gần đặt trước mặt anh.
“Em đang nói tôi già à?”
Không phải đâu đại ca, em đang lo lắng sức khỏe của anh mà…
Nịnh khéo kiểu gì được, chứ đừng lỡ mà đụng trúng cái tuổi.
“ mà được ạ, anh là người đàn ông ở độ tuổi mà em thấy đẹp trai , body giữ dáng đỉnh luôn !”
“Nghe em nói , chắc là em gặp nhiều người lắm hả?”
“… tàm tạm ạ.”
Vừa dứt lời thì Cố đã tôi bằng ánh khó hiểu, sắc mặt u ám.
lạnh nhạt phán một câu:
“Ra ngoài .”
Tôi không hiểu mình nói trật chỗ , rõ ràng nãy ổn lắm mà…
Đúng là đàn ông lớn tuổi, tính khí thất thường.
Tuần có lẽ là quãng thời gian tôi việc “chăm tự nguyện” kể lúc vào ty.
Mỗi ngày đều đúng giờ mang “sự ấm áp” đến Cố , quan tâm sức khỏe, tinh thần của anh.
Tiện thể rắc thêm tí “đường”.
Chính là mấy câu ngọt ngào của tôi – dù thật ra tôi không giỏi nói lời đường mật – nên phải lên mạng tìm.
Copy & paste là chân ái.
【Em thích ăn đồ ngọt】
【Thích ăn kẹo】
【Thứ em thích ăn chính là kẹo cưới của hai đứa mình】
Nhưng những tin nhắn tôi cứ rơi vào hố đen vũ trụ, không có hồi âm.
Cố gắng cả tuần không có tí tiến triển .
Tôi bắt nghi ngờ… có khi vấn đề là ở tôi?
Dù bé đến giờ tôi chưa từng chủ động theo đuổi ai bao giờ.
Thế là nhân cuối tuần, tôi lôi nhỏ bạn thân ra để tâm sự.
muốn lộn ruột:
“HAHA… xin lỗi nha, bình thường tao không đâu, trừ khi không nhịn được.”
“Má anh ấy nói tao sáu chục triệu, đến lúc chia mày nửa.”
Nghe tới đây, ngừng ngay lập tức.
Nắm chặt tôi, long lanh đầy cảm động:
“Chị em tốt, có tiền đừng quên nhau!”
“Mày hy sinh vì đại nghĩa, vì cả hai chúng ta, tao thật sự cảm động muốn khóc.”
Tôi , mặt đầy vạch đen: “ , khỏi cần diễn sâu nữa.”
Vừa liếc thấy nheo , tôi biết ngay sắp giở trò.
ghé sát tai tôi thì thầm vài câu.
Tôi nghe xong đỏ bừng cả tai: “Cái … được không ?”
“Ngoan , tin tao , không có thằng đàn ông chống nổi cú sốc thị giác kiểu .”
“Trừ khi ảnh không ổn thật sự.”
Túi đồ trong tôi bỗng trở nên nóng rực.
Theo đúng kế hoạch bày, tôi về thay “chiến giáp” vừa mới mua.
Một bộ đồ ngủ có… đuôi thỏ.
Tôi tạo dáng các kiểu, chụp lia lịa, chọn ra tấm có góc đẹp Cố .
xong canh thời gian để… thu hồi đúng lúc.
Trước khi , tôi đã thận kiểm tra xem ảnh có hiển thị với anh không.
Ai ngờ, người vừa mới nhắn lại trong tích tắc…
khi tôi bức ảnh , đúng một tiếng anh ấy mới trả lời.
【…….】
Sáu dấu chấm là chứ?
vì sáu cái chấm mà cả đêm tôi không ngủ nổi.
Sáng hôm vác cặp quầng thâm gấu trúc tới ty.
Vừa ngồi xuống, đồng nghiệp đã trượt ghế qua cạnh bên:
“Khả Phàm, hôm qua cậu lại bị tổng giám đốc Cố bắt tăng ca nữa hả?”
“Cậu đúng là tấm gương của dân sở. Với cường độ việc anh ấy thì người bình thường không chịu nổi đâu.”
Tôi gượng, thực ra kể ra đúng là nỗi nhục lớn đời tôi.
Càng nghĩ càng thấy tức. Nếu lúc theo đuổi Cố vì tiền, thì giờ đây, là danh dự của tôi nữa.
Mềm không xong, thì… đừng trách tôi chơi rắn.
Trong buổi họp, có vẻ Cố cảm nhận được ánh oán trách tôi.
Anh liếc nhẹ tôi một cái, nhanh chóng cúi , tiếp tục nghe các trưởng phòng báo cáo.
Cuộc họp vừa kết thúc, tôi lập tức theo anh vào văn phòng.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, tôi nắm lấy áo anh, chặn đường rút lui của anh lại.
Ngẩng lên thẳng vào anh:
“Anh nói , sáu cái chấm là gì? Anh có thấy nội dung trước khi em thu hồi không?”
Ánh anh lạnh tanh, không hề lộ ra chút cảm xúc .
Bị anh chằm chằm khiến tôi run lên một cái.
Tôi buông , nặn ra một nụ sở, giúp anh vuốt lại phần áo vừa bị tôi nhăn.
“Xin lỗi, tổng giám đốc Cố, em là…”