Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ giờ anh về? Một mình em không ngủ được.”
Bây giờ—
Cô bắt đầu nói cảm ơn.
Lịch , khách sáo.
Giống như với người lạ.
Anh hoảng rồi.
Vốn dĩ anh có được trí này cũng có chút “đi đường tắt”.
Anh sợ Tô Mạt chỉ chơi đùa với mình.
Sợ rằng cô đã hết hứng thú.
Đàm Tự cảm thấy tủi thân.
Hồi còn trẻ, cô rất để đến anh.
Anh từng lén được cô nói khá thích anh.
Nhưng bây giờ thì sao?
Cô có được anh rồi lại không trân trọng!
Anh tức lắm, tức lắm, tức lắm.
Bên cạnh cô nhiêu người vây quanh.
Tên thanh mai trúc mã kia nhìn là biết đồ không trong sáng.
Thanh mai trúc mã!
Rốt cuộc ai phát minh cái từ này vậy!
Anh ghen muốn c/hết.
Anh rất sợ bị Tô Mạt vứt bỏ.
Nên không dám .
Không dám .
Chỉ có tránh né cô.
Sợ rằng một ngày nào đó cô thật nói:
“Đàm Tự, tôi không cần anh nữa.”
Vậy anh phải làm sao?
Chắc khóc ch/ết mất.
Anh thà để Tô Mạt giống như trước kia.
Sai anh đủ thứ.
Còn bây giờ—
Cô gì cũng được.
Gì cũng gật đầu.
Gì cũng không kén chọn.
Gì cũng…
Không cần anh nữa.
Đêm hôm đó.
Anh ngồi trong phòng làm đến ba giờ sáng.
Điều phải đến cuối cùng cũng đến.
Tại sao cô lại muốn ly hôn?
Anh muốn hận Tô Mạt.
Nhưng phát hiện không hận nổi.
Vì cô là vợ anh.
Anh muốn ôm cô.
đó thật không nhịn được nữa.
ngoài rót nước.
Thấy đèn phòng khách vẫn sáng.
Cô co người ngủ trên sofa.
Trong tay nắm chặt bản thỏa thuận ly hôn.
Anh không dám lại gần.
Chỉ đứng trong bóng của hành lang, nhìn cô rất lâu.
đó thở dài một tiếng.
Rồi bế cô về phòng.
Anh hồi kết hôn.
Ban đêm cô hay đá chăn.
Anh đắp lại cho cô.
Cô mơ màng chui vào lòng anh.
Miệng lẩm bẩm gọi tên anh.
Giống như lần đầu anh đến họ Tô.
Nhìn thấy cô ăn mặc tinh xảo như búp bê Barbie.
Cô :
“Đàm Tự, cậu chính là Đàm Tự à?”
Anh ngoài mặt chỉ “ừ” một tiếng.
Nhưng trong lòng sóng cuộn dữ dội.
Không chỉ có mình anh—
Trong họ Tô còn có học sinh nghèo được tài trợ khác.
Nhưng anh nghĩ—
Nhìn xem.
Tô Mạt chỉ mỗi mình anh.
Khi anh bị người khác bắt nạt—
Cô đè người xuống đất cho một trận.
Trong giờ dục ở trường quý tộc, anh không biết chơi bóng chuyền.
Cô tình nguyện làm đồng đội, dạy anh.
Ngày giỗ cha mẹ anh, khi anh tâm trạng rất tệ—
Cô ngồi bên giường kể chuyện cho anh suốt đêm.
Không hề thấy mệt.
Trong mắt mọi người—
Cô là đại tiểu thư tự tin rực rỡ.
Không thiếu người theo đuổi.
Nhưng cô dường như đối xử với anh rất đặc biệt.
Bây giờ lại—
Tim anh như bị ai bóp chặt.
Sao anh có không thích cô.
Anh thích cô đến ch/ết mất.
Thích dáng vẻ cô tùy tiện chỉ tay giữa đám đông.
Thích cô dù ghét phiền phức vẫn đứng bảo vệ anh.
Thích cách cô sai anh làm một cách đương nhiên.
Thích khi nửa đêm đói đá anh dậy.
Cô xứng đáng được người thật tốt.
Anh hy vọng—
Người đó là anh.
Điện thoại lại rung .
Anh cúi đầu nhìn.
Là bình luận trong bài đăng đó.
Có người :
【Vậy rốt cuộc anh có thích vợ mình không?】
Anh nhìn dòng chữ đó rất lâu.
đó gõ câu trả lời:
【Tôi cô ấy chế/t mất.】
19
Tôi nhìn chằm chằm vào câu trả lời đó rất lâu.
Rồi tắt điện thoại.
Lần trước phu nhân giàu có kia mời tôi tham dự một buổi tiệc , nói giới thiệu làm ăn cho tôi.
Khi Nghiêu cầm ly rượu lắc lư bước tới, tôi đã biết nay không yên ổn rồi.
“Ồ, Tô đại tiểu thư cũng đến à?”
“ cô phá sản rồi mà? Nơi thế này, cô cũng vào được sao?”
người xung quanh ngừng trò chuyện, ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi cười nhạt.
“ chó, trí anh kém thế à? Lần trước tôi anh thế nào, quên rồi?”
Sắc mặt biến đổi, rồi cười lạnh.
“Kiêu căng cái gì? Ai mà không biết bây giờ cô dựa vào cái gì để sống?”
“Cô lấy Đàm Tự vì cái gì, ai trong lòng cũng rõ.”
“Vì cái gì?” tôi .
“Vì tiền, vì địa chứ sao.”
cố tình nâng cao giọng.
“Loại phụ nữ như cô không có tiền thì cũng chẳng có tim. Ai cưới cô thì người đó xui xẻo.”
Xung quanh im lặng hẳn.
Trước khi lời xì xào bắt đầu, tôi tát thẳng một cái.
Chát!
Âm thanh vang rõ ràng trong không khí.
“Tch… sảng khoái thật.”
Nghiêu bị đơ người, lại bị tiếng cười châm chọc xung quanh kích động.
lập tức giơ tay định lại.
Nhưng ngay giây tiếp theo, đã bị một cú đá đạp ngã xuống đất.
“Tại sao anh lại về rồi?”
Là Đàm Tự.
Sao anh ấy về sớm thế?
Anh kéo tôi lưng bảo vệ.
Nghiêu vẫn cố châm ngòi ly gián.
“Đàm Tự, nếu anh không có thành tựu như hôm nay, anh nghĩ Tô Mạt thèm để đến anh sao?”
Đàm Tự cười lạnh, nhìn .
“ anh có tiền có địa đấy.”
“Thế cô ấy có thèm để đến anh không?”
“Còn chuyện cô ấy ham gì ở tôi, liên quan gì đến anh?”
“Hay là anh ghen tị vì cô ấy thích tôi chứ không thích anh?”
Nghiêu sững lại, mặt đỏ .
“Tôi… anh đừng nói bậy!”
Giọng Đàm Tự bình thản.
“Dùng cách hạ thấp phụ nữ để tôn sức hấp dẫn của mình là của kẻ ngu.”
“Cho nên đáng đời mày không có vợ.”
Đàm Tự nắm tay tôi.
“Cô ấy ham tiền tôi, chứng tỏ tôi có tiền. Cô ấy ham địa tôi, chứng tỏ tôi có địa .”
“Cô ấy ham tôi cái gì, nghĩa là tôi có cái đó. Tôi còn chưa kịp vui nữa là.”
“Nếu cô ấy không ham gì ở tôi, vậy là xong đời.”
“Điều đó chứng tỏ tôi trong mắt cô ấy chẳng có giá trị gì cả.”
“Đến bản thân tôi cũng khinh thường mình.”
“ nữa hôm nay Tô Mạt đến dự tiệc với tư cách cá nhân.”
“Cô ấy có nghiệp của mình, có sở thích của mình.”
“Là chồng của cô ấy, tôi rất tự hào.”
Nụ cười trên mặt Nghiêu cứng đờ.
Đàm Tự tiếp tục:
“ nữa tôi và Tô Mạt sớm bên , đã sống cùng mười năm.”
“Cô ấy là người thế nào, tôi rõ anh.”
“Tôi có mắt, tự mình nhìn. Có tim, tự mình cảm nhận.”
“Không cần phải người khác nói lời giá thiên lệch về cô ấy.”
“Bất kể cô ấy là người thế nào—”
“Tôi đều thích.”
Tim tôi bỗng rung mạnh một cái.
20
Về đến .
Trên ghế sofa.
Đàm Tự nửa quỳ trước mặt tôi.
Dường như anh đã hạ quyết tâm điều gì đó.
“Tô Mạt, anh có chấp nhận.”
Tôi khó hiểu:
“Chấp nhận cái gì?”
Đàm Tự cúi đầu, nghiến răng:
“Chấp nhận .”
“Nhưng anh chỉ có làm chính thất!”
“Em phải đảm bảo vĩnh viễn không vượt qua anh.”
“?”
Tôi không nhịn được bật cười.
“Anh hiểu lầm rồi.”
Tôi kể lại toàn bộ chuyện hôm đó cho anh.
gồm tất cả chuyện xảy trong khoảng thời gian này.
dòng “bình luận bay” kia thực quá chấn động.
Vì vậy tôi nói với anh rằng mình mơ một giấc mơ rất chân thực.
Nên bắt đầu tránh xa anh để giữ mạng.
Nhưng người này hình như không bắt đúng trọng điểm.
Anh ngẩng đầu, mắt sáng lấp lánh:
“ em là… em vẫn thích anh sao?”
Rõ ràng chúng tôi đã ngủ với lâu rồi.
Nhưng anh như vậy vẫn khiến tôi đỏ mặt.
Tôi hào phóng gật đầu.
Tôi tưởng Đàm Tự vui mừng.
Ai ngờ anh nhắm mắt lại, nước mắt trực tiếp rơi xuống.
Tôi hoảng hốt.
“Anh khóc cái gì vậy? Không tin em sao?”
【Nước mắt của đàn ông – chất kích thích của phụ nữ.】
【Chị nữ phụ mau làm tới đi!】
【Thứ này là gì vậy? Sao bản cung chưa từng trải nghiệm đàn ông khóc vì mình?】
【Không phải tôi gây chuyện đâu, sao anh không khóc lúc phục vụ chị?】
【Phục vụ kiểu gì, trận Xích Bích à?】
Tâm trạng căng thẳng của tôi lập tức thả lỏng.
Đàm Tự hít mũi.
“Không phải… anh chỉ là rất vui thôi.”
“Mạt Mạt, anh vẫn nghĩ…”
“Nếu em không phá sản, làm sao em lại lùi một bước chọn anh?”
“Đôi khi anh sợ tất cả chỉ là một giấc mơ.”
“ khi tỉnh lại… em đã thuộc về người khác.”
“Người như anh… sao xứng với em được?”
Tôi ôm mặt anh, lau nước mắt.
“Anh là một người rất tốt, xứng đáng được .”
Khi anh sắp hôn xuống—
Tôi chợt một chuyện.
“Hôm ngày cưới, em lén thấy anh nói anh có người mình thích, không tỏ tình nữa.”
“Người đó… thật là em sao?”
Đàm Tự nhíu mày.
“Không thì em nghĩ còn ai nữa?”
“Em đã lén rồi, chẳng lẽ không thấy lúc đó anh cười đến mức không khép miệng được sao?”
“Hả?”
Tôi hoàn toàn không để !
“Lúc đó anh định dùng chiến thuật vòng vèo với bố em.”
“Ai ngờ ông ấy về liền nói với anh em đồng lấy anh.”
“Em biết anh kích động thế nào không?”
“Cô gái mình thích sắp gả cho mình!”
【Cười ch/ết mất, bố Tô quay lại rồi.】
【Đàm Tự: Tôi chuẩn bị tỏ tình.
Bố Tô: Xong rồi, mai đi đăng ký kết hôn.
Đàm Tự: ??? Quy trình đâu???】
【Nếu không có bố Tô, hai khúc gỗ này không biết giờ ngủ với .】
【Thôi được rồi, chuyện đã đến nước này, đi.】
21
“Đợi đã!”
Tôi vẫn muốn rõ:
“Anh không thấy em rất làm nũng quá đáng à?”
“Em không phải vẫn như vậy sao?”
“Thế gọi là làm nũng à?”
“Anh thấy rất đáng .”
“Được em cần đến, anh cảm thấy rất có cảm giác an toàn.”
Đàm Tự đan mười ngón tay với tôi.
Anh cúi xuống cổ tôi hít nhẹ.
“Năm ngày rồi… anh em lắm.”
“Đừng trống lảng!”
“Anh không thấy em hay sai anh làm à?”
“Không.”
“Đó không phải chồng nên làm cho vợ sao?”
“Nhưng con gái người đều dịu dàng các thứ mà…”
Đàm Tự nâng mặt tôi, đặt một nụ hôn môi.
“Đó là người khác.”
“Không phải em.”
“ không phải là em có đủ mọi dáng vẻ anh thích.”
“Mà là mọi dáng vẻ của em, anh đều thích.”
“Tô Mạt.”
“Không phải anh chọn em.”
“Mà là em đã bước về phía anh, cho anh cơ hội được em cần đến.”
Tôi chợt đến một câu thơ.
“Không phải gió xuân ưu ái liễu. Chỉ vì khi em tồn tại, vạn vật đều thành mùa xuân.”
Xa một chút.
Còn tân hôn.
Bầu không khí dần trở nên mập mờ.
Hóa —
Chúng tôi vẫn .
Nút thắt trong lòng bỗng nhiên tan biến.
Tôi kéo cà vạt của Đàm Tự, kéo anh đến bên cửa sổ.
“Chồng à…”
“Vậy nay thử tư thế nhé?”
【Lại nữa à! Hai người buổi rảnh vậy không biết lướt điện thoại sao?
(Tôi hoàn toàn không ghen đâu!)】
【Đẹp! Thích xem! Tôi đã mở VVVIP, thấy được cơ ngực nam chính rồi.】
【Ngực mềm quá.】
【Suýt đọc thành fan mềm quá.】
【666, còn ải thứ hai.】
【Mặc quần áo vào đi, sắp khai giảng rồi, không có tâm trạng xem nữa.】
【Nhìn anh kìa, lại bốc đồng rồi.】
【Ê khoan! Tôi đã thấy hình rồi, sao đến đoạn quan trọng lại màn hình đen??】
【Đừng vội, biết đâu bấm like, tác giả viết ngoại truyện giao thông thuận tiện cho xem.】
(HẾT TRUYỆN)