Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5 - Hai Năm Trước, Một Đoạn Tình Yêu

Tôi khựng lại, nhìn anh ấy chằm chằm, rồi bất ngờ tiến sát lại gần:

“Anh là ai thế? Em đã nghi ngờ từ lâu rồi.”

Anh ấy chỉ cười nhẹ hai tiếng, coi trả lời.

Tôi khoanh tay, nghiêm túc nhìn anh ấy:

“Kỷ Trạch Tịch, chúng ta đã định ngày cưới rồi, có anh thú nhận với em không?”

Anh ấy cầm nốt phần khoai tôi ăn dở, bỏ vào miệng, nhai xong mới chậm rãi đáp:

“Anh chỉ là một kẻ dù có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua tổ tiên giàu có của .”

“Giàu đến mức nào?”

Anh ấy suy rất nghiêm túc, thể đang tìm cách mô tả cho chính xác.

“Theo lời bố anh, chỉ cần anh không mù quáng khởi nghiệp, thì tiền nhà anh đủ để tiêu đến kiếp sau.”

Tôi gật đầu, bỗng dưng nhớ đến chuyện đó:

“Người mà Hách Sênh đắc tội, có anh không?”

“Không .” Anh ấy lại bóc một củ khoai khác đưa cho tôi.

“Nhưng anh đúng là có góp một tay. Người tìm trợ lý cũ của Hách Sênh, chính là anh.”

Anh ấy cười, giọng điệu thản nhiên đang kể chuyện phiếm:

“Đã đánh là đánh cho chết, sao có thể để cô ta có cơ lật ngược thế được.”

Tôi đặt khoai xuống, lau tay, vươn tay phía anh ấy.

“Chào ngài, đại gia ngầm. Sau này sau khi kết hôn, mong được anh chăm sóc nhiều hơn.”

Anh ấy bất đắc dĩ bắt tay với tôi, nhướng mày cười:

“Được thôi, không vấn đề.”

Tôi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài tuyết rơi ngày càng dày.

Chắc là… Phó Tinh Trầm đã rời đi rồi.

sau, anh ấy vẫn là Ảnh đế vạn người mến mộ.

Chỉ là, số lần đóng phim ít đi, cũng hiếm khi xuất công chúng.

Còn tôi, vào một ngày nào đó sau này, đã mỉm cười với một người đàn ông khác, nhẹ nhàng nói ra ba chữ ấy—

“Em đồng ý.”

Phiên Ngoại của Phó Tinh Trầm

1

“Có một trợ lý mới tôi đưa cái này cho cậu.”

Tôi nhận lấy chiếc khăn khô và túi sưởi tay từ chị Thái, :

“Cô ấy tên ?”

Chị ấy lắc đầu:

“Không biết, mọi người đều gọi cô ấy là ‘Tiểu Hoà’, là người của phim bên cạnh.”

“Giúp tôi nói cảm ơn cô ấy nhé.”

Chị Thái cười:

“Cậu cho cô ấy WeChat đi.”

Tôi không biết cô ấy tặng đồ cho tôi với mục đích , chỉ cho cô ấy một tài khoản WeChat mà tôi hiếm khi dùng.

Hôm đó, tôi đợi rất lâu, nhưng không thấy yêu cầu kết nào.

Có lẽ cô ấy không muốn thêm tôi, chỉ là thấy tôi đáng mới giúp một chút mà thôi.

Sau đó, tôi quên luôn chuyện này.

Mãi đến đêm Giao thừa, sau khi đóng bộ phim, tôi trở khách sạn thu dọn hành lý.

Nhìn thấy chiếc túi sưởi bị bỏ quên trong góc, tôi mới nhớ đến tài khoản WeChat kia.

Sau khi đăng nhập, tôi thấy một yêu cầu kết vẫn còn chờ duyệt.

Tôi nhấn chấp nhận, cô ấy lập tức gửi nhắn:

【Chúc mừng năm mới.】

2

Tôi không có nhiều bè.

Trong giới này, lợi ích quan trọng hơn cảm.

Tôi cũng không có thời gian và năng lượng để kết , tôi cần kiếm tiền.

Mẹ tôi mất sớm, bố tôi bị bệnh, cần rất nhiều tiền để chữa trị.

Khi trò chuyện, chắc cô ấy cũng hoàn cảnh gia đình tôi không tốt.

Tôi chưa từng đi bay, luôn rằng vé bay rất đắt.

Cô ấy giúp tôi tìm vé giá rẻ, dạy tôi cách làm thủ tục lên bay, cách gửi hành lý ở sân bay.

Một ngày nọ, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi thử vai.

Đầu dây bên kia không nói nhiều, chỉ tôi chiều hôm sau đến phỏng vấn.

Tôi không bao giờ bỏ qua bất cứ cơ nào.

Đến nơi, tôi chỉ có một tôi thử vai.

Đạo diễn là Tăng Gia , một trong những đạo diễn nổi tiếng nhất trong giới.

Ông ấy đánh giá tôi từ trên xuống dưới, sau đó ném một tờ A4 cho tôi:

“Cậu có năm phút để chuẩn bị.”

Sau khi diễn xong, ông ấy nhắm mắt suy rất lâu, rồi nói với tôi:

chờ nhắn.”

Không ngờ, một tuần sau, tôi nhận được thông báo chính thức từ phim—

Tôi đóng vai nam chính trong bộ phim “ Xuân Hòa”.

3

Sau hơn hai năm trong nghề, tôi đã chứng kiến đủ kiểu người trong giới này—nịnh hót, lợi dụng, giả vờ thân thiết…

Ngay từ khi Diêu Tiểu Hòa xuất trong phim, tôi đã cảm thấy cô ấy không giống những người khác.

Đạo diễn Tăng vốn dĩ là người rất nghiêm túc, nhưng khi gặp cô ấy, ông ấy lại mềm mỏng hơn hẳn.

Các diễn viên quần chúng bắt đầu xì xào bàn tán:

“Cô ấy đến để trải nghiệm thực tế à?”

“Đến cả đạo diễn Tăng còn kiêng dè, chắc chắn là nhân vật lớn.”

“Không chừng là chim hoàng yến của một đại gia nào đó.”

Bất cứ ai đến phim trường thăm đều tìm Hách Sênh để chụp ảnh.

Diêu Tiểu Hòa là ngoại lệ.

Cô ấy chưa từng nhìn Hách Sênh quá ba giây.

Ngược lại, cô ấy luôn tìm cơ đến gần tôi.

Lúc thì giúp tôi lấy đạo cụ, lúc thì đưa nước cho tôi, có khi còn đến chỗ đạo diễn Tăng để bàn luận góc quay của tôi.

4

Xuân Hòa” vừa sóng đã trở tượng.

Số lượng fan của tôi từ 20 nghìn nhảy vọt lên 6 triệu chỉ sau một đêm.

Đến ngày tập cuối lên sóng, tôi chạm mốc 20 triệu fan.

Công ty bắt đầu dồn tài nguyên cho tôi, tôi có đội ngũ quản lý riêng.

Tôi giao tài khoản mạng xã cho công ty quản lý, họ tạo một tài khoản WeChat mới cho tôi.

Hôm đó, tôi nhìn thấy nhắn của “Tiểu Hoà”:

“Mặt trăng đung đưa trên ngọn cây.”

Tôi muốn cô ấy câu này có ý nghĩa .

Nhưng quản lý giật lấy điện thoại, nghiêm túc nói:

“Sau này đừng tự tiện liên hệ với fan.”

Sau đó, tôi gặp lại Diêu Tiểu Hòa trong phim.

Lần này, tôi chắc chắn rằng cô ấy đến là tôi.

Tôi không biết mục đích của cô ấy, nhưng tôi lại không muốn tránh xa.

Vào ngày Lễ Nhân, cô ấy tỏ với tôi.

【Phó Tinh Trầm, em thích anh. Anh có thể làm trai em không?】

Tôi không trả lời ngay lập tức.

Tôi biết từ chối.

Tôi biết một khi chấp nhận, mọi thứ thay đổi.

Nhưng sau khi do dự rất lâu, tôi không nhịn được mà trả lời một chữ—”Được.”

Đêm đó, cô ấy lao vào lòng tôi, ôm chặt không buông.

Lưng tôi cứng đờ, tôi không thích bị người khác chạm vào.

Nhưng sau đó, tôi lại rất thích ôm cô ấy.

Cô ấy mềm mại, nhỏ nhắn, nằm trong lòng tôi khiến tôi cảm thấy trái tim cũng đầy ắp.

Tôi ngày càng quan tâm đến cô ấy.

Nhưng lý trí của tôi nhắc nhở tôi rằng, tôi không thể vậy.

Tôi cảm giác cô ấy đang che giấu điều đó.

5

Trong một sự kiện của một hiệu lớn, tôi cờ gặp đạo diễn Tăng.

Tôi mang rượu đến mời ông ấy, chân cảm ơn đã chọn tôi làm nam chính của “ Xuân Hòa”.

Ông ấy đã hơi say, vỗ vai tôi, cười ha hả:

“Người cậu cảm ơn nhất không tôi.”

Tôi khựng lại, chờ ông ấy nói tiếp.

“Thực ra, ban đầu tôi không định chọn cậu. Nhưng có một người đã quấy rầy tôi suốt tháng, ngày nào cũng gọi điện thoại, làm phiền tôi điên.”

“Cuối cùng, tôi chỉ muốn đuổi cô ấy đi, mới cho cậu một cơ thử vai.”

Nói đến đây, ông ấy vỗ mạnh lên vai tôi, ánh mắt tràn đầy tán thưởng:

“Vai diễn này, đúng là dành cho cậu. Cậu sinh ra để đóng nó!”

Tôi hơi sững sờ, ngay:

“Người đó là ai?”

Ông ấy vừa định trả lời, nhưng ngay sau đó chợt nhớ ra điều đó, bèn lắc đầu:

“Cô ấy không cho tôi nói.”

Sau đó, tôi tham dự lễ trao giải thường niên, cờ gặp Hách Sênh.

Cô ấy tươi cười nói với tôi:

“Ngay từ đầu tôi đã thấy anh có tiềm năng. Tôi rằng anh nhất định trở Ảnh đế.”

Tôi đến việc cô ấy là nữ chính của “ Xuân Hòa”, cộng thêm việc người có thể làm phiền đạo diễn Tăng tháng trong giới không có nhiều.

Vậy , tôi thử dò :

“Có cô là người đã đề cử tôi với đạo diễn Tăng không?”

Cô ấy che miệng cười khẽ:

“Ôi, bị anh rồi sao?”

Sau đó, cô ấy nói rằng cô ấy rất hứng thú với bộ phim tiếp theo của tôi, hy vọng tôi có thể giới thiệu cô ấy với đạo diễn để nhận vai nữ chính.

Sau đó, cô ấy hẹn tôi đi ăn vài lần.

Mỗi lần đi cùng nhau, đều bị paparazzi chụp lại.

Tôi biết đó là do cô ấy cố sắp đặt.

Nhưng tôi cũng không bận tâm, bởi

Cô ấy đã giúp tôi rất nhiều. Nếu không có cô ấy, cũng không có tôi của ngày hôm nay.

Cô ấy muốn mượn danh tiếng của tôi để tạo scandal? Tôi cứ để mặc cô ấy thôi.

6

Tôi giúp Diêu Tiểu Hòa có được vai nữ phụ.

Chúng tôi vẫn đang chiến tranh lạnh, ở phim trường cô ấy gần không nói chuyện với tôi ngoài cảnh quay.

Có lúc cảnh quay của cô ấy bị dời đến đêm.

Tôi lo lắng, mỗi ngày đợi cô ấy quay xong mới rời đi.

Lâu dần, mọi người trong phim cũng nhận ra.

Lúc tôi đang đọc kịch bản, Hách Sênh đứng cạnh tôi, tán gẫu với mấy nữ diễn viên khác.

“Diêu Tiểu Hòa ấy à? Tôi từng thấy cô ta đêm đi ra từ phòng đạo diễn Tăng.”

sao cô ta không ký hợp đồng với công ty nào mà vẫn có phim để đóng.”

Đến ngày Diêu Tiểu Hòa đóng , tôi sắc mặt cô ấy không tốt.

ra mới biết, Hách Sênh đã tát cô ấy sáu lần mặt mọi người.

Lần đầu tiên, tôi nổi giận trong phim.

Biết cô ấy từ chối dự tiệc đóng , đã rời khỏi phim trường, tôi bị phân tâm.

Cuối cùng, khi đang quay cảnh hành động, tôi trượt chân ngã từ giàn giáo xuống.

May mắn bên dưới có đệm hộ, vết không nghiêm trọng.

Diêu Tiểu Hòa không đến bệnh viện thăm tôi.

Hách Sênh mua cháo cho tôi, khóc lóc xin lỗi.

Cô ta nói hôm đó tâm trạng không tốt, không cố ý làm khó Diêu Tiểu Hòa.

Cô ta còn nói đã xin lỗi, và Diêu Tiểu Hòa đã tha thứ cho cô ta.

Tay tôi bị gãy, không thể tự cầm thìa.

Cô ta định đút tôi ăn, nhưng khi đưa thìa đến sát miệng tôi, tôi đã từ chối.

Tôi nằm viện tháng, rằng Diêu Tiểu Hòa chưa từng đến thăm tôi.

Rồi sau đó, cô ấy hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.

đồn rằng cô ấy có trai giàu có, đã ra nước ngoài.

Cũng có người nói cô ấy tiếp tục học lên cao trong nước.

Tóm lại, cô ấy rời xa tôi mãi mãi.

Khi đoạn video “Bác sĩ, xin hãy cứu anh ấy thêm lần nữa!” bị tán, tôi xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

Để tìm cô ấy, tôi chấp nhận đầu tư phim cho đạo diễn Tăng, nhận đóng nam chính trong dự án tiếp theo.

Tôi nợ cô ấy một vai nữ chính, lần này tôi muốn trả lại cho cô ấy.

Nhìn thấy cô ấy nắm tay người đàn ông kia, tôi cảm thấy trái tim bị nghiền nát từng mảnh.

Tôi có thể nhìn ra cô ấy yêu anh ta, cũng có thể nhìn ra cô ấy được anh ta vệ rất tốt.

Tôi quỳ xuống mặt cô ấy, cầu xin cô ấy quay bên tôi, dù chỉ là hại tôi cũng được.

Cô ấy nói:

“Hai năm , chúng ta đã kết thúc rồi.”

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ lại đây, chính tôi cũng đã nhiều lần quay lưng bỏ đi thế.

Cô ấy đã chịu quá nhiều tổn tôi.

Tôi muốn bù đắp.

Chỉ cần cô ấy quay lại, tôi làm cũng được.

Nhưng tôi biết, cô ấy không bao giờ quay nữa.

Một năm sau, bí mật của Diêu Tiểu Hòa bị một cô gái tên Mộng Mộng tiết lộ.

Tôi mới biết được sự thật

Hóa ra, cô ấy chính là tác giả nguyên tác của “ Xuân Hòa”.

Tôi lập tức gọi cho đạo diễn Tăng, ông ấy:

“Có thật không?”

Ông ấy thở dài:

“Đúng vậy, cô ấy không muốn tôi nói với cậu.”

“Cô ấy sợ cậu rằng cô ấy giúp cậu chỉ hại cậu.”

cậu, cô ấy từng đêm chạy đến phòng tôi để sửa kịch bản.”

“Tôi tại sao cô ấy lại làm vậy, cô ấy nói rằng ‘ Xuân Hòa’ có thể là cơ duy nhất của cậu.”

“Cô ấy nói, cô ấy chắc rằng cậu nhất định có thể trở Ảnh đế.”

Tôi buông điện thoại, cuộn trên giường, nước mắt không ngừng rơi.

Ánh trăng sáng rực trên cao, nhưng tôi biết, ánh trăng đó không chiếu rọi đến tôi nữa.

(Toàn văn hoàn.)

Tùy chỉnh
Danh sách chương