Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Anh trai tôi đã phải quỳ ở đường suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng mới cưới được chị dâu – người con xuất thân một gia đình nghèo .
Ba năm sau ngày kết , chỉ một cô thực , anh ta lại khóa cửa biệt thự, nhốt chị dâu ở bên .
Giữa mùa đông lạnh thấu xương, chị dâu chỉ mặc độc một chiếc váy mỏng, cả người run rẩy giá rét.
Tôi cầm theo một chiếc áo lông thú, tới khoác lên người người chị dâu trước nay chưa từng hòa hợp với .
1
Gia tộc chúng tôi là tầng lớp giàu có lâu đời ở Bắc , quy ước và lễ nghi cực kỳ nhiều.
Đêm giao thừa, gia đình tôi theo lệ thường sẽ tụ ăn uống, thường là ở nhà cũ.
Năm nay, anh trai tôi vừa ký được một đơn hàng lớn, tậu một căn biệt thự lưng chừng núi.
Thế là địa điểm tụ họp được đổi sang biệt thự mới của anh.
Điều này có lẽ cũng tượng trưng cho ông nội đã chuẩn bị buông tay, người nắm quyền điều hành công ty sẽ dần chuyển sang anh trai tôi.
Ba mươi Tết, tôi tự lái xe đến biệt thự của anh để ăn tối.
út sẽ kết vào tháng ba năm nay, một cuộc nhân mang tính liên minh gia tộc.
tượng là một thiếu gia “môn đăng hộ ” giới tài phiệt Bắc , nhà cũng là hào môn lâu đời.
Anh trai thì đã kết năm kia.
Chỉ tôi là độc thân, lại kiên quyết chối liên , mọi áp lực đổ dồn lên vai tôi.
Tôi không muốn đến biệt thự quá sớm để nghe các bậc trưởng bối càm ràm, nên căn giờ sát nút mới tới.
Bên biệt thự có một bóng người nhỏ bé, đứng sừng sững một cách bướng bỉnh.
Người chị dâu chẳng ưa gì tôi – Trần Lạc – khoanh tay đứng giữa trời băng đất tuyết.
Chị dâu Trần Lạc gia cảnh nghèo , so với nhà họ chúng tôi thì hoàn toàn không môn đăng hộ .
Lúc đầu, mấy vị trưởng bối nhà kiên quyết phản Trần Lạc chân vào cửa.
Anh trai tôi đã quỳ ở đường ba ngày ba đêm, cuối cùng ngất xỉu.
Dù sao cũng là “cháu đích tôn”, ông nội xót anh nên mới nới lỏng miệng.
Trần Lạc là viên ưu tú tốt nghiệp đại học Bắc , tâm cao khí ngạo, không muốn giống như những nàng dâu hào môn khác phải hầu hạ mẹ chồng.
Anh trai tôi lúc đó yêu đương mù quáng, chiều theo ý chị cho vào công ty tài chính.
Chị dâu Trần Lạc dốc hết tâm sức cho sự nghiệp, không muốn con quá sớm.
thế, các trưởng bối đều không mấy thiện cảm với chị.
Tôi là phận , không có định kiến gì lớn về cuộc sống của chị dâu.
Có điều, tôi mở rộng doanh tại chi nhánh, các khoản xin cấp luôn bị người cứng nhắc như chị dâu chặn lại.
Công của tôi triển khai, tránh khỏi kết oán với Trần Lạc.
một khoản tiền công trình, tôi và Trần Lạc đã cãi nhau ở tổng công ty đến mức ai ai cũng biết.
Cuối cùng vẫn là anh trai tôi ra hòa giải.
Mọi người đều biết Trần Lạc và tôi bất hòa.
Tôi vào biệt thự.
Căn biệt thự mới của anh tôi lắp hệ thống “ Hằng” (hệ thống kiểm soát môi trường thông minh), hằng nhiệt, hằng ẩm, nhiệt độ cực kỳ dễ chịu.
tôi đưa chiếc áo khoác cashmere cho người giúp ở cửa, tiện miệng hỏi:
“Trần Lạc đứng cửa gì thế, đợi người à?”
Một người kiêu ngạo như Trần Lạc mà lại đứng cửa chờ đợi ai đó, tôi không tin.
2
Người giúp có chút xử :
“Ông chủ dặn, không cho phép bất cứ ai để phu nhân vào .”
