Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Sau khi câu của Lương Tiểu Vũ được các kênh truyền thông lớn đưa tin, rất nhiều công ty đã bày tỏ mong muốn tuyển dụng cô bé điều kiện làm tốt hơn.
Thậm chí còn có người sẵn sàng tài trợ để cô ấy học tiếp đại học.
Cuối cùng, cô ấy chọn vào làm ở một công ty khá tốt trong thành phố.
Sáng mai sẽ xuất viện đến công ty nhận .
Ban ngày tôi trực ở khu dân cư, không tiện ghé thăm nên định nay tan ca sẽ đến bệnh viện gặp cô ấy một lát.
Bệnh viện cách khu dân cư không xa, cần băng qua , đi tắt qua một con hẻm là tới.
Mùa đông ở thành phố B, trời rất sớm, mới sáu mà trời đã đen kịt.
Vì phong toả, phố vắng hoe, gần như không có mấy bóng người.
Tuyết trên mặt đất được ánh đèn vàng cam soi rọi, phản chiếu lấp lánh như dát vàng khiến người ta nheo lại.
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng “rắc” của cành cây bị gãy dưới lớp tuyết dày.
Ngay sau đó, một gã đàn trần truồng từ trong bóng cây nhảy ra.
Gã định lao thẳng vào tôi, nhưng vừa thấy bộ cảnh phục lộ ra dưới lớp bông thì lập tức đổi hướng bỏ chạy.
Trượt chân trên nền tuyết, gã ngã sõng soài như chó gặm đất.
Tôi dẫn gã về đồn.
Gã bắt đầu giả say, làm loạn, thấy không thoát được mới chịu thừa nhận lỗi và viết kiểm điểm.
Lúc đến được bệnh viện, Lương Tiểu Vũ và đang thu dọn đồ đạc.
cô ấy có làn da sạm đỏ đặc trưng của những người làm quanh năm ngoài đồng nắng.
Nếp nhăn ở khoé xếp chồng lên nhau, bàn tay thô ráp cứ không ngừng vuốt lên hoa văn trên chiếc khoác ngắn mà cô ấy khi nhập viện.
Vừa vuốt, bà vừa nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Sau này cứ đi làm cho đàng hoàng, tan làm cũng về sớm sớm, đừng ăn hở hang như thế nữa.”
Lương Tiểu Vũ ngồi trên giường, cau mày phản bác: “ à, con làm nghề gì thì liên quan gì đến con gì?”
cô ấy bỗng trở nên kích động, tay vào cô ấy, trách móc đầy giận dữ: “Con còn thấy mình bị thương đủ nặng ?”
“Cô ơi.” Tôi đẩy cửa bước vào, nhìn con đang nước đầm đìa, nói rõ ràng từng chữ: “Bây là tám , đúng tiếng , trên đến bệnh viện, tôi nguyên cảnh phục vẫn bị một người đàn lạ quấy rối.”
Vừa nói, tôi vừa trượt điện thoại, đưa ra ảnh chụp kiểm điểm của tên đó: “Cô xem đi, đây là giấy kiểm điểm gã vừa viết.”
con nhìn ảnh xong đều sững người, ánh như đang nói: “Cô là cảnh sát mà gã cũng dám?”
Tôi khẽ : “Cho thấy rõ một điều, con có bị quấy rối hay không, chẳng liên quan gì đến nghề nghiệp, trang phục, hay giấc tan làm cả.”
“Có thể bộ cảnh phục này đã tạm thời bảo vệ tôi, nhưng chẳng chính thân tôi… cũng là một dạng sức mạnh ?”
“Cô ơi.” Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay người : “Cách bảo vệ một bông hoa… không là không cho nó nở.”
“Con cần trân trọng thân, nhưng cũng có quyền được váy đẹp.”
“Và tại con cứ nhất định là hoa?”
“Nếu chúng thích, các em có thể là hoa hồng, cũng có thể là giáp, là hàng vạn khả năng mà các em có thể trở thành.”
