Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 LƯỚI TÌNH TRÊN MẠNG

Cuối cùng tôi cũng gặp phải một vụ lừa đảo tình cảm!

Lẽ ngay khi về nước tôi phải tải app chống lừa đảo rồi mới đúng!

trốn nợ ở Đức, sống trong tầng hầm, ăn cháo loãng cầm hơi suốt một tuần…

Tôi nghiến răng ken két:

“Chào nhé, tôi chính là gái chủ ao cá, ‘tham ăn, vô pháp vô thiên’ trong lời kể của anh!”

Trần Bình cũng trừng tôi, vẻ mặt đầy phẫn uất.

tôi, chính là ngốc chủ mỏ than, tám tuổi tè dầm đây!”

Danh tiếng của hai , tốt xấu, quá khứ là quá khứ, bây giờ đúng là một màn trớ trêu.

Không khí bỗng trở nên ngượng ngập.

Ba tôi và chú Trần nhau khó hiểu.

Hừ! Tiểu Bình à, dám giỡn mặt tôi ngay trước mọi à?

Thế đừng trách tôi không khách sáo!

anh chính là ‘tài sản văn hóa phi vật thể’ ba tôi để dành tôi – vị hôn phu truyền thuyết?”

Trần Bình khẽ co giật khóe miệng, không chịu thua:

“Chúng là thanh – mai – trúc – mã đó nha!”

Thanh mai trúc mã đầu anh ấy!

Tôi hừ lạnh một tiếng, quay sang chú Trần:

“Chú Trần, nghe chú tài xế , chắc vất vả lắm nhỉ. Hay là đến cháu , cháu trả lương gấp đôi!”

Chú Trần ngẩn , chưa kịp đáp, Trần Bình đã kéo tay ba tôi .

“Bác ơi, nghề chuyển đồ Didi cũng đâu dễ dàng . cháu tuy không cần chuyển đồ, đang thiếu vườn đấy. Bác đổi nghề không?”

Anh quay sang mẹ tôi: “Đúng rồi, bác gái, cháu cũng đang thiếu một giúp việc.”

Tốt lắm! Tôi một câu, anh chơi luôn combo 1 chọi 2, mỉa mai cả tôi!

Ba mẹ tôi cũng ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chúng tôi đang .

Tôi lạnh: “ nên sống thật, nếu không đến lúc bị lừa cũng chẳng biết đâu kiện. Cũng tại tôi mù, lần này coi như trị khỏi bệnh yêu đương mù quáng.”

Trần Bình gãi cằm, đổi giọng nhẹ nhàng hơn:

“Dù sao tôi cô Lý cũng lý… đã là duyên do ông trời sắp đặt, sao nỡ phụ lòng?”

Ý đây hả?

Anh dám chơi chiêu thả thính!

sắc mặt tôi khó coi, ba tôi vội lên tiếng dàn xếp.

“Thôi nào, mau vào bàn , ba chuẩn bị rượu ngon đấy.”

Tôi thật sự chỉ quay đầu bỏ .

cũng là tiệc sinh nhật của ba, bỏ lúc này quá bất lịch sự.

Ba tôi và chú Trần rõ ràng gán ghép chúng tôi, nhất quyết bắt tôi ngồi cạnh Trần Bình.

Tôi vội kéo ghế xa, chừa một khoảng cách đủ một ngồi giữa hai .

Trần Bình liếc tôi một , cũng lặng lẽ kéo ghế.

Tôi tưởng anh cũng né tôi, sẽ dời sang phía chú Trần.

Ai ngờ anh kéo ghế… sát về phía tôi!

Tôi trợn tròn , vội nhích ghế về phía ba tôi.

Kết quả, mấy lần đẩy qua đẩy suýt nữa đẩy luôn ba tôi vào bàn tiệc.

Ba tôi tôi định xích qua, vội xua tay:

“Thôi ngồi yên , trò với Tiểu Trần một chút, hai trẻ chắc cũng nhiều để .”

Tôi gượng :
“Tụi không hứng về việc trốn nợ đâu.”

Trần Bình chen ngang:
trốn nạn cũng được .”

Ba tôi: “?”

Tôi lườm anh , ánh như thiêu rụi đối phương.

Anh toe, giơ điện thoại hiệu.

Tôi cúi xuống , một dòng tin nhắn hiện lên:
【Chúng huề nhau nhé? Tí nữa tôi mời cậu ăn lẩu.】

Tôi nuốt nước bọt.

Thật trong lòng cũng xí xóa này rồi, lòng tự trọng chết tiệt không phép!

Tôi ngồi như trên đống lửa đến khi buổi tiệc kết thúc, lập tức bật dậy ngoài.

Phải tìm chỗ vắng vẻ, trấn an trái tim mong manh của tôi đã!

tôi vừa được mấy bước Trần Bình đã đuổi theo.

Tôi càng nhanh hơn.

Chỉ nghe phía sau, ba tôi hào hứng khoe với chú Trần:

chưa, gái tôi nhanh lắm!”

Chú Trần hề hề:
trai tôi cũng đuổi theo ổn lắm nha!”

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương