Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - Hai Năm Trước, Một Đoạn Tình Yêu

Phim trường vang lên tiếng vỗ tay chúc mừng tôi đóng máy, nhưng gương mặt Phó Tinh Trầm lại tối sầm lại.

Tôi từ chối lời mời dự tiệc chia tay, trực quay về khách sạn nghỉ ngơi.

Trên đường đi, tôi nghe được tin tức—

Phó Tinh Trầm bị ngã từ giàn giáo cao tám mét đất.

Tôi tức tốc chạy đến bệnh viện.

Tại phòng phẫu thuật, có một bệnh nhân đang được cấp cứu vì tai nạn ngã từ trên cao.

Hình ảnh trong video bị phát tán trên mạng – một cô gái gương mặt sưng đỏ, lớp trang điểm lem nhem, quỳ gối tuyệt vọng trước cửa phòng phẫu thuật— người đó, chính là tôi.

là, tôi không nhớ rõ đoạn cuối của video, nhớ sau khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường bệnh.

Y tá nói với tôi:

“Người bị cấp cứu đó là một công nhân công trường gặp tai nạn, không phải Phó Tinh Trầm.”

Khi tôi tìm đến phòng bệnh của anh ấy, tôi đứng trước cửa phòng và nhìn thấy—

Sênh đang dịu dàng đút cháo cho anh ấy.

Khoảnh khắc đó, tôi bình tĩnh hơn bao giờ hết.

Sau khi bộ phim này kết thúc, tôi cắt đứt mọi liên lạc với giới giải trí, ngoại trừ đạo diễn Tăng.

Tôi xóa tài khoản Weibo, đóng tất cả các phương tiện liên lạc đã dùng khi vào nghề.

Bộ phim “Thính Vũ” được lên sóng, vai diễn Hạ Tiểu Vi của tôi nhận được nhiều phản hồi tích cực, thậm chí còn lấn át cả nữ chính.

Ngay sau đó, tôi bị ném đá.

Có người nói tôi cướp vai diễn, tôi dụ dỗ Phó Tinh Trầm, tôi dùng tiền để vào đoàn phim.

Họ còn đào bới quá khứ, nói tôi có quan hệ mờ ám với đạo diễn.

đó, tôi đang đi du lịch nước ngoài, nửa năm sau mới về nước.

Chính trong chuyến đi đó, tôi gặp vị hôn phu của mình – Kỷ .

Anh ấy là kiểu người bám dính, một khi đã bám ai thì quyết không buông.

Bất kể tôi đi đâu, anh ấy cũng theo tôi đến đó.

, tôi không nhịn được hỏi:

tôi về nhà, anh cũng đi theo sao?”

Anh ấy cười đầy đáng ghét:

“Vậy thì còn tuyệt hơn?”

11

Tiếng rung của điện thoại kéo tôi ra khỏi dòng hồi tưởng.

Là đạo diễn Tăng gọi đến.

Tôi bắt máy.

“Tôi đã tìm hiểu về đoạn video bị lộ kia.”

Thấy tôi không lên tiếng, anh ấy tục:

“Thực ra, video này đáng lẽ đã bị tung ra từ hai năm trước, nhưng ai đó đã kìm nó lại.”

Tôi hỏi:

“Ngoài Phó Tinh Trầm, còn có thể là ai khác?”

Anh ấy đáp:

“Ban đầu tôi cũng nghĩ là Phó Tinh Trầm, nhưng bây giờ chắc chắn không phải, vì ngay cả anh ta cũng đang điều tra vụ này.”

Tôi liếc nhìn đồng hồ, đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.

“Thôi, đã qua rồi.”

Đạo diễn Tăng thở dài:

tôi biết em thích cậu ta sớm hơn, có lẽ tôi đã giúp em rồi.”

Tôi cười:

“Nói vậy, Kỷ nghe thấy, anh ấy lại ghi anh vào sổ đen mất.”

Anh ấy tưởng Kỷ đang ở bên cạnh tôi, lập tức cúp máy.

Một tuần sau, Sênh bất sụp đổ hình tượng.

Có tin đồn cô ta đắc tội với một nhân vật lớn, khiến tất cả phốt đen bị phanh phui.

Một người tự nhận là trợ lý cũ của Sênh đã đăng một bài viết dài vạch trần thật.

