Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY CHƯƠNG 1:
Tôi nhướn mày, “Tự tin ghê. Thế sao anh không mang án ở viện số 3 thành phố mười mấy năm trước ra xem ?”
Sắc mặt Lục lập tức thay đổi hoàn toàn.
Năm mười mấy tuổi, anh ta từng mắc một trận nặng, sốt cao không , suýt nữa làm hỏng não, ảnh hưởng khả năng sinh sản.
Chuyện , tôi, anh ta và mẹ anh ta biết.
Hồi đó, để chữa anh ta, tôi chạy khắp các viện lớn nhỏ, cầu xin bao nhiêu bác sĩ, uống bao nhiêu thang thuốc đông y đắng mức gần chết, mới giúp anh ta hồi phục phần nào.
Bác sĩ từng , đời , khả năng anh ta là vô cùng thấp.
Bao nhiêu năm nay, chúng tôi không , tôi luôn nghĩ là do mình, âm thầm uống bao nhiêu thang thuốc bổ cay đắng.
Giờ nghĩ , thật là nực .
Anh ta tôi, lần đầu trong xuất hiện sự sợ hãi.
“Cô rốt cuộc muốn gì?”
“Tôi không muốn gì cả,” tôi đặt trà xuống, anh ta, “Tôi thấy anh với hồ nhỏ kia sống yên ổn quá, tôi ngứa .”
“Tôi sống không yên, các cũng đừng mơ sống yên.”
Ông Văn lúc khẽ ho một tiếng, lên tiếng.
“Tiểu Lục à, làm nên để đường lui, ngày sau gặp nhau. Hai đứa cũng từng là vợ chồng, làm ầm vậy đáng không?”
Lục tưởng ông Văn đang đỡ mình, trên mặt lóe lên một tia hy vọng.
“Ông Văn lắm. Niệm, cần chịu dừng tay, anh sẵn sàng bồi thường – tiền, , xe, cứ .”
Tôi .
“Tôi chẳng cần gì cả.”
Tôi đứng dậy, bước trước mặt anh ta, xuống từ trên cao.
“Tôi cần anh… trắng tay.”
xong, tôi cầm rượu vang trên bàn, dội cả lên đầu anh ta.
Chất lỏng đỏ sẫm chảy từ mái tóc bóng mượt, lướt qua gương mặt sững sờ, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền.
“Lục , rượu , coi tiễn đưa tình yêu đã chết của chúng ta.”
Tôi bộ dạng thê thảm của anh ta, trong lòng không hề hả hê, thấy lạnh lẽo tột cùng.
“À rồi, suýt quên anh biết.”
Tôi đi cửa, quay đầu , nở một nụ ác quỷ.
“Đứa bé trong bụng — không phải anh.”
“Là của thằng bạn trai nghèo mạt hồi đại học của cô ta.”
“Không tin anh cứ kiểm tra nhật ký cuộc gọi gần đây của cô ta là rõ.”
8
lẽ Lục thật sự đã đi kiểm tra.
Sau hôm đó, anh ta biến mất mấy ngày liền.
Lúc xuất hiện trở , anh ta dẫn theo , quay về ngôi của “chúng tôi”.
Mặt vẫn sưng, ánh tôi tràn đầy oán hận và không cam lòng.
Lục ném một xấp tài liệu lên bàn trước mặt tôi.
“Giấy xét nghiệm ADN. Đứa bé là tôi.”
Tôi cầm lên xem qua, bật .
“Chắc là bản giả anh thuê làm nhỉ?”
Anh ta không trả lời, coi thừa nhận.
“Lục , anh thật là si tình nghĩa khí đấy. Thà đội nón xanh hơn không bảo vệ được phụ nữ .”
“Câm miệng!”
Anh ta bị chọc trúng chỗ đau, lập tức nổi giận.
“Tôi cảnh cáo cô, Niệm, đây là của tôi. Nếu cô không muốn ở, cút ngay tôi!”
“ của anh?”
Tôi đưa quanh một vòng.
“Căn , tiền đặt cọc là tôi trả, khoản vay là tôi gánh, đồ nội thất từng cái một là tôi tự tay chọn mua. Anh bảo đây là của anh à?”
“Cô…”
Anh ta bị tôi chặn họng, không nên lời.
lúc đó, ôm bụng bước tới trước mặt tôi.
“Chị Niệm, biết chị hận .”
Cô ta vuốt ve bụng mình, khuôn mặt hiện rõ nụ đắc ý.
“Nhưng giờ đã mang thai của anh . Chúng mới là một gia đình. chị, là ngoài, cứ cố bám lấy nơi , chẳng thấy buồn sao?”
Tôi cái vẻ mặt “kẻ tiểu nhân đắc chí” của cô ta, máu nóng dồn lên tận đầu.
Tôi chộp lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn, ném thẳng về phía cô ta.
Cô ta hét lên né tránh, cái gạt tàn đập vào tường, vỡ tan thành mảnh.
“Cút!”
Tôi tay ra cửa, gào lên.
“Cả hai , cút ra khỏi tôi ngay!”
Lục che chở , trừng tôi đầy căm giận.
“ Niệm, cô là một điên!”