Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hôm chồng tôi sàn chứng khoán gõ chuông, tôi vẫn ở chợ mặc cả vì mấy trăm đồng.
Anh – một người nổi thành đại gia – được phỏng vấn, MC hỏi anh biết ơn ai nhất.
Anh : “Tôi biết ơn nhất một cô luôn kiên trì theo đuổi ước mơ, sự cố chấp của cô đã tôi dũng khí để khởi nghiệp.”
Ống kính chuyển xuống khán đài, một cô trong sáng đứng dậy, cười ngọt ngào vào ống kính.
Cô đẩy một chiếc xe đồ ăn giống hệt của tôi, đúng món bánh tráng nướng thức độc quyền của tôi.
tôi, là người đã dùng chiếc xe đó để nuôi anh học xong MBA, góp đủ vốn anh khởi nghiệp.
Tối hôm đó, anh dắt cô kia về , vào tôi : “Đây là người trong .”
Tôi không gì, lặng lẽ mở trên điện thoại, đặt đề: “Dạy online cách dùng một suất bánh tráng nướng nuôi lớn một tổng tài ty niêm yết cả tiểu tam của anh .”
1
Khi tôi đưa ống kính hướng về phía Lục cô tên là Nguyễn Tri đứng cạnh anh , cả hai vẫn chưa kịp phản ứng.
Nguyễn Tri vẫn giữ dáng vẻ ngây thơ vô tội, rụt rè tôi như thể tôi là kẻ ác đang chia rẽ đôi uyên ương khốn khổ.
Sắc mặt Lục lập tức đen như đáy nồi.
“Tô Tô Niệm, cô nổi điên cái gì vậy!”
Anh lao như tên bắn, định giật lấy điện thoại của tôi.
Tôi đã chuẩn bị trước, nghiêng người né tránh, giơ điện thoại cao hơn.
Trên màn hình, số người online trong phòng đang tăng một cách khủng khiếp.
“WTF, front row ăn dưa, đây là của Tổng Lục trong bảng xếp hạng đại gia năm nay à?”
“Người phụ nữ là ai? Vợ anh ? ăn mặc như bà rau ngoài chợ vậy?”
“Cô bên cạnh là người được cảm ơn trong phỏng vấn hôm nay không? Tên là Nguyễn Tri , trông trong sáng thật!”
“Người ? Không thể nào, Tổng Lục lộn xộn thế , gì thế không biết?”
Tôi những dòng bình luận , bật cười.
“Lục , chẳng anh tôi là người ?”
Tôi quay camera về phía mình, rồi quay về căn phòng – là chứ thật ra giống kho chứa đồ thì đúng hơn.
“Các bạn kỹ nhé, đây là của tổng tài một ty niêm yết, tôi đúng là của anh .”
“Nhưng như tôi, không giặt giũ nấu ăn quét dọn, dậy từ mờ sáng, bám đường bánh tráng nướng để gom học phí MBA anh , góp tiền anh khởi nghiệp, tiền chữa bệnh mẹ anh nữa.”
Giọng tôi không lớn, nhưng khiến mặt Lục tái nhợt ngay lập tức, máu như rút sạch khỏi khuôn mặt.
“Cô câm miệng!”
Anh lao tới, lần tôi không né.
Điện thoại bị anh đập mạnh xuống đất, màn hình vỡ nát.
bị gián đoạn.
Anh siết lấy cổ tay tôi, lực mạnh như muốn bóp nát.
“Tô Tô Niệm, cô đủ chưa? Nhất định cá chết lưới rách ?”
Mắt anh đỏ ngầu, chứa đầy sự tàn nhẫn tôi chưa từng thấy.
Tôi anh, bỗng nhớ đến hai ngày trước.
Cũng tại nơi , tôi vô tình phát hiện trong ngăn kéo sâu trong phòng của anh có một tờ giấy xét nghiệm thai.
Nguyễn Tri – đã mang thai sáu tuần.
Ngày siêu âm, trùng đúng thời gian anh đi tác nước ngoài.
Anh anh đi bàn hợp tác rất quan trọng.
Thì ra là đi gieo giống.
Lúc đó tôi thấy toàn thân lạnh toát, tay chân tê cứng.
Giờ phút , thấy ánh mắt anh đầy tức giận vì bênh vực một người phụ nữ khác, băng trong tim tôi cuối cùng cũng tan ra – nhưng tan chảy thành lửa, đốt đến tận lục phủ ngũ tạng.
“Cá chết lưới rách?”
Tôi hất tay anh ra, cười khó coi hơn là khóc. “Lục , anh xứng ?”
“Anh cô , cũng xứng để tôi đánh đổi mình à?”