Thật ra lúc bị tên kia nhảy ra hù doạ, tuy gã kịp làm gì, tôi cũng sợ đến suýt ngã.
Lo đứa bé trong bụng bị ảnh hưởng, sau khi rời khỏi phòng của Lương Tiểu Vũ, tôi tiện đến khoa sản làm B-ultrasound kiểm tra.
Trùng hợp làm , hôm nay người trực lại chính là bạn cũ của Chu Dự – Tịch Nhan.
Cô ta là sư tỷ cùng trường Chu Dự, sau khi tốt nghiệp thì cùng anh làm ở bệnh viện hiện tại.
đây người còn mua nhà trong khu nhà dành cho nhân viên bệnh viện.
Tôi từng gặp vì dạo đó cô ta đi du học nửa năm.
Tôi đành cắn răng nằm lên bàn siêu âm, may mắn là kết quả không có vấn đề gì.
khi rời đi, Tịch Nhan tôi lại.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh nửa nửa giễu: “Hứa Duẫn, cô không, Chu Dự từng có một bạch nguyệt quang trong lòng, người mà anh ấy yêu nhưng không thể có được.”
10
đó khi video Chu Dự, tâm trạng tôi không tốt một chút.
Chu Dự tưởng tôi bị mấy hôm dọa sợ nên cứ dịu an ủi tôi mãi cho đến khi tôi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mới phát hiện cuộc WeChat vẫn nối liền suốt đêm, mãi đến năm sáng lúc Chu Dự đi làm anh mới cúp máy.
Khi tôi mang thai được sáu tháng, thành phố W chính thức công bố số ca nhiễm Covid-19 đã về 0.
Ngày Chu Dự về đến nhà, tôi đang nấu bữa .
Anh lê dép từ phòng khách đi tới, giống như một con chó lớn, gác đầu lên vai tôi, cúi sát lại, từng nhịp thở dán bên tai tôi như đang hít thật sâu mùi quen thuộc.
“Em đang làm gì vậy?”
Tôi không ngẩng đầu, vừa nhặt rau vừa đáp: “Nấu cơm. Anh muốn ăn gì?”
“Ồ.” Anh như phát hiện ra gì đó ghê gớm lắm, vùi mặt vào cổ tôi khẽ: “Anh còn được quyền món nữa cơ à?”
kịp đợi tôi trả lời, cánh tay Chu Dự đột ngột vòng qua eo tôi.
Theo lực kéo của anh, tôi bất giác lùi lại một bước, đâm thẳng vào lòng anh.
Hơi thở mờ sương của anh quẩn quanh bên tai, tôi nghe thấy tiếng anh trầm thấp: “Nhưng anh vẫn muốn ăn em hơn.”
Thấy tình hình sắp đi theo hướng không phù hợp trẻ em, tôi vội đẩy anh ra: “Đi tắm đi, ở ngoài về bẩn chết đi được.”
Chu Dự cúi đầu nhanh lên môi tôi một cái, hề hề: “Vậy chay cũng được.”
Buổi lúc giúp Chu Dự thu dọn đồ đạc, từ trong túi khoác của anh rơi ra một phong thư màu xanh lục sẫm.
Góc giấy bên trong vô tình lộ ra, lúc tôi cúi xuống nhặt, liếc thấy nét chữ đàn mạnh mẽ, cứng cáp: “An Du, xin lỗi em.
Nếu anh còn sống trở về, em có thể tha thứ cho anh không?”
Phần nội dung còn lại tôi không dám đọc tiếp, vội vàng nhét phong thư lại vào túi Chu Dự.
Trong đầu tôi bỗng vang lên nói khiêu khích của Tịch Nhan hôm đó ở bệnh viện: “Hứa Duẫn, cô không tưởng tượng nổi Chu Dự thích cô ấy đến mức nào.
Còn cô, chẳng qua là một đối tác nhân khá ổn mà Chu Dự lựa chọn cho chính mình thôi.”
Tịch Nhan nói không sai.
Tôi và Chu Dự vốn dĩ đúng là những người chọn nhau làm đối tác cho nhân.
Sau khi kết , tôi luôn cảm thấy anh đối tôi rất đặc biệt.
Tôi không đó có là ảo giác hay không nhưng tôi cảm nhận được Chu Dự đang yêu tôi.
Rõ ràng kiểu chung sống bình hòa sau nhân này vốn là điều tôi mong đợi nhưng con người hình như lúc nào cũng không đủ.
Thế nên khi hôm sau tôi nhìn thấy Chu Dự ở quán cà phê, cẩn thận đẩy phong thư màu xanh lục sẫm ấy cho cô dịu dàng ngồi đối diện, tôi không thể không để tâm.
Dù tôi nhân cách của Chu Dự, anh tuyệt đối không thể có thêm bất kỳ phát triển nào cô ấy nhưng cần nghĩ đến anh vẫn còn thích cô ấy, tim tôi vẫn thắt chặt lại.
Đầu óc tôi rối bời.
hôm đó, tôi nhắn cho Chu Dự một tin, nói rằng tôi nhớ nhà, muốn về nhà ba ở mấy hôm.
Ba tôi thấy lạ.
đó Chu Dự không có nhà, tôi về tôi còn không chịu, Chu Dự về , tôi lại xách đồ chạy về.
đặc biệt điện cho Chu Dự hỏi xem bọn tôi có cãi nhau không.
Nghe Chu Dự phủ nhận, lập tức cúp máy, vui vẻ chạy vào bếp làm cho tôi mấy món liền.
Tôi ở nhà ba ngày.
Trong thời gian đó, Chu Dự nhắn WeChat tôi vẫn trả lời bình thường, là không còn chịu nhận những cuộc video ngủ của anh nữa.
Ngày thứ tư đi làm, vừa mở cửa ra tôi đã thấy Chu Dự đứng trong tuyết, chiếc bông đen mỏng.
Dưới chân anh là một đống đầu thuốc lá vứt ngổn ngang.
Đến khi tôi tiến lại gần, đoạn tàn thuốc đỏ rực còn sót lại trong tay anh mới được anh luống cuống dập tắt.
Không Chu Dự đã đứng ở đây bao lâu , mũi và tai đều bị lạnh làm cho đỏ ửng.
Thấy tôi, trong anh còn mang theo vài phần tủi thân, vành cũng đỏ lên theo.
Anh vừa mở miệng, đã khàn đặc nhưng vẫn cố gắng nói một cách vội vàng: “Em… em đi làm à? Anh đưa em đi.”
Tôi có chút mềm lòng, gật đầu đi về phía ghế phụ.
Chu Dự như một kẻ nịnh nọt, nhanh hơn tôi một bước mở cửa xe.
Suốt quãng , người không nói một lời.
Anh đặt một tay lên vô lăng, liên tục liếc nhìn tôi, còn tôi thì quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, rõ ràng là tư thế từ chối giao tiếp.
Lúc xuống xe, anh bỗng chìa tay ra, nắm chặt lấy cánh tay tôi.
Chu Dự mang theo cảm giác ẩm ướt trầm xuống, anh khàn hỏi: “Duẫn Duẫn, là anh làm sai gì ?”
“Không có.”
“Vậy tại em không về nhà?”
“Có vài … em vẫn nghĩ thông.”
“Là liên quan đến anh, đúng không?”
Chu Dự nhìn tôi, hơi thở lúc sâu lúc nông, lo lắng như đang chờ một án sắp được tuyên xuống.
Tôi im lặng rất lâu.
anh run lên, bàn tay vẫn nắm cổ tay tôi vừa dè dặt vừa không kìm được mà siết chặt: “Nếu đã liên quan đến anh thì nói ra đi, chúng ta cùng nhau giải quyết, không được ?”
Im lặng hồi lâu, tôi mở miệng: “Tịch Nhan nói, đây anh từng có một cô mà anh rất thích.”
“Hôm đó em đã nhìn thấy cô ấy , ở quán cà phê dưới nhà mình.”
“Em cũng thấy… anh đưa phong thư đó cho cô ấy.”