Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

6

Trong suốt thời gian tôi ở nhà dưỡng thương, mẹ của Chu Dự còn đặc biệt bay từ về thăm tôi.

Bà là người Nga, còn ba Chu Dự là người Trung Quốc.

Sau khi ba anh qua đời vài năm trước, mẹ anh sợ ở lại quê nhà sẽ gợi nhớ quá nhiều kỷ niệm đau buồn nên đã quay về Nga sống.

, đây là lần đầu tiên tôi gặp mẹ Chu Dự.

Bà và Chu Dự có cùng một đôi mắt xanh như pha lê, trong veo và sáng rực rỡ.

Trong lúc ăn cơm, mẹ Chu Dự kể rằng, khi còn nhỏ, Chu Dự từng cực kỳ ghét đôi mắt màu xanh ấy.

Vì lũ trẻ con xung quanh thường xem anh là người “khác biệt”, cố ý lánh, khiến Chu Dự có một thời gian rất dài không đi học.

Thậm chí, có lần còn trốn học bỏ nhà ra đi, may mà được sát đưa về.

Nghe tới đó, tôi xót gắp cho Chu Dự một miếng .

Mẹ anh bỗng nhíu mày: “An Đông chẳng phải không ăn bò sao?”

Chu Dự “ừ” một tiếng rồi gắp lại miếng về bát tôi, cười nói: “Hứa Duẫn , nên gì cô ấy , cô ấy đều cho con ăn thử.”

Chu Dự không ăn bò?

Tôi hơi ngạc nhiên.

Thấy vậy, mẹ anh liền cười giải : “An Đông nhà mẹ – đứa nửa người này lại bị dị ứng với bò, cừu, đôi khi cả sữa cũng không uống được.

Nếu không phải vì vậy, lúc đó mẹ nhất định bắt nó về Nga sống cùng mẹ rồi.”

Bảo sao hôm nọ Chu Dự nói không trà sữa, mà sáng hôm sau ra đường lại quấn kín như người Trung Đông.

Hóa ra hôm đó là bị dị ứng.

Mẹ Chu Dự không ở lại lâu, mấy ngày sau liền quay về Nga.

Trước khi đi, bà còn hẹn sẽ gửi về cho tôi cuốn album ảnh thời nhỏ của Chu Dự.

Vì cả tôi và bà đều chắc rằng, con trong bụng tôi sẽ đáng yêu như Chu Dự hồi .

Tốt nhất là… cũng có một đôi mắt xanh.

Sau hơn nửa tháng nghỉ ngơi ở nhà, tôi định đi làm trở lại.

Không ngờ tối trước hôm đi làm, Chu Dự lại bắt đầu xụ mặt.

“Bác sĩ Chu này, anh xem vết thương em cũng gần hẳn rồi, ở nhà mãi cũng chán.”

Tôi ôm cổ anh nũng nịu: “Cho em đi làm lại được không?”

Chu Dự hoàn toàn không bị sắc đẹp làm lung lay, nhướng mày hừ nhẹ: “ hẳn rồi ? tối nay tự bôi đi, anh xem thử?”

Tôi chết đứng.

Ngay cả lúc khoẻ mạnh, tôi còn khó mà tự với tay ra sau lưng, anh rõ ràng là cố chơi khăm.

Khi Chu Dự bước vào phòng ngủ, tôi đang vặn vẹo người cố bôi cho mình.

Còn anh thì thảnh thơi bưng tách trà, dựa vào tủ, nhàn nhã thưởng thức màn “xiếc người” của tôi.

Đến khi đã ngắm đủ, anh mới chịu nhúc nhích bước tới giúp tôi.

Tôi tức nổ phổi, bèn lườm anh một rồi trùm chăn đi ngủ luôn.

Nửa đêm, tôi cảm giác có ai đang vén áo mình lên.

Mở mắt ra thì thấy Chu Dự đang chăm chú thoa cho tôi.