Hả?
Anh trai si tình của tôi bây giờ lại tuyệt tình với chị dâu đến thế sao?
Mọi người đều biết tôi không thích Trần Lạc.
Hai ngày trước có người kể chuyện phiếm với tôi.
Nghe Dật mới tuyển một thực mới, tính tình hơi bay bổng nhưng rất được lòng người.
Trần Lạc công dĩ đâu ra đó, đã vài lần chặn thanh toán hóa đơn của cô thực nhỏ này, khiển trách cô ta.
Dật – người luôn bảo vệ chị dâu – đã mắng nhiếc Trần Lạc trước bao nhiêu người.
Họ đều Trần Lạc đã thất sủng rồi.
Lúc đó tôi không tin, giờ thì tin rồi.
vào đại sảnh, bên cạnh anh trai tôi là một cô trẻ.
Thấy tôi vào, cô ấy nhìn sang.
Một khuôn hơi bầu bĩnh và đôi mắt hạnh ngây thơ.
Quả là kiểu diện mạo khiến người ta không cách nào ghét nổi.
Anh trai giới thiệu:
“Đây là thư ký mới, .”
chắc là thư ký thực dưới quyền thư ký tổng hợp.
Cô thực nhỏ lời đồn đã chị dâu thất sủng.
Anh tôi tiếp:
“Cô ấy là tr/ ẻ m/ ồ c/ ôi, anh mời cô ấy đến ăn bữa cơm tất niên.”
Rồi anh với :
“Đây là thứ hai của tôi, Ngữ.”
nở nụ cười tươi rói: “Chào chị ạ.”
Nụ cười rạng rỡ đến mức khiến người ta muốn nựng má cô bé một cái.
Cô này bẩm đã mang gương của người có số hưởng.
Hàn huyên vài câu, luôn khéo léo tâng bốc tôi, đẳng cấp rất cao.
Anh trai tôi bảo:
“Tiểu Ngữ, cũng đến tuổi rồi, cứ giục anh để ý tượng cho suốt.”
Đúng là chạm vào nỗi đau của tôi.
Lúc này, tôi lại tiến về phía tôi, tôi lập tức lấy cớ lên lầu dặm lại lớp trang điểm để chuồn lẹ.
Chiếc áo khoác cashmere của tôi được treo ở phòng trên lầu, sau bữa tối mới có người mang xuống.
Qua cửa sổ phòng tầng hai, tôi nhìn thấy chị dâu Trần Lạc từng một lết đến dưới hiên trước biệt thự.
Chị ôm bụng ngồi thụp xuống, có vẻ như chịu đựng cơn đau.
Tôi khoác chiếc áo của lên, lấy thêm một chiếc áo lông thú phòng, rồi đi ra bằng cửa sau biệt thự.
Trần Lạc cuộn tròn trên chiếc ghế dài ở hiên nhà, nhắm nghiền mắt, sắc tái nhợt, dường như đã ngất đi.
Tôi bấm mạnh vào huyệt hổ khẩu của chị.
Trần Lạc, tôi nhìn thấy bóng dáng của chính năm xưa.
Khi đó cũng là một đêm tuyết rơi, tôi đã nhốt mẹ tôi bên biệt thự.
mẹ tôi đã thuê người đánh mẹ kế – người khi đó là tình nhân của .
Mẹ tôi bướng bỉnh không chịu nhận lỗi, cuối cùng ngất xỉu và được đưa vào bệnh viện.
Sau đó, mẹ tôi dứt khoát ly , không lấy một đồng xu nào, cũng không mang tôi theo.
Mẹ với tôi: “Con phải sống đến khi có thể tự chủ cuộc đời .”
Mẹ tôi thoát ly khỏi gia tộc, một đến quận Thuận Nghĩa thuê phòng trọ, mở một quán cà phê nhỏ.
Không lâu sau, bà ch e c bệnh viê/ m ph/ ổi căn phòng thuê đó.
Gia đình tôi không cho tôi đi liệm xác mẹ.
Nhà ngoại cũng không chấp nhận người phụ nữ đã gả đi được chôn cất ở m/ ộ tổ, mẹ tôi được ch/ ôn tại nghĩa trang công cộng ở ngoại ô Bắc .
Tôi chưa từng thể hiện bất kỳ sự căm ghét nào với nhà họ .