Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Phụ hoàng ngoài mặt ban thưởng vô hạn, sủng ái ta, nhưng lại kín đáo thu hồi binh quyền, cũng không ta can dự chính.
Ta đứng trên đỉnh hoàng thấy tường son ngói đỏ, cảnh tượng phồn hoa rực rỡ, ta chợt nhận ra thân phận Chiêu Công được phụng giữa thâm không phải dáng vẻ của Lục Thiệu Ninh.
Vì thế, ta xin phụ hoàng cho phép rời kinh, quay lại trấn thủ .
Đánh ngựa hành quân, thống lĩnh binh mã, ấy mới là cuộc đời phóng khoáng của Lục Thiệu Ninh.
Dẫu khô cằn, ta cũng không sợ.
Giờ đây, bị giam trong hoàng lụa là, ta chẳng đóa tơ liễu yếu ớt, sang quý vô hồn, mất đi quyền tự chủ biết bám víu vào kẻ .
Nhưng phụ hoàng lại từ chối thỉnh cầu của ta.
Ông nói đình đâu thiếu võ tướng trấn biên thùy, giữ nước lập công có kẻ , ta chớ nhọc lòng.
Người ta dù giỏi cách mấy cuối cùng cũng là tử, sớm muộn phải gả đi sinh con mới trọn vẹn.
Ông còn nói chính sự đình vốn có văn võ bá quan, không đến lượt ta can thiệp.
vài câu nói khiến lòng ta nguội lạnh.
Năm , lúc Tĩnh An phủ bị dồn ép co cụm , ta nào thua huynh về công lao.
chinh chiến phương Nam, ta cũng cầm quân theo phụ hoàng phá cổng , quét ngang mọi chốn hiểm yếu.
Nay ông lại ta dù có tài giỏi đến mấy cũng là nhi.
Một câu ấy phủ nhận sạch nỗ lực bấy lâu của ta.
Hôm ta nêu định rời kinh dường khiến phụ hoàng giật mình.
Ông cho rằng ta nên luận bàn hôn sự.
Trong hàng danh sĩ trẻ chốn đình, ông chọn ra những người ứng viên làm phò mã.
Phụ hoàng vô cùng tâm huyết đối với việc kén rể, toàn tuyển công tử thế gia lừng lẫy.
Trong mắt ông hẳn là xứng với ta, cũng có thể giúp ông giữ vững giang sơn.
Nhưng ông chưa bao giờ hỏi ta có đồng hay không.
mọi chuyện còn chưa ngã ngũ sứ giả ngoại bang lại tới muốn kết thông gia, cưới công Khải hai nước được gần gũi, thông thương.
chính là sứ đoàn thảo .
đến Tứ Phương quán, mang theo nhiều mã, trân kỳ các loại, thanh thế lẫy lừng.
Phụ hoàng vốn ít con gái, mấy vị công lại chưa đến tuổi gả nên quần thần liền dồn ánh mắt sang ta.
Thái độ phụ hoàng còn chưa rõ, song huynh ta dường có , hắn thấp thoáng ủng hộ việc ta gả xa đến thảo .
Ta không ngờ người quen cũ lại xuất hiện.
Hóa ra Hạ Lan chính là của bộ tộc Hạ Lan, trong Thập Nhất Bộ, Hạ Lan chính là thế lực mạnh nhất, các bộ khó sánh bằng.
hái bộ dâng quốc thư, xin cầu hôn Chiêu Công Đại Khải khiến đình, hậu xôn xao bàn tán.
ta gặp lại Hạ Lan , y khoác lên mình phục xứ, hai tay chắp sau lưng toát ra phong thái giả.
Tuy niên thiếu nhưng khí chất của y cũng chẳng kém cạnh phụ hoàng.
Y khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng rực hướng về ta: “Không biết tiểu có diễm phúc cưới được Chiêu Công không?”
10
Ta ngẩng lên nhìn Hạ Lan : “Nếu ta không ưng sao?”
Y tiến lại gần, trầm giọng: “Ta gặp nàng lần đầu không phải kinh rực rỡ này, giá rét.”
“Hôm , nàng dẫn thương đội băng qua gió tuyết thoát khỏi hiểm nguy.”
“Người người đều tử Trung yếu ớt đóa hoa trong lồng kính, nhưng nàng lại tựa trúc xanh trong tuyết, cứng cỏi bất khuất.”
ra y chú ta từ sớm, nhưng ta vẫn lặng lẽ giấu vẻ kinh ngạc.
Hạ Lan liếc nhìn ta, tiếp tục: “ Tĩnh An phủ trấn thủ , trong quân có một thế trận tên là Quy Lưu đánh đâu thắng , ai nấy đều phải kính sợ.”
“Nhưng ít người biết là trận pháp do chính nàng đề ra.”
“Nàng từng theo huynh chinh chiến phương , tiến thẳng vào hoàng đô, vậy giờ lại muốn bẻ gãy đôi cánh của nàng, nàng nhân bị trong lồng son, xa hoa nhưng hao mòn chí, từ từ biến nàng đóa tơ liễu chốn hậu rồi gả vào thế gia, dùng lễ giáo ràng buộc khiến nàng dần trở nên tầm thường bao tử khuê các.”
Nghe đến , tay ta khẽ siết lại, ánh mắt lạnh đi.
Nhưng sau vài giây tâm, ta ngước nhìn y, khẽ nở nụ cười mỉa: “Bộ tộc Hạ Lan đứng đầu Thập Nhất Bộ ôm chí lớn thống nhất thảo .”
“Hôm nay việc ngươi cầu hôn cũng là một bước nằm trong tham vọng của ngươi sao?”
Ta vừa dứt lời y bỗng bật cười, đoạn nghiêm nghị đáp: “Nàng nói vậy là xem thường ta, cũng là coi nhẹ chính nàng.”
“Ta đến cầu hôn bởi vì là nàng.”
Ta lặng thinh, cuối cùng lại xoay người bỏ đi.
Y phía sau gọi lớn: “Lục Thiệu Ninh, huynh nàng kiêng dè tài trí của nàng nên muốn áp chế nàng, phong bế toàn bộ công lao vào thanh danh của .”
“ muốn dùng quy củ thế gian ràng buộc nàng, dùng tam tòng tứ đức kìm hãm nàng, lâu dần nàng sẽ giống hệt những nhân nơi hậu trạch.”
“Nhưng ta, Hạ Lan sẽ không e ngại hào quang của nàng, chẳng bao giờ chặt gãy đôi cánh của nàng.
“Ta nguyện nàng tỏa sáng minh châu trên thảo , cùng ta sánh vai, nắm tay đến bạc đầu.”
“Lệnh bài của Hạ Lan chính là sính lễ ta dâng tặng.”
Bước chân ta khựng lại, song vẫn không quay đầu.
Thế nhưng lời y vẫn cứ văng vẳng mãi không sao phai nhạt…
Về đến tẩm điện, ta lấy ra lệnh bài y lại hôm nào, bỗng cảm thấy vật nhỏ nhoi này nặng tựa ngàn cân.