Ánh đèn vàng dịu ở đầu giường rọi lên gương mặt anh, làm nổi ánh mắt dịu dàng đến mềm lòng.

Rõ ràng ban ngày anh còn dữ như sư tử.

Vậy mà giờ lại nhẹ nhàng như , khiến tim tôi mềm nhũn.

Không quan tâm có dính lên áo anh không, tôi như bạch tuộc dán thẳng vào người anh.

“Làm em tỉnh ?” Anh cúi đầu hỏi.

Tôi lắc đầu, chôn mặt vào cổ anh, nhẹ nhàng cắn một .

Sáng hôm sau, chính Chu Dự là người gọi tôi dậy.

Vừa mở mắt đã thấy anh cười hí hửng nhìn tôi, vẻ mặt thoả mãn không thể tả.

Lúc đánh răng rửa mặt, tôi nhìn vào gương thì thấy cổ mình toàn vết hôn đỏ ửng, tức đến mức chỉ bắt anh giữ khoảng cách cả ngày.

“Còn cần giữ khoảng cách nữa hả?” Tên khốn đó vừa lái xe đưa tôi đến sở vừa giả vờ ấm ức lẩm bẩm: “ … chẳng phải đã ‘quen thuộc’ lắm rồi sao?”

7

Thành phố B không lớn, vụ án cưỡng hiếp giết người ngay khi được truyền thông nhà đưa đã tạo nên chấn động khắp nơi.

Không biết từ đâu xuất hiện một tài khoản ẩn danh, tung lên mạng đoạn quay lại cô gái báo án bị kẻ tấn công hành hung trong hẻm nhỏ.

Góc quay chỉ ghi lại được hình ảnh từ đầu ngõ.

Tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ bóng tối trong hẻm vang lên từng đợt, mỗi tiếng một thê .

Chỉ dài có 90 giây, vậy mà tôi phải dừng lại không biết bao nhiêu lần.

Hành vi của tên tội phạm khiến người lạnh sống lưng nhưng ánh mắt công lại không rời nạn nhân.

Có người đã đào bới thân phận của cô gái và tung lên mạng: Vũ, 18 tuổi, đã bỏ học, làm nhân viên tiếp thị rượu ở quán bar, ăn mặc gợi cảm.

Dư luận đẩy cô ấy lên đầu sóng ngọn gió.

Tựa như chỉ vì thân phận ấy, toàn bộ bi kịch này đều trở nên “xứng đáng”.

Vì con hẻm đó nằm trong phố cũ, camera giám sát đã hỏng từ lâu, tôi chỉ có thể dựa vào để truy ra người quay.

Người quay là một người đàn ông trung niên cờ đi ngang qua hẻm vào tối hôm đó.

“Trước khi cô ấy đến, hình như trong hẻm đã có tiếng cầu cứu rồi.

Lúc đó tôi sợ quá, không dám nhìn vào trong.

Mà kỳ lạ lắm, cô gái đó ban đầu còn đi sau lưng tôi, tự dưng lại như phát điên lao thẳng vào hẻm.”

Buổi trưa, tôi đến bệnh viện thăm cô gái.

Chu Dự nhắn bảo vẫn ăn trưa nên tôi ghé quán trà anh nhất mua một phần sandwich mang đến.

Khi đến phòng làm việc, tôi thấy một người phụ nữ mặc vest hồng đang dịu dàng nhìn Chu Dự.

Tôi đứng , gõ nhẹ.

“Không làm phiền hai người chứ?”

“Rất cần em làm phiền.”

Chu Dự mỉm cười với tôi, đẩy hộp cơm trên bàn giống hệt tôi đang cầm về phía cô gái đối diện.

“Dạo trước cô đi du học, tôi đã kết hôn rồi.”

Sắc mặt người phụ nữ bỗng chốc thay đổi, giọng run rẩy: “A Dự… em tưởng anh chỉ nói giận thôi.”

