Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nhưng anh lại siết chặt hơn.
“Tống Khả Phàm, em thấy đúng không?”
“Anh thừa nhận… anh có tình em từ lâu rồi.”
“Anh không cố ý giấu em, anh là mới biết anh cố tình nói thế em .”
“Em đừng anh nữa, không?”
Giọng anh nhẹ nhàng, hơi thở phả sát vào vành tai tôi, ngứa ngáy đến mức khiến tôi phải dịch người né tránh.
“Cố… Cố Cẩn, anh thả em ra trước đi.”
“Em hết rồi à?”
“Em đâu có đâu, chỉ là… em không biết phải đối mối quan hệ tụi mình như thế nào.”
“Vậy… em đang muốn chia tay anh sao?”
Anh đột ngột buông tôi ra, nét lộ rõ vẻ lo lắng.
Thấy tôi im lặng không đáp, anh nói tiếp:
“ anh thật ra chuyển khoản em sáu mươi triệu rồi. Giờ này chắc vào tài khoản rồi đấy.”
đến đây, tôi lập tức bừng tỉnh, tỉnh như sáo.
Vội vàng móc điện thoại ra kiểm tra.
Quả nhiên có tin nhắn báo nhận .
Một, mười, trăm, nghìn, chục nghìn, trăm nghìn… triệu…
Tôi xúc động đến mức ngây người. đời chưa bao giờ thấy nhiều số 0 đến vậy.
Quá vui mừng, tôi quên béng chuyện nãy giờ còn đang nói dở.
Hưng phấn nhảy cẫng , lao vào ôm anh.
“! liền tay! ngay lập tức!”
Tôi sự phấn khích óc mụ mị.
Không nghĩ ngợi , lôi ngay anh vào nhà gặp ba tôi.
Không biết anh chuẩn sẵn đống quà từ khi nào.
tôi con rể ưng.
Lúc nói Cố Cẩn lớn hơn tôi khá nhiều tuổi, là người tiên phản đối.
đến khi thấy anh…
Thái độ quay ngoắt 180 độ.
Quả nhiên, mê trai đẹp là gen di truyền.
Việc xin Cố Cẩn diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ.
Hai bên gia đình đều có giác mình “vớ món hời”.
Tối tân , tôi quá phấn khích đến mức mất ngủ.
Không phải vì chuyện lãng mạn — mà là vì tôi mải đếm !
Cố Cẩn tôi đầy ấm ức, nhưng chẳng , đành ngồi cạnh đếm phụ.
Đột nhiên anh ngừng tay, như nhớ ra .
“Em thích hơn hay thích anh hơn?”
Tôi không chút do dự: “Tất nhiên là !”
Không gian lập tức yên ắng lạ thường.
Tôi mới nhận ra hình như mình trả lời hơi nhanh quá…
“Anh… anh không đấy chứ?”
“Không có.” – Anh mím môi, quay đi chỗ khác.
Thấy gương dỗi hờn anh, tự dưng tôi lại thấy đáng yêu không chịu nổi.
Tôi nhẹ nhàng đặt một nụ môi anh.
“Đừng nữa mà~ Anh quan trọng em lắm .”
Vừa dứt câu thì anh kéo lại, giữ chặt không rút lui.
“Vợ à, nếu không ngủ thì mình chuyện khác nhé?”
Giọng anh trầm thấp, ánh mắt bắt trở nên nguy hiểm.
Linh không lành…
“Kh-không cần đâu ha?”
“Không . nay là đêm tân đấy.”
Vừa dứt lời, anh cúi xuống tới tấp.
Trong lúc đến mơ mơ màng màng, tôi loáng thoáng giọng anh thì thầm bên tai:
“Ngày mai phải anh story đấy nhé, vợ à.”
Khoảng thời gian này đúng là tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về Cố Cẩn.
Chỉ vì nhận giấy ký kết , tôi quên ảnh mạng…
Mà anh nhớ đến tận nay!
Thế là sáng sau việc tiên tôi khi thức dậy chính là ngay một tấm ảnh story.
Nếu không anh lại càm ràm ngày mất.
“Em không , là vì thấy anh già đúng không?”
Góc Cố Cẩn:
Tôi thấy dạo gần đây bản thân có không ổn.
lúc tôi để ý đến từng cử chỉ Tống Khả Phàm — từ nụ cười, ánh mắt đến những trò ngốc nghếch cô ấy.
Tất đều khiến tôi thấy đáng yêu đến kỳ lạ.