Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi chạy, anh ta đuổi.
Tôi quay đạp anh ta phát.
Rồi lợi dụng sự thông thuộc căn biệt thự mình, tôi lẩn vào vườn hoa nhỏ.
vườn người.
Linh Linh đang trò chuyện vui vẻ chủ Trần gia.
Tôi lao tới, nắm lấy cô ấy kéo đi.
“Ê, chuyện này phải tiểu thuyết ‘tình yêu cân bằng giai cấp’, là tiểu thư giàu, cần phải hạ mình yêu … ừm, con trai tài xế?”
Tôi vẫn chưa chắn.
Linh Linh tức tối gõ hai cái lên đầu tôi.
“ bị ngu vì ở nước ngoài quá rồi à? Đây là công tử Tập đoàn Vương thị – Vương Lãng đó. Tớ anh ấy từ rồi!”
Câu “ từ rồi” cứ vang vọng mãi đầu tôi.
Nghĩ màn giới thiệu hôm ở khách sạn hôm đó, tôi muốn chui xuống đất đỡ nhục.
Vương Lãng cợt, cứ đang đổ muối vào tim tôi.
“Không sao , không sao . Dù lúc đó tôi suýt sặc nước, nhưng vì bạn bè, đâm dao hai sườn là chuyện nhỏ !”
“ Trần Bình tám tuổi tè dầm? thật không? kỹ tôi nào!”
Tôi cảm sau này ra đường phải quấn mười ký màng bọc thực phẩm quanh người mới đủ.
Tôi quay sang Trần Bình đang thở hổn hển chạy , vào Linh Linh và Vương Lãng, giọng sắp bật khóc.
“Họ… họ nhau từ rồi!”
Trần Bình chưa kịp lấy hơi, vậy lập tức bị trời giáng cú, nghẹn lời suýt tắt thở.
“Hai người nhau? Vậy là… hai người luôn ngồi xem tôi cô làm trò ?!”
Linh Linh hề hề, rút điện thoại, mở WeChat.
“Không tụi tớ nhé. ba , ba ấy. Bốn người tụi tôi lập cả group chat, ngày nào chia sẻ chuyện tình yêu ngốc nghếch của hai người.”
Để tôi đọc nhé:
“Thứ Ba, hai người đi ăn hàng Tây. bảo đắt quá, ăn xong cả tháng phải gặm đất. Trần Bình vì , gặm đất ngọt…”
“Thứ Sáu, hai người hẹn hò ở tiệm đồ ăn nhanh. vào chiếc Cullinan đậu bên đường, : ‘Người lái mấy chiếc xe này toàn dân bán thân thôi…’”
“ ! Hai người đúng là cặp đôi trời sinh!”
Tôi lặng lẽ ngồi xổm xuống, bắt đầu dùng ngón vẽ vòng tròn trên nền đất.
Trần Bình đỏ mặt ngồi xổm xuống bên cạnh, lo lắng hỏi:
“Em làm rơi gì à? Để anh tìm giúp.”
Tôi uất ức sắp khóc.
“Anh mặt em không? Em đánh rơi nó rồi…”
tuần sau, Trần Bình tôi.
Anh ngồi phòng khách, trò chuyện rôm rả ba tôi thân lắm.
Nghĩ chuyện ba tôi là thành viên hội “xem trò hề của con gái”, tôi tức.
Tôi kéo chú Trương sang bên, mát:
“Tiểu Bình à, không sẽ chuẩn bị quà lớn để kính rượu chú sao?”
Anh nhún vai:
“Tôi là nhân viên chuyển đồ Didi , là gì !”
Ba tôi nhìn Trần Bình rồi quay sang nhìn tôi, giễu:
“Không biết đi ‘tị nạn’ ở Anh tháng nào xài tiền nước.”
Tôi kéo Trần Bình đứng dậy định bỏ đi.
Anh thuận nắm lấy tôi, ghé tai thì thầm:
“Em lừa tình tôi ba nghìn, giờ tôi tính toán tài sản xong rồi, ba mươi triệu sẵn đây, em thể tiếp tục lừa nữa.”
“Sau này tôi cam đoan không giấu em chuyện gì, tiền để em quản luôn.”
“Em muốn ăn bao nhiêu bánh kem, tôi mua được hết!”
Tôi bực mình véo mạnh anh cái.
Anh , nhẹ nhàng xoa đầu tôi:
“Ánh sao mắt em, chính là thế giới tươi đẹp anh chưa từng .”
End