Trong đó có nhắc đến:

Sênh chê bai Phó Tinh Trầm không đủ tiếng tăm, không hợp tác với anh ấy, thậm chí gây áp lực lên đạo diễn để thay đổi nam chính.

Thời điểm đó, chính là “Cẩm Minh Xuân Hòa” đang quay.

Cô ta cũng là người đã tát tôi sáu , thuê người bôi nhọ tôi trên mạng.

Cư dân mạng phẫn nộ bình luận:

【Cô ta độc ác quá, ép người khác rời khỏi showbiz!】

【Tội nghiệp Diêu Tiểu Hòa.】

【Chắc chắn cô ấy đã tuyệt vọng lắm, vừa bị phản bội, vừa mất nghiệp.】

【Tôi thực mong cô ấy quay lại đóng phim.】

này tôi mới nhận ra, người đã ngăn chặn video của tôi năm xưa chính là Sênh.

Và người tung nó ra bây giờ, chính là kẻ hạ bệ cô ta.

Vài ngày sau là sinh nhật của Phó Tinh Trầm.

Anh ấy hiếm khi đăng Weibo, nhưng hôm đó lại đăng một bức ảnh mặc đồ ngủ.

Tôi nhận ra ngay—

Đó chính là bộ đồ ngủ tôi tặng anh ấy.

Anh ấy đã nhặt nó ra khỏi thùng rác.

Dòng caption kèm theo:

“Tôi em yêu tôi.”

Weibo lại nổ tung.

Fan của anh ấy điên cuồng bình luận:

【Phó Tinh Trầm, tôi mãi mãi yêu anh!】

【Ai làm anh đau lòng vậy?】

Bộ đồ ngủ này vốn hiếm, vì là hàng cũ từ nhiều năm trước, trên mạng không còn bán.

Kết quả, hàng nhái được bán hết sạch trong ngày hôm đó.

Cư dân mạng đua nhau đăng ảnh mặc đồ ngủ giống anh ấy.

12

Tôi không rằng mình còn gặp lại Phó Tinh Trầm.

Anh ấy đứng dưới nhà tôi, im lặng nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi và Kỷ đang đan chặt vào nhau.

Giữa mùa đông lạnh giá, tuyết trắng bay đầy trời, cả khu chung cư còn lại những ánh đèn đường le lói một chút hơi ấm.

Kỷ dịu dàng buông tay tôi, giúp tôi chỉnh lại mũ, sau đó mỉm cười lịch với Phó Tinh Trầm, rồi nói:

“Anh lên trước đợi em.”

Nói , anh ấy bình tĩnh vào tòa nhà, không hề quay đầu lại.

Tôi nhìn Phó Tinh Trầm, thở nhẹ một hơi:

“Ra xe đi, nói trong đó.”

Trong xe

Anh ấy điều hòa, nhiệt độ trong xe dần tăng lên, nhưng bầu không khí giữa hai tôi vẫn lạnh lẽo cũ.

Anh ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ khàng:

“Diêu Tiểu Hòa, em có hận tôi không?”

Tôi bình thản trả lời:

tôi nói chưa hận, anh có tin không?”

Thấy anh ấy không nói , tôi cười nhẹ, tục:

“Những hận nhất, tôi thực đâm anh hai nhát.”

Rõ ràng tôi mới là bạn gái chính thức, nhưng lại phải chịu đựng tiếng xấu suốt bao năm trời.

Nghe vậy, anh ấy bất quay sang nhìn tôi:

em đâm tôi hai nhát, em có thể tha thứ cho tôi không?”

Tôi khựng lại, không anh ấy lại hỏi vậy.

Anh ấy tục, nói trầm thấp, thể đang đùa nhưng lại nghiêm túc:

“Đừng đâm vào tim là được.”

Tôi cười:

“Phó Tinh Trầm, hai năm qua anh sống kiểu thế? Sao lại nói mấy trẻ con thế này?”

Anh ấy nhắm mắt lại, ngả người dựa vào ghế:

“Tôi nợ em một vai nữ chính.”

Nói rồi, anh ấy đưa điện thoại cho tôi, trên màn hình hiển thị một kịch bản phim.

“Bộ phim này tôi đầu tư. Tôi nghĩ em hợp với vai nữ chính.”

Tôi cầm điện thoại, nhìn lướt qua—đạo diễn là Tăng Gia Minh.

Tôi khẽ nhếch môi, không cần nghĩ cũng biết, địa của tôi chắc chắn do anh ấy tiết lộ.

Sau đó, tôi trả lại điện thoại:

“Xin lỗi, tôi không có hứng thú.”

Tôi vốn không quá thích đóng phim, hơn nữa, bộ phim này lại là chuyển thể từ chính tiểu thuyết của tôi.

Nó kể về giữa tôi và anh ấy.

Tôi không đóng lại cuộc đời mình nữa.

Anh ấy ngửa đầu, nhắm mắt, nói khàn khàn:

ta… có phải đã quen nhau từ trước không?”

Tôi sững sờ, không anh ấy vẫn còn chấp niệm với này.

Sau một lát im lặng, tôi khẽ mỉm cười:

thơ ‘Mặt trăng đung đưa trên ngọn cây’ mà tôi nhắn cho anh, thực ra còn một nữa.”

Anh ấy mở mắt, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt mang theo một tia hy vọng mơ hồ.

Tôi nhẹ nói:

theo là—’Anh đang giăng lưới trong tim em’.”

Cả người anh ấy rung lên dữ dội, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

“Là em… ngay từ đầu đã là em.”

Tôi gật đầu, bình thản đáp:

“Đúng vậy. Ngay từ đầu đã là tôi.”

Anh ấy cười, nhưng nước mắt lại chậm rãi lăn .

Bàn tay anh ấy nắm vạt áo trước ngực, thể đau đến mức không thể thở nổi.

Tôi thở dài:

“Anh nói với tôi nhiều riêng tư, còn có những ký ức không vui nữa.”

“Tôi sợ anh biết người đó là tôi, anh luôn nghĩ đến những không vui đó.”

Anh ấy cúi đầu, không nói .

này, điện thoại tôi rung lên.

Là tin nhắn của Kỷ :

“Khoai mật ong nướng rồi, lên ăn nào~”

Tôi cười, mở cửa xe .

Trước khi rời đi, tôi nhìn anh ấy, nhẹ nói:

“Phó Tinh Trầm, từ giờ trở đi, ta đừng gặp lại nhau nữa.”

Nói , tôi quay người đi.

Nhưng chưa được mấy , anh ấy đã lao ra, túm tay tôi.

Đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn mang theo tuyệt vọng.

“Em sao có thể nhẫn tâm vậy?”

Anh ấy nhắm chặt mắt, nói nghẹn ngào:

“Những tôi nợ em, tôi trả hết.”

Nói , anh ấy quỳ .

Trên con đường tuyết trắng lạnh lẽo, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, anh ấy cứ thế quỳ trước mặt tôi.

Bỏ đi tất cả lòng kiêu hãnh.

Tôi sững sờ, không có một ngày, Phó Tinh Trầm quỳ vì tôi.

Tôi hít một hơi sâu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy tuyết.

“Phó Tinh Trầm, tôi đã nhiều về cảnh được gả cho anh.”

“Tôi đã lén tưởng tượng về nó vô số .”

Tôi quay lại nhìn anh ấy, đáy mắt bình thản nước lặng.

“Nhưng ta đều biết rằng… hai năm trước, mọi thứ đã kết thúc.”

Nói , tôi quay người đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Phó Tinh Trầm loạng choạng đứng lên, đuổi theo, nhưng lại không nhấc chân nổi.

13

Về đến nhà, Kỷ khoai mật ong ra khỏi lò nướng.

Tôi rửa tay thì anh ấy bóc vỏ khoai, đưa cho tôi:

“Anh ta tìm em làm ?”

Tôi nhận khoai, cắn một miếng, nhàn nhạt đáp:

“Anh ta mời em tham gia bộ phim mà anh ta đầu tư.”

“Em có đi không?”

Tôi lắc đầu.

Anh ấy đưa khăn giấy cho tôi, sau đó hỏi :

“Đầu tư một bộ phim hết bao nhiêu tiền?”

Tôi suy nghĩ một chút, đáp:

“Có lẽ khoảng hai mươi triệu? Em cũng không rõ lắm.”

Anh ấy buột miệng:

“Rẻ vậy à.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương