Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
16
Thẩm Yến nhìn ta.
Trong mắt không có chút do dự.
Chàng nói:
“Được, chúng ta đi.”
“Dù chân trời góc bể… ta cũng đi nàng.”
Lời chàng như một dòng suối ấm.
Lập tức xoa dịu nỗi trong lòng ta.
Có chàng ở bên.
Ta chẳng còn gì.
Nhưng rời đi…
Nói dễ hơn làm.
Ngoài phủ của chúng ta không biết có bao nhiêu con mắt đang ngày đêm theo dõi.
Mỗi hành động của chúng ta có lẽ đã nằm trong tay kẻ khác.
Muốn lặng lẽ thoát khỏi tấm lưới ấy…
Khó như lên trời.
Không thể xông ra.
Chỉ có thể dùng kế.
Ta và Thẩm Yến bàn bạc suốt đêm trong thư phòng.
Trải bản đồ Giang Nam ra.
Khoanh vẽ tìm con sống duy nhất.
Cuối .
Ánh mắt chúng ta đều dừng ở một nơi.
“Chiêu Nhiên Tú Phường.”
Có lẽ…
là cơ hội duy nhất.
Hôm sau.
Ta như thường lệ đến tú phường.
Ta nói mọi người rằng chi nhánh Dương Châu có chút vấn đề.
Ta phải đích thân đến xử lý.
Tiện thể khảo sát nguồn tơ .
Có thể sẽ đi vài tháng.
Tin này nhanh chóng lan khắp tú phường.
Dĩ nhiên…
Cũng lọt vào tai những kẻ theo dõi.
Chúng không nghi ngờ.
Dù sao ta cũng là chủ tú phường.
Đi xa vì làm ăn là bình thường.
Vài ngày sau.
Chúng ta đầu chuẩn bị “chuyến đi xa”.
Thái Thanh và phu quân nàng giúp chúng ta thu xếp hành lý.
Rầm rộ đóng gói quần áo.
Chuẩn bị lương khô.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Như thể chúng ta sự đi Dương Châu làm ăn.
Những kẻ theo dõi dần lơi lỏng cảnh giác.
Trong mắt chúng.
Chúng ta chỉ là cá trong lưới.
Dù bơi đâu… cũng không thoát khỏi lòng bàn tay chúng.
Ngày xuất phát được định sau ba hôm.
Một đêm có trăng.
Không quá tối.
Chúng ta chuẩn bị hai cỗ xe ngựa.
Một cỗ chở đầy hàng hóa và hành lý.
Do phu thê Thái Thanh đánh xe.
Đi từ cổng trước thẳng ra quan đạo Dương Châu.
Đó là mồi nhử.
Còn đình bốn người chúng ta.
theo hành lý đơn giản nhất.
Lặng lẽ rời khỏi cổng sau.
Bên ngoài là một con hẻm vắng.
Cuối hẻm.
Thẩm Yến đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe ngựa cũ kỹ.
Và một cựu giải ngũ — người được trả giá cao để làm phu xe.
Chúng ta lên xe.
Bánh xe lăn trên đá xanh.
Kêu kẽo kẹt.
Trong đêm tĩnh lặng nghe rõ mồn một.
ta như treo trên cổ họng.
Ta ôm chặt Niệm An đang ngủ trong lòng.
Thẩm Yến ôm Niệm Chiêu.
Xe ngựa chậm rãi ra khỏi hẻm.
Hòa vào con nhỏ dẫn ra bến thuyền.
Kế hoạch của chúng ta là đi thủy.
Xuôi dòng đến Tô Châu.
Nơi đông người hỗn tạp.
Dễ ẩn thân hơn.
Đêm rất tĩnh.
Chỉ có tiếng bánh xe.
Và vài tiếng chó sủa xa xa.
Ta vén rèm xe nhìn lại.
Ngôi nhà ấm áp của chúng ta.
Dưới ánh trăng lúc xa.
Trên mái hiên vẫn treo chiếc đèn lồng nhỏ Niệm Chiêu làm.
Mắt ta nóng lên.
Nơi này…
Là nơi duy nhất trong hai kiếp ta từng cảm nhận được ấm áp.
Nơi này là nhà của ta.
Nhưng giờ ta phải rời bỏ.
đình mình chạy .
“Đừng .”
Thẩm Yến nắm tay ta.
“Nhà không phải là căn nhà.”
“Nơi nào có nàng… nơi đó là nhà.”
Ta gật đầu.
