Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

18

Về đến nhà, tôi liền tất bật dạy cho cô bé mới những kiến thức cơ bản về thế giới này.

Thú nhân mới yếu, đến nửa đêm cô bé lại biến trở về hình mèo.

ngày mệt, tôi ôm nó thiếp đi.

Giữa đêm, phòng bỗng vang tiếng động khẽ. Tôi giật mình tỉnh giấc.

Trước tôi – Tạ .

Hắn đang quỳ bên , cúi đầu tôi, ánh nóng bỏng.

“Anh… sao lại ở đây?” – mồ hôi lạnh toát , tôi vội định ngồi dậy.

Nhưng hắn lại ấn tôi ngã , chiếc đuôi báo tuyết không kìm được quấn lấy ngón tay tôi.

Hắn ấm ức rên rỉ:

“Tôi đều thấy hết , qua em lại ủi thú nhân khác.”

qua?

Tôi nghĩ lát, chắc hắn lúc tôi ở bệnh viện.

“Đó công việc tôi.” – tôi vỗ nhẹ trấn .

nay em ủi Alaska !” – hắn bất mãn chất vấn lần .

Hắn vùi đầu vào vai tôi, nghẹn ngào:

“Đừng… đừng chạm vào thú nhân khác…”

Đôi tai báo lông mềm cọ vào cổ tôi, gây ngứa râm ran.

“Vưu tiểu thư chỉ cần ủi mình tôi thôi…” – hắn thì thầm, trong lóe ánh sáng kỳ lạ.

hắn chằm chằm, toàn thân tôi dựng đứng.

“Bình tĩnh lại đi, Tạ !”

“Tôi không bình tĩnh nổi… Tại sao em không thích tôi?” – hắn đỏ hoe , nghẹn.

“Em sợ tôi, vậy thì tôi sẽ không tìm em.

Em không thích kẻ dính người, tôi sẽ giữ khoảng cách.

Bữa tối nay, tôi chuẩn trước ngày chỉ để dành cho em, vậy mà em lại bỏ về sớm, tôi cũng không giữ em lại.”

Hắn siết chặt vai tôi, cúi hít lấy mùi hương nơi cổ.

như không kìm nén nổi , hắn thò tay lôi từ trong chăn – con mèo .

“Nhưng kết quả … em lại giấu thú nhân khác trong nhà!”

19

Tạ há miệng định cắn con , tôi hoảng hốt chặn lại, vội vàng nhét khớp mõm bịt miệng hắn.

“Không phải!” – tôi giải thích – “Đây không phải thú nhân tôi, mà mẹ tôi.

À… đúng hơn, giờ nó thành thú nhân, không thú cưng …”

“Tôi mặc kệ.” – hắn mơ hồ từ sau khớp mõm – “Nó dám chung với em!

Ngay tôi cũng chưa từng được cùng em!”

, hắn thẳng tay ném con ngoài cửa phòng.

Tôi hoảng hốt kêu , lao đón lấy.

Nhưng cổ chân lại hắn tóm chặt, kéo ngược trở lại.

Không biết từ lúc nào, khớp mõm tháo .

Những nụ hôn ướt át, dồn dập rơi .

“Đây bù đắp.” – hắn khàn khàn, bàn tay trượt .

“Đừng quên, tôi mắc chứng đói khát da thịt.

Em hứa sẽ chữa cho tôi , Mộ Lị.”

Cánh cửa phòng hắn khóa chặt, những lời tôi chưa kịp thốt cũng nụ hôn hắn chặn lại:

“Điều trị thật sự… từ tối nay bắt đầu.”

Trong cơn mơ hồ, tôi nhớ lại lời thú nhân thỏ từng :

“Tôi có thể thay đổi, tôi có thể giả vờ…”

Tạ chưa bao giờ tốt hơn.

“Đừng tâm, Mộ Lị.” – hắn khẽ cười, nâng mặt tôi – “ tôi.”

Đôi hắn rực cháy, ánh vừa thành kính như tín đồ, lại vừa sa đọa như ác thần.

“Thật , khi tôi mình khỏi bệnh… lừa em.

Chứng đói khát da thịt không thể chữa được.

Chúng ta… sẽ ở bên nhau đời.”

End

Tùy chỉnh
Danh sách chương