Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

29

Hoa sen nở rộ khắp .

Ta ngồi trong tửu ven , từ cửa sổ trên lầu hai nhìn đoàn hắn.

Những tán lá sen rộng lớn xanh mướt bao phủ quanh họ, càng đi sâu vào giữa , tầm nhìn càng trở nên mờ nhạt.

Nhưng vừa rồi, Dương Thì Tích mượn cớ rót rượu nhích sát lại gần hắn, ta rõ mồn .

Ta tỏ ý khinh thường hành vi nàng ta.

Nhưng vì chiếc đi xa, ta không thể làm gì , đành giả vờ trấn tĩnh uống trà.

Tiểu nữ cạnh trông còn sốt ruột hơn cả ta, thở dài thườn thượt.

Ta nhẹ an ủi:

“Ôi trời, ta biết ngươi đang lo lắng, nhưng ngươi đừng vội …”

còn chưa dứt, từ dưới lầu vang tiếng hô:

chìm rồi!!”

Ta lập tức bật dậy, chỉ con giữa lật úp, trên không đâu nữa.

Hắn hoàn toàn không biết bơi!

Chân ta mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ nhưng lại không dám ngồi bệt . Ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhanh chóng chạy lầu, không chút do dự nhảy thẳng .

Trời nóng, lại không lạnh.

Nhưng lá sen và hoa sen trên quá nhiều, che khuất cả tầm nhìn ta.

Ta sốt ruột đến mức mắt sắp trào ra.

Lúc này, quen thuộc vang cạnh:

“Đi về phía trái.”

Khúc Tam Tư?

Trong đầu ta lóe ý nghĩ thoáng qua, nhưng không kịp suy ngẫm kỹ càng, chỉ theo bản năng làm theo hắn, bơi về trái.

ta tìm hắn, hắn nhắm nghiền mắt, cơ thể chìm dần .

30

Hắn nặng, ta không thể kéo hắn . May mắn thay, sau ta vài thị vệ nhảy , cùng ta đưa hắn bờ.

Hắn bất , ta không dám nán lại , lập tức đưa hắn trở về .

Hắn rơi , mời ngự y, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Sự việc làm kinh động đến cả bệ hạ và nương nương, hai vội vã đến Đông .

Đúng lúc đó, hắn lại lát, nhưng chẳng bao lại chìm vào giấc ngủ.

Hắn vốn sức khỏe không tốt, lại ngâm mình trong , nên nhanh phát sốt.

Ta áp mặt hắn, nóng hổi, nhưng hắn lại mê sảng lạnh.

Ta dùng khăn mát lau chân cho hắn, rồi ôm thêm lớp chăn đắp hắn.

Sau cùng, hắn hạ sốt, nhưng vẫn chưa lại.

Trong khoảng thời gian đó, ta nghe sau lật hôm ấy, Dương Thì Tích cứu sống, nhưng thừa tướng thì…

…chết đuối.

Thừa tướng vừa qua đời, thế lực dưới ông ta tan rã. Thời đại thừa tướng chính thức kết thúc.

Đây thực sự chuyện tốt, chỉ ta không hiểu , vì sao Khúc Tam Tư hôm đó mặt ở , hơn nữa nghe đồn rằng hắn chết dưới làn .

lẽ hắn thể cho ta câu trả , nhưng hắn lại cứ mãi mê man.

Từ ta vào Đông , chưa bao giờ hắn hôn mê suốt nhiều ngày như vậy. Nhưng ngự y vẫn luôn : “Ngủ đủ rồi thì sẽ lại.”

Câu này quả thực nghe xong, như không biết thêm điều gì.

Ta phiền muộn, nằm bò mép giường, nhỏ trách móc:

“Điện hạ, nếu chàng còn không lại, ta sẽ kiệt sức chết mất.”

ta vừa dứt, ngón khẽ chạm vào móc lấy ngón út ta.

quen thuộc hắn vang tai:

“Đừng bậy.”

—Hoàn—

Tùy chỉnh
Danh sách chương