“Cảm ơn bữa trưa của cô.” Giọng anh khách sáo, cách: “Nhưng vợ tôi đã mang cơm đến rồi.”

Lúc ăn trưa cùng Chu Dự, anh như lâm vào đại chiến, nắm tay tôi không buông, còn cẩn thận giải : “Bạn gái cũ, trước khi quen em, chỉ hẹn hò ba ngày.”

Thời buổi này ai chẳng có người yêu cũ.

Tôi cười, cố ý ghé sát trêu chọc: “Bác sĩ Chu, anh ba mươi rồi mà không có mối nào thì người tưởng anh… có vấn đề đó.”

Chu Dự cắn sandwich, mặt đầy kiêu ngạo: “Anh có vấn đề hay không, em không rõ chắc?”

“Tính ra thì cũng đúng.” Tôi nhìn bụng ngày một tròn vo của mình, gật gù hài lòng.

“Rồi sao nữa?”

“Sao là sao?” Tôi khó hiểu.

Chu Dự xoa cằm, khẽ ho một tiếng, lúng túng nói: “Lẽ ra em phải hỏi: ‘Anh, con hồ ly tinh kia là ai?’ rồi làm ầm ĩ lên mới đúng chứ.”

Thấy tôi không có phản ứng gì, anh cụp mắt , gặm sandwich, lẩm bẩm đầy tủi thân: “Hỏng rồi, vợ anh chẳng ghen tí nào… để người xấu dụ dỗ anh mất thôi…”

“…”

Buổi chiều, tôi và đồng nghiệp đến phòng bệnh thăm cô gái.

đồn bay tán loạn, cộng thêm sự chỉ trích gay gắt từ người cha nóng nảy, gương mặt cô trắng bệch, chỉ lặng lẽ nhìn ra sổ, không nói một lời.

Vũ, theo lời khai của em, lúc gọi sát, kẻ tấn công đã rời hiện trường.

Nhưng nhân chứng lại nói, đến khi sát đến thì hung thủ mới bỏ chạy.

Vậy người gọi điện báo án đầu tiên không phải là em.”

“Là ai dùng điện thoại em gọi? Hay nói cách khác, em đang cố bảo vệ ai sao?”

“Là em!”

Vũ vốn đang im lặng bỗng dưng trở nên kích động, dậy giường hét lên: “Ai cho em đến? Em tới làm gì? Cút đi!”

Tôi quay đầu lại, thấy một cô buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc đồng phục học sinh cấp 3 đang đứng ở .

Quầng thâm dưới mắt cô ấy sâu đến nỗi chỉ cần nhìn là biết học sinh lớp 12.

Ngón tay nắm dây ba lô siết chặt đến trắng bệch, toàn thân run rẩy: “Người đầu tiên bị kéo vào hẻm tối hôm đó là em.

Chính chị ấy đã lao vào, nhét điện thoại vào tay em, bảo em chạy, bảo em báo sát, bảo em đừng quay đầu lại…”

Vũ bất chấp vết thương trên người, túm lấy tay cô kéo ra , giận dữ quát: “Im đi! Chị bảo em im đi!”

giằng co thoát ra, gào lên trong mắt: “Nhưng trên mạng có người nói chị như vậy! Người nói, chị ăn mặc hở hang là đáng đời.

Người nói, chị ăn mặc như vậy là đang dụ dỗ đàn ông.

Họ nói, con gái làm ở nơi đó thì chẳng có ai đàng hoàng cả…”

Lời nói của cô ấy nghẹn ngào, mắt như những hạt đậu rơi lộp bộp nền gạch: “Nhưng em biết chị là người tốt mà! Nếu chị không phải là người tốt, thì hôm đó, ai sẽ bất chấp nguy hiểm lao vào con hẻm tối om đó để cứu em chứ?”

Vũ đỏ hoe cả mắt, không còn sức kháng cự, ngồi bệt đất khóc nức nở.

