Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cửa vừa mở ra—
Tôi vội vàng nhét tập giấy vào sau chiếc gối ôm trên sofa.
“Em về rồi ?”
Đàm Tự thay giày, trên tay còn cầm một bó hoa.
Dạo gần đây anh có một dự án phải tăng ca liên tục, cằm mọc lên một lớp râu xanh lún phún mà cũng chưa kịp cạo.
Tôi còn chưa kịp phản ứng—
anh đã áp sát lại gần.
Cằm anh cọ vào má tôi, hơi nhám, vừa ngứa vừa rát.
“Đừng trốn.”
Anh nói khẽ.
“Để anh ôm em một lúc.”
Tôi không động.
Mùi trên người anh hòa với hương hoa, là bó hoa anh vừa mang về.
Những cánh hoa trắng nở lặng lẽ trên bàn trà, cả phòng khách tràn ngập mùi hương nhàn nhạt.
Tôi tựa vào lòng anh.
Có thể nhận bàn tay anh vuốt nhẹ mái tóc tôi từng chút một.
Quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức chỉ muốn cứ này mãi.
Anh cúi đầu, môi chạm nhẹ lên đỉnh tóc tôi.
“Tô Mạt.”
“Ừ?”
“Không có gì.”
Anh siết chặt vòng tay hơn.
“Chỉ là… muốn gọi tên em thôi.”
Tôi vô thức muốn đưa tay ôm lại anh, người hơi nghiêng về phía .
Chiếc gối ôm bị lệch đi.
Tập thỏa thuận ly hôn cứ hiện mắt Đàm Tự.
Tôi thậm chí còn nhận cơ thể anh cứng lại.
Tôi vội cầm nó lên, theo bản năng giấu ra sau lưng.
Ngẩng đầu định nói gì đó—
Đàm Tự lại đột ngột dậy.
“Anh chợt nhớ ra còn một ít việc chưa làm xong.”
“Em ngủ đi.”
Giọng anh dường như run.
Anh không nhìn tôi.
Nhanh chóng trốn vào phòng làm việc.
ràng đất bằng phẳng—
đi đến cửa, anh suýt nữa vấp ngã.
14
Đàm Tự tránh tôi.
Tôi không vì sao.
Theo như những dòng nói—
Anh bị bố tôi ép cưới tôi để trả ơn.
Vậy nếu tôi đề nghị ly hôn.
Anh phải thấy nhẹ nhõm mới đúng.
nên tôi đi tìm bố tôi.
Ông ngạc nhiên.
“Ép cưới để trả ơn? Ai nói ? Ai bịa đặt về bố vậy?”
Hả?
“Hồi đó bị đối thủ giăng bẫy khiến công ty phá sản, đúng là bố có đi tìm Đàm Tự.”
ấy công ty do Đàm Tự tự lập đã niêm yết trên sàn.
Anh là tân quý nhân nổi bật của thành phố.
“Bố chỉ nói hợp tác làm ăn, không hề nói bảo nó cưới con.”
“ nó tự nhắc đến, nói sợ con bị bắt nạt nên muốn chăm sóc con.”
“Bố nghe xong liền nghĩ—”
“Ồ, hóa ra thằng nhóc này thầm thích con.”
“ nên bố lập tức về hỏi con.”
“Con chẳng nói gì đã đồng ý. Bố còn tưởng đứa đã lén yêu nhau từ lâu rồi.”
Tôi: “?”
“ ràng bố hỏi con có muốn gả cho anh không mà?”
Bố tôi gãi đầu, vẻ đầy nghi hoặc.
“Con … không phải hỏi như vậy sao?”
lập tức nổ tung.
【Cười c/hết mất, hóa ra boss phản diện lớn nhất là bố nữ phụ!】
【Bố Tô: Tôi tưởng tôi nói lắm rồi mà.】
【Đàm Tự: Con muốn chăm sóc Tô Mạt.
Bố Tô: rồi, con muốn cưới nó.
Tô Mạt: , kết hôn.
Bố Tô: Thấy chưa, bố nói rồi mà!】
【Vậy rốt cuộc người họ làm cái gì vậy?】
【Tưởng là chồng thuần hận, kết quả lại hóa ra thuần yêu?】
15
“Vậy Đàm Tự bắt nạt con ?”
Sắc bố tôi đột nhiên trầm xuống.
“Thằng nhóc đó muốn phản !”
“Hồi đó nó đã hứa với bố sẽ đối xử với con.”
“Còn ký thỏa thuận công chứng tài sản nữa.”
“Chỉ cần ly hôn, toàn bộ tài sản đều thuộc về con.”
“Tài sản công chứng?”
“Đúng vậy.”
Bố tôi gật đầu, như thể chuyện này đương nhiên.
“Lúc đó công ty nó vừa lên sàn.”
“Bố nói con bố không thể chịu thiệt.”
“Lỡ sau này đứa không sống với nhau nữa, con phải có đảm bảo.”
“Thằng nhóc đó không nói , tự đi làm công chứng ngay.”
Ông lục thoại rồi đưa cho tôi xem một tấm ảnh.
Đó là bản scan giấy công chứng.
Ngày ký là một ngày tôi và Đàm Tự đăng ký kết hôn.
“Tất nhiên, dù bố có phá sản cũng không thể để con chịu khổ.”
“Bố đã sớm mở một tài khoản ở nước ngoài tên con rồi. Hơn nữa công ty mới của bố đã đi vào quỹ đạo. Con có đủ chỗ dựa. Nếu con muốn ly hôn, bố luôn phía sau con.”
“Bố…”
“Sao vậy?”
Ông ngẩng đầu lên, thấy biểu của tôi thì giọng lập tức dịu lại.
“Con , sao… khóc rồi?”
Tôi không khóc.
Chỉ là mắt hơi cay.
“Những chuyện này… sao bố chưa từng nói với con?”
“Nói làm gì?”
Ông xua tay.
“Cũng không phải chuyện gì lớn.”
“Con bố sống là .”
“Mấy chuyện lộn xộn đó, con không biết càng .”
Tôi nhìn ông.
Năm nay ông 53 tuổi, tóc đã bạc nhiều.
Năm ngoái khám sức khỏe nói dạ dày không , lưng cũng có vấn đề.
Tôi bảo ông bớt uống rượu, bớt xã giao.
Ông ngoài miệng đồng ý.
Quay đầu lại đi tiếp khách.
Chỉ là muốn cho tôi cuộc sống hơn.
Năm mẹ tôi mất, tôi mới bảy tuổi.
Ông vừa làm cha vừa làm mẹ.
Ngày nào cũng đi sớm về khuya.
Tôi từng nghĩ ông không quan tâm đến tôi.
Sau này mới biết—
Bữa sáng của tôi đều do ông làm.
Nửa đêm về nhà, ông kiểm tra bài tập của tôi.
tôi sốt cao, ông cõng tôi chạy ba bệnh viện.
Ngày hôm sau phải đi gặp nhà đầu tư.
Có người giới thiệu đối tượng cho ông.
Ông đều xua tay.
“Đời này có mẹ con là đủ rồi.”
Lớn thêm một chút tôi mới .
Ông không chỉ nhớ mẹ.
Mà còn sợ tôi chịu thiệt.
Ông sợ tôi tan học về nhà—
nhà có thêm một người lạ khiến tôi khó xử.
nên ông luôn sống một mình.
Ngày lễ tết—
Trên bàn ăn chỉ có cha con tôi.
Ông gắp thức ăn cho tôi.
Nói: “Ăn nhiều vào.”
Rồi tự mình uống vài chén rượu, nhìn ảnh mẹ tôi ngẩn ngơ một lúc.
“Bố.”
Tôi gọi ông.
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Ông hoảng hốt, vội vàng lấy khăn giấy.
“Ôi trời, sao lại khóc rồi?”
“Có phải Đàm Tự thật sự bắt nạt con không?”
“Bố đi tìm nó tính sổ…”
“Không có.”
Tôi hít mũi, ngẩng đầu cười với ông.
“Chỉ là… đột nhiên nhớ bố thôi.”
Ông sững lại.
Rồi đưa tay xoa đầu tôi như còn bé.
“Con ngoan.”
“Ở đây mãi mãi là nhà của con.”
xuất hiện.
【Xem mà sống mũi cay cay. Người yêu công chúa vô điều kiện chỉ có nhà vua.】
【Thật ra tôi thấy Tô Mạt cũng không tệ mà.】
【 cô ấy là nữ phụ, suốt ngày sai khiến nam .】
【Cô ấy chỉ kiêu ngạo với nam thôi, đâu ảnh hưởng người khác.】
【Đúng vậy, họ đã kết hôn rồi, làm nũng với chồng thì sao?】
【Huống chi cô ấy còn đối xử với nữ .】
【666, các người đổi phe mà không rủ tôi ?】
16
Tôi quyết định đi tìm Đàm Tự nói chuyện cho ràng.
Ở quán cà phê dưới lầu công ty anh.
Tôi lại gặp Giang Nhượng.
Anh vừa bàn xong một hợp đồng gần đó.
“Để tôi mời.”
Cà phê vừa lấy xong.
Có người vội đi ngang qua, đụng vào vai tôi.
Tôi loạng choạng bước.
Giang Nhượng nhanh tay kéo tôi vào lòng, cà phê bắn xuống đất sát mép áo tôi.
“Không sao chứ?”
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Đưa tay định lau mấy giọt cà phê trên tôi.
Tôi theo bản năng nghiêng đầu tránh đi.
Tay anh dừng giữa không trung.
Ngay khoảnh khắc đó—
Khóe mắt tôi liếc thấy ngoài cửa kính.
Đàm Tự bên ngoài.
Người qua lại tấp nập.
Tôi không nhìn biểu của anh.
Chỉ thấy anh đó—
Như bị đóng đinh tại chỗ.
ánh mắt tràn ngập xúc tôi không nổi.
Sau đó—
Anh quay người đi.
“Đàm Tự!”
Tôi đẩy Giang Nhượng ra định chạy ra ngoài.
cổ tay bị kéo lại.
