Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

11

Ba ngày , ta quỳ trước phụ hoàng xin đồng ý sự với Khanh.

Phụ hoàng sai Lễ bộ lo liệu, chiếc hồng bào tân nương đưa Triều Hoa Điện khiến ta thoáng ngẩn ngơ.

Nhưng so với việc lấy công tử thế gia để nửa đời còn bị vùi lấp chốn hậu trạch rườm rà lễ nghi, ta thà chọn con đường .

Khi lựa thị nữ , ta bắt gặp gương mặt quen thuộc.

Nàng ta chủ động quỳ xuống trước ta: “Công chúa từng cõi đời muôn nẻo, đâu quanh quẩn tranh đấu hậu trạch.”

“Nô tỳ muốn công chúa xem thế gian rộng lớn.”

Hoắc Thời Cẩm dõi nhìn ta, ánh mắt kiên định đầy khát khao, nay nàng ta đã khác xưa rất nhiều.

chính biến, nàng ta bặt vô âm tín, hóa vẫn luôn ẩn náu cung.

Ta ngắm vẻ cương nghị trên gương mặt nàng ta, chậm rãi : “Nếu muốn ta thì vài chuyện cũ cần được thật lòng, kẻo mai sinh hiềm khích.”

“Năm xưa, tiên Tể tướng chủ tâm phá hoại sự giữa Tĩnh An phủ và Dịch nên dày công dàn cảnh mỹ nhân kế.”

“Ta cố tình để ông ta biết chuyện cũ ở sơn trại Vân Châu bao gồm các chi tiết nào, ngờ cùng họ chọn .”

Nàng ta hơi sững sờ, rồi đáp: “Công chúa thật thẳng thắn.”

“Còn ta trở thành kẻ giả mạo, phần nhiều vì ta xuất Vân Châu, từng chịu họa thổ phỉ năm ấy.”

Thì vậy, chẳng trách được Triệu Cảnh Sơ tin tưởng.

Ta kìm được mà hỏi: “Năm xưa thai, rồi…”

Hoắc Thời Cẩm giọng: “Ta dùng dược làm giả hiện tượng mang thai thôi.”

phận ta là quân cờ tay Tể tướng, ban đầu ta tìm mọi cách khiêu khích, phá rối cốt ép công chúa chủ động thoái .”

“Về hôm ở trà lâu, ta biết công chúa muốn mượn tay ta lui , trùng khớp với ý đồ tiên Tể tướng vậy nên ta đành liều phen.”

lúc Dịch vỡ lẽ, hắn đã vứt bỏ ta.”

“Kế tiếp cung biến xảy , tiên Tể tướng mất mạng, lúc ấy ta mới được tự do.”

“Thảo phồn hoa như nơi . đã quyết chứ?”

Ta dịu dàng hỏi.

“Nguyện công chúa, suốt đời chẳng hối hận.”

Ta đưa tay đỡ nàng ta đứng dậy.

Hôm ta xuất giá, trông huynh trưởng nhẹ nhõm như trút gánh, thêm vài phần bịn rịn: “ .”

“Với năng lực , thảo đình chắc chắn sẽ để thực hiện hoài bão.”

“Còn Đại Khải vẫn mãi là hậu thuẫn .”

mắt hắn, đây hẳn là kết cục mỹ mãn nhất, tránh ngày tương tranh đôi bên cùng tổn hại.

Ta khom : “Thiệu Ninh cáo biệt Hoàng huynh.”

Khanh đích rước dâu.

cưỡi ngựa cao lớn toát vẻ anh hùng.

Ta lần mang cả kinh sử, thi từ, kỹ nghệ, dược, luật pháp Đại Khải…

lễ cử hành tại đình , ta cùng đứng trước trướng, nhìn khung cảnh rực rỡ lửa trại, ca vũ tưng bừng.

Ta bỗng thắc mắc: “Vì sao am tường tiếng Hán, còn quen thuộc văn hóa Trung thế?”

“Trừ gương mặt khắc nét phương Bắc thì mọi thứ đều chẳng khác Hán là bao.”

“Vì mẫu ta vốn là nữ tử Trung .”

“Bà mang những điều ấy đây nên tộc chúng ta phần đông giống như ta.”

Ta ngẫm nghĩ chốc lát, rồi nhẹ giọng: “Mẫu quả thực là phi phàm.”

Khanh nắm tay ta, hiệu lệnh tù và vang lên, con tuấn mã lao .

đưa ta phi ngựa trên thảo mênh mông, phóng mắt nhìn trời đất bao la.

Ta ngoái đầu cười: “Việc thống nhất Thập Nhất Bộ thảo sẽ là công lao chúng ta.”

khẽ thở dài, rồi ôn tồn : “ lòng nàng ngoài sự nghiệp còn điều gì khác ?”

“Còn gì nữa hả?”

Ta buột miệng hỏi .

“Ta yêu nàng, nàng biết ?”

Chất giọng cứ mãi vấn vít bên tai ta.

Ta cúi đầu mỉm cười, ở phía xa, lửa trại vẫn cháy bập bùng.

(Toàn văn hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương