Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hắn xông văn phòng, đôi đỏ rực, chớp hóa thành báo tuyết thật, lao thẳng tới cổ họng thú nhân hệ rắn.
Tôi gào bảo hắn dừng lại, hắn chẳng thèm nghe.
Tôi vươn tay ngăn cản, lại hắn hất ngã trên bàn, móng vuốt sắc bén kề trước mặt, đệm thịt dày nặng ép chặt eo tôi.
Tôi không thể thoát thân, biết hắn điên loạn trước .
Máu thú nhân hệ rắn văng đầy mặt tôi, suýt chút nữa tôi đã ngất lịm vì sợ hãi.
Tôi chưa từng có kinh nghiệm xử lý thú nhân phát cuồng.
Những thú nhân hệ hổ, hệ sư tử mắc chứng rối loạn cảm xúc, thường đều phối hợp cùng cảnh sát mới có thể trị liệu.
các bệnh nhân tôi tiếp xúc trước nay là do kích thích hormone, cùng lắm là khóc lóc, rên rỉ, vẫn ngoan ngoãn.
Đây là lần tiên tôi đối mặt với một thú nhân hoàn toàn rơi trạng thái bạo loạn cảm xúc.
Thú nhân phát cuồng thoát khỏi mọi sự kiểm soát của tôi, tôi mới nhận ra – bản thân hoàn toàn không có khả năng tự vệ.
Tôi không muốn chết.
Ngẩng , tôi nghiến răng:
“Nghỉ nghỉ, tôi không làm nữa.”
5
Tôi thất nghiệp .
Ở ngủ li bì mấy ngày, đến khi nhận hóa đơn tháng, tôi mới bất giác thấy chán nản.
Ngày từ chức, tôi hùng hồn dứt khoát biết bao, giờ ví tiền có ra mà không có , lòng tôi bắt sụp đổ.
Thôi, kiếm khác vậy.
Tôi tự vỗ mặt mình để lấy lại tinh thần.
trang web tìm , tôi gửi đơn xin loạt.
Trợ lý cửa hoa, nghe ổn, kéo … yêu cầu thú nhân hệ ong mật.
Ha, lượn đi.
Nhân viên quán trà sữa, nghe có hơi mệt nhưng ít ra có thu nhập. Ơ? Thú nhân hệ bò sữa ưu tiên?
Cút, cút, cút.
Dược sĩ, này liên quan chút đến chuyên ngành của tôi, thử xem sao.
Hả? CV từ chối luôn?
Trời ạ, tuyển thú nhân hệ ăn cỏ.
Càng xem tôi càng tuyệt vọng, chẳng lẽ tôi thật sự chết đói?
Tuyệt vọng đống thư từ chối chất đầy hộp mail, tôi thở dài, chuẩn tắt trang bỗng bật ra một email lạ.
Tò mò ra:
“Chào cô Vưu Mộ Lị.
Tôi là Tạ Nhuận Minh.
sao không nghe tôi? sao không ở văn phòng? sao không chịu đến điều trị cho tôi? sao lại nghỉ ? sao không trả lời tin nhắn tôi? sao trốn tránh tôi? sao…”
Tôi chưa kịp đọc hết, mồ hôi lạnh đã túa ra, hoảng sợ đóng sập máy tính lại.
Một loạt chất vấn dồn dập khiến toàn thân tôi nổi da gà.
Hắn có ý gì đây?
Tôi vội vàng chộp lấy , mới phát hiện nó đã hết pin tắt máy.
Cắm sạc bật nguồn, màn hình sáng , liền nhảy ra chục cuộc gọi nhỡ, trăm tin nhắn chưa đọc.
Toàn bộ đều từ Tạ Nhuận Minh.
Tôi lướt sơ qua, lúc hắn giữ phép lịch sự:
“Chào buổi sáng, Vưu tiểu thư, sao hôm nay không đi làm?”
Về sau thành những đoạn ghi âm dài mấy chục giây, nghẹn ngào khóc lóc:
“ sao không trả lời tin nhắn, có ghét tôi không?”
lại tĩnh đến lạnh lùng:
“ đang trốn tôi.
Trốn vô ích, trốn không thoát đâu.**”
Tôi chưa xem hết, chợt reo .
Vẫn là hắn.
khoảnh khắc tôi nhấc máy, chuông cửa vang .
“ cửa đi, Mộ Lị.” – giọng hắn thản, nhưng bên dưới là cơn sóng ngầm cuồn cuộn.
6
Hắn đang ở ngoài cửa tôi?
Tôi hoảng hốt bật dậy, qua mèo, liền chạm đôi đen sâu thẳm kia.
“Thấy .” – giọng hắn bỗng tràn ngập vui sướng, xen lẫn nỗi khát khao không kìm nổi.
Tôi vội lùi lại mấy bước, lấy tay che mèo.
“Mộ Lị, nếu không , tôi sẽ phá cửa đấy.” – Tạ Nhuận Minh gần như mang theo uy hiếp.
Không ! Đây là cửa trọ, hỏng tôi đền.
Nhưng không thể để hắn xông mình.
Lỡ có mệnh hệ gì , cả chết chẳng ai hay.
Tôi cố giữ tĩnh, nắm chặt , nói:
“ bừa bộn lắm, anh quán cà phê dưới lầu chờ tôi không? Tôi thay quần áo .”
“Không.” – hắn không cần nghĩ đã gạt phắt – “Nếu lại bỏ chạy sao?”
“Tôi không bỏ chạy.” – tôi đau nhức, tất cả đều là hiểu lầm chết tiệt này – “Tôi nghỉ thôi.”
Hắn bắt gõ cửa:
“Tôi muốn thấy .”
“Đừng động !” – tôi vội ngăn – “Tôi ra đây.”
Nói xong, tôi khoác vội áo ngoài, ngồi xổm buộc dây giày, chuẩn vừa cửa là lao thẳng dưới.
cần ra nơi đông người là ổn.