“Em đang học lớp 12 mà, sắp thi đại học rồi… Em có thể có một tương lai tươi đẹp… Sao em không nghe lời? Sao lại quay lại? Chị như này còn đủ tệ sao? Em còn dây vào chị làm gì?”

Cuối cùng, hai cô gái ôm nhau òa khóc.

Tất cả những người trong phòng đều sững sờ, chẳng ai lên tiếng suốt một lúc lâu.

Sự thật… đến lúc này đã không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng là tôi đều biết.

Các em…

Đều là những cô gái tốt.

8

Cuối năm, dịch bệnh bùng phát đột ngột ở thành phố W, hình nghiêm trọng đến mức cả thành phố phải phong toả hoàn toàn.

Bệnh viện trực thuộc Đại học B lập tức cử một đội ngũ lớn bác sĩ và y tá đến W hỗ trợ, trong đó có cả Chu Dự.

Thành phố B không đến mức đóng toàn thành nhưng cũng siết chặt kiểm soát người dân, các dân cư đều phong toả nội bộ.

Toàn bộ lực lượng công an được điều đến tuyến đầu chống dịch, còn tôi vì đang mang thai nên được phân về làm việc ở cộng đồng.

Mệnh lệnh điều động đến rất đột ngột.

Đêm Chu Dự lên đường, tôi đứng tiễn anh ở cổng dân cư.

đi được mấy bước, một người phụ nữ từ bóng tối lao ra chất vấn: “Đi đâu vậy? Cô là sát đấy nhé, đừng có lợi dụng chức quyền để cho người nhà mình trốn ra đấy?”

Tôi vừa định lên tiếng thì ông cụ bảo vệ đứng ngay đã lên tiếng thay: “Cô gái , không thấy cô ấy đã xin nghỉ trong nhóm chat rồi ? Cô ấy mà giở trò gì được? Chồng cô ấy là phó trưởng khoa sản bệnh viện Đại học B đấy, giờ đang lên đường đến vùng dịch W!”

“Anh định đến W thật ?” Cô gái đó nhìn Chu Dự, vẻ mặt không nổi: “Điên rồi sao?”

Chu Dự không đáp lời.

Chỉ siết chặt lấy tôi, ôm thật lâu không nói gì.

Khi tôi nép vào lòng Chu Dự, mới nhận ra người phụ nữ kia chính là bạn gái cũ của anh.

“Con cứ đi đi con ạ, Hứa có cả nhà này chăm rồi.” Không biết từ tầng nào, một bà cụ đứng bên sổ hô vọng .

“Đúng đấy đúng đấy, có tôi ở đây.”

Tiếng ủng hộ vang lên từ khắp các tầng, có tiếng già, có tiếng trẻ, có cả giọng trong trẻo của mấy đứa nhỏ.

Chu Dự cảm động cúi đầu thật sâu về phía dãy nhà.

Sau đó anh khẽ đặt một nụ hôn lên khẩu trang tôi đang đeo rồi lại cúi hôn nhẹ lên bụng tôi đã bắt đầu lộ rõ.

Ánh mắt anh nhìn tôi như nói rất nhiều điều, nhưng cuối cùng chỉ nói đúng một câu: “Chờ anh về.”

Tôi và Chu Dự mới cưới được bốn tháng.

Còn kịp tận hưởng giai đoạn ngọt ngào đã phải bước vào một cuộc yêu bất đắc dĩ.

Chu Dự đùa rằng mối yêu của tôi nên đặt tên là: “ yêu thời Covid”.

Mọi người trong đều thương tôi, sắp xếp cho tôi trực ban ban ngày, còn ban đêm thì được về nhà nghỉ ngơi.

Nếu bên kia Chu Dự không bận, trước khi ngủ anh sẽ gọi cho tôi.

Tối nay, giọng anh nghe nghèn nghẹn, suốt buổi cứ nũng nịu than đau họng.

Từ khi đến W, chuyện anh trực 24/24 đã là điều quá quen thuộc.

Nhưng thấy dáng vẻ mệt mỏi của anh sau lớp khẩu trang, lòng tôi vẫn đau thắt lại.

“Họng đau còn gọi gì nữa?” Tôi trách yêu.

Chu Dự bất đắc dĩ cười: “Vì anh nhớ giọng em.”

Trái tim tôi như bị ai nhẹ nhàng siết chặt, vừa đau vừa mềm.

Tôi vội vàng đánh trống lảng: “Bên anh có thiếu gì không? Em xem thử có gửi được gì qua không.”

Chu Dự suy nghĩ một lúc rồi giọng lười nhác trả lời: “Vậy… cho anh dùng em được không?”

Tôi bị câu nói ấy chọc đỏ bừng mặt, giả vờ nổi cáu định cúp máy: “Anh không lo làm việc đi ?”

Chu Dự vội vàng nghiêm túc lại: “Anh tự quy định còn ba phút nữa mới hết giờ nghỉ, cho anh thêm một lát đi.”

Tôi “ừ” một tiếng rồi giường rót cốc nóng.

Quay lại thì thấy Chu Dự đã dựa vào ghế ngủ mất rồi.

Khi anh nghiêng đầu tựa vào ghế, tôi mới thấy rõ vết hằn đỏ sâu do dây khẩu trang in lên sau tai.

Bảo sao vừa nãy gọi , Chu Dự ngồi thẳng đơ như tượng.

Anh đã rời đi nửa tháng.

Lúc nhà vắng tanh, tôi chẳng thấy nhớ.

Nửa đêm bị chuột rút tỉnh dậy, không có ai mát bóp chân cũng không thấy nhớ.

Nhưng khoảnh khắc này, tôi lại thấy nhớ anh đến khóc.

Đang do dự không biết có nên tắt không, thì gương mặt to đùng của Tạ Gia Minh – đồng nghiệp Chu Dự bỗng xuất hiện trên màn hình.

Tạ Gia Minh cầm điện thoại của Chu Dự, nhẹ nhàng đi ra phòng: “Đêm qua trong cách ly có ca sinh khó, Chu Dự vào phòng mổ từ chiều hôm qua đến rạng sáng nay mới ra.

Vừa rời phòng mổ, còn kịp ăn gì đã bị gọi đi làm tiếp cả ngày.”

“Tôi biết anh ấy bận mà, nhắn cả buổi mới thấy trả lời mỗi icon.”

Tạ Gia Minh hừ một tiếng: “ icon đó không phải trả lời, là tâm trạng cả ngày đó.”

“Biết này, hôm đó ai mà ngờ hai người lại dính nhau như keo , tôi đã không nhờ Chu Dự đi xem mắt thay mình.”

“Chu Dự đi thay anh?” Tôi nghi hoặc.

“Chứ sao, cô của cô là y tá bên anh ấy mà.

Ba cô bảo nhờ cô ấy tìm đối tượng cho cô, cô ấy vừa nói đến tên cô, Chu Dự còn kịp cởi áo blouse đã chộp chìa khoá xe chạy đi gặp ba vợ tương lai rồi.”

Tôi cười nhạt: “ còn gọi là đi thay ?”

“Thì lúc đó có cô gái khác đòi chết đòi sống theo đuổi anh đây nên tôi bận.”

Tôi trêu anh ấy: “Ghê nha, bác sĩ Tạ nổi như cồn rồi, bận rộn vậy mà vẫn có người theo đuổi?”

Tạ Gia Minh cười.

Cười đến khi mệt, anh ấy tựa vào ghế phòng nghỉ, châm một điếu .

Khói mờ dần che khuất gương mặt anh ấy, khiến ánh mắt cũng trở nên mông lung.

Hồi lâu sau, tôi nghe anh ấy cười, giọng như giễu cợt chính mình: “Thật ra là người chê tôi.

Tôi mới là người theo đuổi mãi mà chẳng được…”

Tùy chỉnh
Danh sách chương