“Tô Mạt.”
Giọng Giang Nhượng vang lên sau lưng.
“Cô đuổi theo thì nói gì?”
“Giải thích rằng vừa rồi chỉ là lầm?”
“Anh có cho cô cơ hội không?”
Tôi quay lại nhìn anh.
Anh cười.
Nụ cười hơi phức tạp.
“Cho dù cô giải thích.”
“Anh sẽ tin sao?”
“Anh ấy tin hay không là chuyện của anh ấy.”
“Tôi có giải thích hay không là chuyện của tôi.”
“Cô quan tâm anh đến vậy sao?”
“Đúng.”
Giang Nhượng nhìn tôi.
Ánh mắt trầm xuống.
“Nếu tôi nói… tôi quan tâm cô thì sao?”
Tôi sững người.
“Từ ngày gặp lại.”
“Tôi đã luôn muốn tìm cơ hội nói với cô.”
Anh bước lên một bước.
“Tô Mạt.”
“Tôi thích cô.”
“Không phải gần đây.”
“Mà là từ nhiều năm —”
“Giang Nhượng.”
Tôi ngắt anh.
“Tôi đã kết hôn rồi.”
Anh dừng lại.
“Cho dù tôi ly hôn.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Cũng không có khả năng.”
Yết hầu anh khẽ động.
Không nói gì.
“Vừa rồi anh định lau cho tôi.”
Tôi chỉ về chỗ vừa .
“Anh cố ý để chồng tôi nhìn thấy đúng không?”
Anh im lặng vài giây.
Sau đó cười khổ.
“Xin lỗi.”
“Là tôi suy nghĩ quá đen tối.”
“Giang Nhượng.”
“Chúng không còn là bạn nữa.”
Tôi đẩy cửa chạy ra ngoài.
bên ngoài đã không còn bóng dáng Đàm Tự.
Tôi lấy thoại gọi cho anh.
Không ai nghe máy.
Tôi lại gọi cho trợ lý của anh.
“Phu nhân?”
“Đàm Tự đâu?”
“Tổng giám đốc Đàm… họp.”
“Lát nữa lên máy bay đi công tác nước ngoài.”
“Chắc khoảng một tuần.”
Tôi bên lề đường.
Siết chặt thoại.
Nhìn dòng xe qua lại không ngừng.
Một tuần.
17
Tối hôm đó tôi trằn trọc mãi không ngủ .
Lướt thoại thì thấy một bài đăng đăng từ sáng nay.
“ đột nhiên không còn dính lấy tôi nữa thì phải làm sao?”
Chủ bài viết nói rằng đây anh chuyện gì cũng sai anh làm.
gần đây đột nhiên không nhờ anh làm gì nữa.
Thậm chí còn nói ơn anh.
Cô ấy trở nên chuyện, dịu dàng, chu đáo.
Anh nói mình không biết đã làm sai điều gì khiến bản thân trở nên không còn cần thiết nữa.
Anh còn nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn.
Đã mất ngủ suốt một tuần.
Anh không muốn ly hôn.
lại không biết phải làm sao.
Vì trải nghiệm khá giống nhau nên tôi bấm vào đọc.
Bên dưới có nhiều :
【Chúc mừng chủ thớt, nghiệp rồi! anh sắp có bạn trai mới rồi!】
Chủ thớt trả :
“Đừng nói bậy, cô ấy không phải loại người đó.”
【Không phải loại người đó ? Còn không phải bị anh ép thành vậy sao. Không yêu nữa thì mới không dính người, đương nhiên cũng không cần anh nữa.】
【Đừng nói nữa, lát nữa chủ thớt vỡ tâm lý mất.】
Người trêu chọc, người đưa khuyên.
Bài viết xếp tầng dài.
Cuối cùng chủ thớt trả này:
【Thôi bỏ đi anh em. Có không dễ đâu. Dù sao anh cũng là thất, rộng lượng một chút. Mấy người bên ngoài chỉ là vui chơi thôi, chỉ có chỗ của anh mới là nhà của anh.】
Anh chỉ trả một chữ.
【Ồ.】
18
Khoảnh khắc máy bay hạ cánh, thoại rung liên tục.
Đàm Tự không nhìn.
Anh tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
đầu toàn là cảnh tượng ngoài cửa sổ chiều nay.
Giang Nhượng kéo Tô Mạt vào lòng, cúi đầu lại gần cô.
Động tác ấy lặp đi lặp lại vô số lần đầu anh.
Vì sao cô lại ở đó với Giang Nhượng?
Lúc ra khỏi nhà hôm nay, cô có nghĩ đến việc nói với anh một tiếng không?
Không.
Cô không nói gì cả.
Giống như mỗi ngày khoảng thời gian gần đây.
Cô không còn sai anh làm việc nữa.
kia cô sẽ bảo anh trên đường tan làm mua một cốc trà sữa.
Nửa đêm đá anh dậy nói mình đói.
Áo khoác vứt bừa lên sofa chờ anh dọn.
anh tăng ca, cô sẽ gọi tới, giọng đầy lẽ đương nhiên: