Cô mang thai đã bảy tháng, qu/ỳ trên sàn nhà lặng lẽ nhặt từng mảnh giấy khám thai bị xé vụn.
Anh đứng cách cô ba bước chân.
Giọng nói lạnh nhạt đến cực điểm:
“Ph/á đứa bé đi, hoặc cút.”
Cô chọn rời đi.
Ba năm sau.
Trước cổng một trường mẫu giáo ở một thành phố nhỏ phía Nam.
Anh nhìn thấy một cậu bé.
Đôi mắt ấy, hàng lông mày ấy, giống hệt như một tấm gương.
Một tấm gương đập tan toàn bộ sự kiêu ngạo cùng lòng tự tôn của anh.h