Dựa nhẹ vào vai chàng.
Xe đến bến thuyền.
Bến vắng ngắt.
Chỉ có một chiếc thuyền ô nhỏ neo bên bờ.
Trên thuyền treo một ngọn đèn dầu vàng vọt.
Một người lái thuyền đội nón lá ngồi hút thuốc.
Cũng là người Thẩm Yến đã sắp xếp.
Chúng ta xuống xe.
Chuẩn bị lên thuyền.
Đột nhiên.
Một tiếng xé gió lạnh vang lên sau lưng.
“Có thích khách!”
Người cựu làm phu xe hét lớn.
Hắn đẩy mạnh ta về thuyền.
Rút đao lao lên.
Trong bóng tối.
Vài bóng đen lao ra.
Lưỡi đao lạnh lẽo.
Chiêu nào cũng chí mạng.
Mục tiêu…
Chính là đình bốn người chúng ta.
Ta ôm con lăn lên thuyền.
Thẩm Yến theo sát sau.
Người cựu một mình chống lại nhiều kẻ.
Đao pháp của hắn trầm ổn và hung hãn.
Rõ ràng từng trải chiến trường.
Nhưng kẻ địch quá nhiều.
Lại cao thủ.
Chẳng mấy chốc hắn rơi vào thế yếu.
Trên người thêm mấy vết sâu thấy xương.
“Tiên sinh! Phu nhân! Mau đi!”
Hắn gào lên.
Lấy thân mình đỡ một đòn chí mạng.
Thanh đao xuyên qua ngực hắn.
M//áu phun ra.
“Đừng lo cho ta! Đi!”
Hắn gầm lên lần cuối.
Rồi ngã xuống.
Ta tận mắt nhìn hắn ch//ết vì bảo vệ chúng ta.
ta như bị xé nát.
“Khởi thuyền! Mau khởi thuyền!”
Thẩm Yến hét người lái thuyền.
Người lái thuyền lập tức cởi dây.
Chống sào.
Chiếc thuyền ô rời bến.
Những thích khách thấy chúng ta .
Lập tức đuổi theo.
Đúng lúc ấy.
Một đội người khác lao ra từ bóng tối.
Chặn chúng lại.
Ta nhận ra.
Những người đến sau…
Chính là những gương mặt lạ ta thấy ban ngày trong trấn.
là Ảnh vệ của Tiêu Dịch.
Những kẻ đến trước…
Không phải chúng ta.
Mà là muốn gi//ết chúng ta.
Người của Liễu Như !
Hai phe đánh nhau dữ dội trên bến.
Tiếng hô giết.
Tiếng khí va chạm.
Con thuyền của chúng ta đã ra giữa sông.
Cảnh bến thuyền dần mờ trong đêm.
Chỉ thấy ánh lửa bốc cao.
Nước sông nhuộm đỏ.
Ta ôm con.
thân run như lá.
Thẩm Yến ôm chặt ba mẹ con.
“Không sao rồi Chiêu Ngôn… không sao rồi.”
Chàng liên tục an ủi.
Nhưng ta biết.
cả…
Chỉ đầu.
Con chạy của chúng ta.
Từ đêm nay.
Nhất định sẽ nhuốm đầy m//áu.
17
Kinh thành.
Dưỡng Tâm điện.
Đèn sáng như ban ngày.
Tiêu Dịch ngồi sau long án.
mặt âm trầm.
Trên đất quỳ một Ảnh vệ đầy tích.
Chính là người phụ trách Ảnh vệ Giang Nam.
“Đồ vô dụng!”
Tiêu Dịch ném mạnh chén trà vào đầu hắn.
“Một lũ vô dụng!”
“Trẫm phái các ngươi đi là để bảo vệ nàng!”
“Không phải để làm mất người!”
Nước trà nóng hòa m//áu chảy xuống trán Ảnh vệ.
Hắn không động.
“Bệ hạ bớt giận.”
“Là thuộc hạ vô năng.”
“Chúng thần trúng kế điệu hổ ly sơn.”
“Khi phát … đã chạy thủy.”
“Còn nữa…”
Ảnh vệ ngập ngừng.
“Còn gì?”
Tiêu Dịch gầm lên.
“Ở bến thuyền… chúng thần gặp một nhóm người khác.”
“Thân thủ cực cao.”
“Chiêu nào cũng chí mạng.”
“Giống sát thủ hàng đầu giang hồ.”
“Thuộc hạ nghi… có người thuê sát thủ muốn gi//ết… Thẩm phu nhân.”
Đồng tử Tiêu Dịch co lại.
Thuê sát thủ?
Trong thiên hạ…
Ai động vào người của hắn?
Và ai có năng lực thuê những sát thủ như vậy?
Một cái tên lập tức lên trong đầu hắn.
Liễu Như .
Và sau lưng nàng…
tộc Liễu.
“Được… rất tốt.”
Giọng hắn lạnh đến tận xương.
Bọn chúng lại sau lưng hắn làm ra như vậy!
sự coi hắn là kẻ mù, kẻ điếc hay sao?
“Tra cho trẫm!”
Giọng Tiêu Dịch lạnh như được tôi trong băng giá.
“ này, phải tra đến cho trẫm!”
“Bất kể là ai, chỉ cần dính líu vào — gi//ết không tha!”
“Rõ!”
Tên Ảnh vệ ấy lĩnh mệnh lui xuống.
Lồng ngực Tiêu Dịch phập phồng dữ dội.
Lửa giận gần như muốn thiêu sạch lý trí của hắn.
Một mặt, hắn giận Liễu Như gan lớn tày trời.
Mặt khác, giận hơn việc Lạc Chiêu Ngôn bỏ đi không lời từ biệt.
Vì sao nàng phải ?
Nàng đang điều gì?
Lẽ nào nàng sự không muốn gặp hắn đến thế sao?
Lẽ nào người đàn ông tên Thẩm Yến kia, nàng lại quan trọng đến vậy?
Quan trọng đến mức nàng có thể vứt bỏ cả, hắn lưu lạc chân trời?
Một thứ độc dịch nồng đậm tên ghen ghét trong chớp mắt tràn khắp tứ chi bách hài hắn.
Khiến hắn đau đến sống không bằng ch//ết.
Đúng lúc ấy.
Vương Chấn vội vã từ ngoài điện bước vào.
Trên mặt hắn theo vẻ chấn kinh và hoảng loạn không giấu nổi.
“Bệ hạ…”
Hắn quỳ xuống đất, giọng nói cũng run lên.
“Tra… tra ra rồi.”
Ánh mắt Tiêu Dịch lập tức trở nên bén.
“Nói!”
“Đêm mười lăm tháng chín, năm Cảnh Nguyên thứ ba…”
Vương Chấn nuốt khan, khó nhọc nói.
“Đêm đó, người… người quả thực đã đến Phượng Nghi cung.”
“Hơn nữa còn… còn ở lại qua đêm.”
“Lúc ấy, cả cung nhân đang trực đều bị người hạ lệnh phong khẩu.”
“Ai để lộ nửa chữ… sẽ… sẽ bị tru di cửu tộc.”
Lời của Vương Chấn như một tiếng sét.
Ầm vang trong đầu Tiêu Dịch.
Tuy hắn sớm đã có suy đoán.
Nhưng khi chân tướng sự bị vạch trần.
Sức công kích của nó vẫn khiến hắn gần như không chịu nổi.
Là .
cả đều là .
Đêm đó…
Hắn sự đã chiếm lấy nàng.
Vào lúc trong lòng đã quyết định phế nàng, đưa nàng xuất cung.
Vào lúc đã quyết định sẽ rước Liễu Như vào cung.
Hắn đã chiếm hữu nàng.
Rồi sau đó lại vứt bỏ nàng như chiếc giày rách.
Bảo sao…
Bảo sao từ sau hôm ấy, nàng luôn tránh mặt hắn.
Bảo sao khi tiếp chỉ phế hậu, nàng lại bình tĩnh đến vậy.
Bảo sao nàng có thể không quay đầu mà rời khỏi hoàng cung.
Thì ra…
Nàng không phải không oán, không phải không hận.
Mà là…
lòng đã ch//ết rồi.
Nỗi đau lớn nhất…
chẳng qua cũng là lòng ch//ết.
Chính tay hắn đã nghiền nát trái yêu hắn suốt mười năm của nàng.
Tiêu Dịch khẽ lảo đảo.
Hắn đưa tay vịn lấy long án, miễn cưỡng đứng vững.
mặt hắn trắng bệch như giấy.
“Đứa bé…”
Hắn khàn giọng mở miệng.
“Ngày sinh của Niệm Chiêu… là mồng sáu tháng ba, năm Cảnh Nguyên thứ tư…”
“Từ mười lăm tháng chín đến mồng sáu tháng ba…”
Trong miệng hắn không ngừng tính ngày.
Tuy thời gian có chút sai lệch.
Đứa bé dường như là sinh non.
Nhưng đôi mắt giống hệt hắn kia.
Dẫu thế nào cũng không thể làm giả được.
Đó là con của hắn.
Là đứa con đầu tiên của hắn và Chiêu Ngôn.
Là trưởng công chúa của Tiêu Dịch hắn!
Mà hắn…
lại hoàn không hề hay biết về cốt nhục ruột rà của mình.
Để con bé lưu lạc bên ngoài suốt năm năm.
Để con bé gọi người đàn ông khác là cha!
“A ——!”
Tiêu Dịch phát ra một tiếng gào khàn đục, đau đớn đến cực.
Như một con thú bị bị nhốt trong lồng.
Hối hận.
Tự trách.
Phẫn nộ.
Cuồng hỉ.
Đủ loại cảm xúc phức tạp đan vào nhau.
Gần như xé nát cả con người hắn.
“Chiêu Ngôn…”
“Vì sao nàng không nói cho ta biết?”
“Vì sao nàng lại đối xử ta như vậy?”
Hắn lẩm bẩm.
Nước mắt nóng hổi tràn khỏi hốc mắt.
là lần đầu tiên trong hai kiếp, hắn rơi lệ.
Vì đứa con gái mất rồi lại tìm thấy.
Cũng vì người yêu đã hoàn mất đi.
Hắn đột ngột ngẩng đầu.
Trong mắt bùng lên thứ ánh sáng đáng .
“Truyền chỉ của trẫm!”
Giọng hắn khôi phục vẻ quyết đoán và lạnh lùng ngày trước.
“Điều động bộ Ảnh vệ!”
“Phong tỏa cả thủy lộ lẫn bộ đạo ở Giang Nam!”
“Dù có đào sâu ba thước đất, cũng phải lôi bọn ra cho trẫm!”
“Tìm cho được công chúa điện hạ!”
Hắn khựng lại.
Rồi từng chữ từng chữ bổ sung.
“Sống phải thấy người, ch//ết… cũng phải thấy xác!”
“Còn kẻ tên Thẩm Yến kia…”
Trong mắt hắn lóe lên sát khí nồng đậm.
“Tạm thời giữ lại mạng hắn.”
“Trẫm muốn đích thân thẩm vấn.”
Hắn phải để người đàn ông kia biết.
chạm vào nữ nhân của hắn, chiếm lấy con gái của hắn…
Sẽ phải trả giá đau đớn đến nhường nào.
18
Chiếc thuyền ô xuôi theo dòng nước, một mạch đi về Đông.
Phong cảnh hai bên bờ trong làn sương sớm nhanh chóng lùi lại sau.
Ta và Thẩm Yến một đêm không ngủ.
Bọn trẻ có lẽ bị kinh .
Nằm trong khoang thuyền, ngủ rất chập chờn.
Thỉnh thoảng lại bật ra một hai tiếng mơ hoảng .
Ta ôm chặt chúng vào lòng.
Dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm cho chúng.
Thẩm Yến ngồi đối diện ta, gương mặt rõ mệt mỏi và lo âu.
Trên cánh tay chàng quấn một dải băng trắng.
Đó là vết đao tối qua chàng phải hứng để bảo vệ chúng ta.
Vết tuy không sâu.
Nhưng nhìn vẫn khiến người ta kinh tâm.
“Xin lỗi.”
Ta nhìn chàng, khẽ nói.
“Lại kéo chàng vào này.”
Chàng lắc đầu, nắm lấy tay ta.
“Chúng ta là phu thê.”
“ của nàng, cũng là của ta.”
“Nói vậy nghe xa lạ quá.”
Bàn tay chàng rất ấm.
Xua đi không ít lạnh giá trong lòng ta.
Khi trời vừa sáng, cuối chúng ta cũng cập vào một bến nhỏ hẻo lánh.
Nơi này đã thuộc địa giới Tô Châu.
Chúng ta trả cho người lái thuyền gấp đôi tiền bạc.
Để ông ta giữ kín miệng.
Sau đó, chúng ta thuê một cỗ xe ngựa, đi thẳng vào thành Tô Châu.
Tô Châu là một trong những thành thị phồn hoa nhất Giang Nam.
Nơi người đông như mắc cửi, nhân tụ tập.
Là chỗ thích hợp nhất để ẩn thân.
Hơn nữa, “Chiêu Nhiên Tú Phường” ở Tô Châu cũng có một chi nhánh.
Chưởng quỹ là người cũ ta từ trấn Thanh Khê ra.
Trung thành, đáng tin.
Chúng ta có thể tạm thời tá túc ở đó.
Đến thành Tô Châu.
Chúng ta không lập tức đến tú phường.
Mà trước hết tìm một khách điếm nhỏ không mấy mắt để ở lại.
Sau đó Thẩm Yến một mình ra ngoài dò la tin tức.
Chàng rất cẩn thận.
Khi đi ra ngoài còn đặc biệt cải trang.
Hóa thành một người lái buôn bôn ba nam bắc.
Đến tận chạng vạng chàng trở về.
mặt rất khó coi.
“Chiêu Ngôn, tình hình còn tệ hơn chúng ta tưởng.”
Chàng nói.
“ cả các con ra khỏi thành đều có quan canh giữ.”
“Kiểm tra rất nghiêm.”
“Trong thành cũng xuất rất nhiều gương mặt lạ.”
“Bọn chúng cầm tranh vẽ của chúng ta, dò hỏi khắp nơi tung tích.”
Trái ta trĩu xuống.
Động tác của Tiêu Dịch quá nhanh.
Chúng ta ra được một ngày.
Thiên la địa võng của hắn đã giăng tới tận Tô Châu.
Xem ra, chúng ta muốn rời khỏi Tô Châu là điều không thể.
Chúng ta đã bị nhốt tại .
“Thế bên tú phường thì sao?”
Ta hỏi.
“Tú phường tạm thời vẫn an .”
Thẩm Yến đáp.
“Nhưng xung quanh cũng có không ít kẻ khả nghi đang theo dõi.”
“Lúc này chúng ta đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.”
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”
Ta đầu rối trí.
“Đừng vội.”
Thẩm Yến trấn an ta.
“ trong lúc này, chúng ta phải bình tĩnh.”
“Nơi nguy hiểm nhất thường lại là nơi an nhất.”
“Bọn chúng nghĩ chúng ta sẽ đi.”
“Chúng ta lại không.”
“Chúng ta cứ ở ngay trong khách điếm này.”
“Đại ẩn ẩn giữa chợ.”
“Trong lúc nhất thời, bọn chúng sẽ không ngờ chúng ta ở ngay dưới mí mắt của chúng.”
Ta gật đầu.
Cảm thấy lời chàng nói rất có lý.
Thế là chúng ta tạm thời ở lại trong khách điếm nhỏ này.
Mỗi ngày, chúng ta đều ở trong phòng.
Không ra khỏi cửa.
Cơm nước đều nhờ tiểu nhị lên tận phòng.
Bọn trẻ rất ngoan.
Chúng dường như cũng hiểu rằng tình cảnh tại của chúng ta rất nguy hiểm.
Không khóc, cũng không quấy.
Chỉ thỉnh thoảng lại bò lên bậu cửa sổ, đầy vẻ ao ước nhìn dòng người qua lại bên ngoài.
Mỗi khi thấy cảnh đó, ta lại đau như bị kim châm.
Ta biết bao muốn đưa chúng ra ngoài.
Dạo một vòng Tô Châu phồn hoa này.
Mua cho Niệm Chiêu những bức tranh mà con bé thích nhất.
Mua cho Niệm An chiếc chong chóng nhỏ mà nó luôn mong muốn.
Nhưng ta không thể.
Ngay cả việc cho chúng ra ngoài phơi nắng một chút, ta cũng không làm được.
Những ngày như vậy trôi qua ba ngày.
Ba ngày ấy, bình đến lạ.
Bên ngoài dường như không có bất kỳ động tĩnh nào.
Sự cảnh giác trong lòng ta cũng dần dần thả lỏng đôi chút.
Có lẽ người của Tiêu Dịch đã đi nơi khác lục soát rồi.
Nhưng ta vẫn quá ngây thơ.
Sáng ngày thứ tư.
Cửa phòng khách điếm bị gõ.
Ta và Thẩm Yến nhìn nhau một cái.
Đều thấy trong mắt đối phương sự cảnh giác.
“Ai đó?”
Thẩm Yến trầm giọng hỏi.
“Khách quan, là tiểu nhân.”
Bên ngoài vang lên giọng tiểu nhị.
“Dưới lầu có một người tự xưng là Vương chưởng quỹ của ‘Chiêu Nhiên Tú Phường’, nói có việc gấp muốn gặp hai vị.”
Vương chưởng quỹ?
Sao ông ta lại tìm tới ?
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác bất an.
Thẩm Yến nhìn ta ra hiệu.
Bảo ta đưa bọn trẻ vào phòng trong.
Sau đó chàng đi ra mở cửa.
Người đứng ngoài cửa quả nhiên là Vương chưởng quỹ của tú phường.
Chỉ là mặt ông ta trắng bệch khác thường.
Ánh mắt cũng lảng tránh, không nhìn thẳng Thẩm Yến.
Sau lưng ông ta còn có mấy đại hán vạm vỡ mặc áo vải thô.
“Thẩm tiên sinh.”
Vương chưởng quỹ gượng cười.
Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Đông … đông có ở không?”
“Nàng không khỏe, đang nghỉ ngơi.”
Thẩm Yến bình thản đứng chắn trước cửa.
“Vương chưởng quỹ có việc gì nói ta cũng được.”
“Cái này…”
Vương chưởng quỹ ấp úng, không nói nên lời.
Một tên đại hán sau ông ta tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
Hắn đẩy mạnh Vương chưởng quỹ sang một bên.
Lộ ra gương mặt dữ tợn.
“Thẩm Yến, đừng nói nhảm nữa!”
“Đi theo bọn ta một chuyến!”
Nói xong hắn liền tiến lên người.
mặt Thẩm Yến lập tức lạnh xuống.
Chàng lùi một bước, đóng chặt cửa phòng sau.
“Các ngươi là ai?”
“Chúng ta là ai, ngươi không cần biết.”
Tên đại hán cười lạnh.
“Ngươi chỉ cần biết có người đã bỏ tiền mua mạng của ngươi!”
Nói xong hắn vung tay.
Mấy tên đại hán sau lập tức rút vũ khí.
đầu phá cửa.
Ta ôm hai đứa trẻ trong phòng trong.
đã chìm xuống tận đáy.
Chúng ta vẫn bị phát .
Hơn nữa đối phương không phải người của Tiêu Dịch.
Chúng đến để diệt khẩu.
Là người của Liễu Như !
“Chiêu Ngôn, đưa bọn trẻ đi bằng cửa sổ!”
Giọng Thẩm Yến từ ngoài truyền vào.
theo sự gấp gáp chưa từng có.
Ta chạy tới cửa sổ, đẩy mở ra.
Bên dưới là một con hẻm sâu hun hút.
Nhảy xuống từ , không ch//ết cũng bị nặng.
“Rầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Cửa phòng bên ngoài bị phá tung.
Ngay sau đó là tiếng rên đau của Thẩm Yến tiếng khí va chạm.
Chàng đã giao đấu bọn chúng.
Chàng vốn đâu biết võ!
“Thẩm Yến!”
Ta hét lên đau đớn.
Không màng cả lao ra ngoài.
Đúng lúc ấy.
“Vút! Vút! Vút!”
Vài tiếng xé gió vang lên ngoài cửa sổ.
Mấy bóng người áo đen như quỷ mị lật vào phòng.
Trên người tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
là Ảnh vệ của Tiêu Dịch!
Thủ lĩnh Ảnh vệ nhìn ta một cái.
Lại nhìn những sát thủ đang giao chiến bên ngoài.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ hiểu rõ.
Hắn không để ý đến ta.
Mà dẫn thuộc hạ lao ra.
nhập trận chiến.
Trong chốc lát.
Căn phòng nhỏ của khách điếm tràn ngập ánh đao bóng kiếm và sát khí.
Ta ôm hai đứa trẻ run rẩy, co mình trong góc.
Đầu óc trống rỗng.
Chúng ta bị kẹp giữa hai thế lực.
Bất kể phe nào thắng.
Chúng ta cũng sẽ trở thành cá nằm trên thớt.
Mặc người xâu xé.
Ta nhìn Thẩm Yến đang cố gắng chống đỡ giữa đám người.
Trên người chàng đã có thêm vài vết .
M//áu nhuộm đỏ chiếc trường sam xanh.
ta đau đến nghẹt thở.
Không.
Ta không thể cứ ngồi chờ ch//ết như vậy.
Ta không thể để phu quân và con mình vì ta mà rơi vào hiểm cảnh.
Ta từ từ đứng dậy.
Ánh mắt trở nên lạnh lẽo và quyết tuyệt.
Ta đưa tay vào trong ngực.
Ở đó cất giấu một khối ngọc bài lạnh lẽo.
Hổ phù của Huyền Giáp quân.
Xem ra…
Hôm nay chỉ còn cách dùng đến nó.