Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cô đã xóa sạch mọi dấu vết của .
Còn ở cách đó một ngàn tám trăm km, Lục Châu phát điên.
của anh đã lật tung thành phố. Thẻ căn cước của không ghi chép xuất hành nào. Thẻ ngân hàng không giao dịch. Điện thoại tắt máy, tín hiệu trạm thu phát sóng biến mất lúc chín mười lăm phút sáng hôm đó.
Cô giống đã bốc hơi khỏi thế giới này.
“Sếp Lục, gì thể điều , chúng tôi đã hết rồi.” Chu Thịnh, phụ trách an , đứng văn phòng anh, căng da báo cáo. “Phu nhân không dùng giấy tờ nào đứng tên . Bạn bè, thân, bạn học của cô ấy, chúng tôi đã gặp toàn bộ, không một ai nhìn cô ấy.”
Lục Châu ngồi sau bàn làm việc, mặt là một cốc cà phê đen đã nguội ngắt.
“Vậy thì điều chỗ không được phép điều .”
Chu Thịnh chần chừ: “Sếp Lục, ý anh là…”
“Cô ấy không thể tự dưng bốc hơi được. Một mang thai, không xe, không tiền, không giấy tờ, cô ấy thể đâu?” Lục Châu đứng dậy, bước sổ kính sát đất. Bên ngoài là đường chân trời của toàn thành phố. Anh từng nghĩ tất thứ này đều thuộc về . Bây nhìn tòa nhà đó, anh cảm từng tòa nhà đều cười nhạo anh.
“Kiểm camera của tất các ga tàu, bến xe, camera tư nhân. Xem từng khung hình một cho tôi.”
Chu Thịnh hé miệng, định nói “Khối lượng công việc đó…”, nhưng bắt gặp ánh mắt của Lục Châu, anh ta nuốt ngược lời định nói .
“Vâng.”
Ba tháng trôi qua. Sáu tháng trôi qua. Một năm trôi qua.
Vẫn không kết quả nào.
giống một giọt nước rơi xuống biển .
Sự thay đổi của Lục Châu diễn ra một cách từ từ.
Ban anh mất ngủ. Sau đó anh bắt uống rượu. Sau này anh không công ty nữa, tự nhốt căn hộ ở tầng ba mươi hai. Căn hộ đó vẫn giữ nguyên trạng thái lúc rời – anh cấm ai chạm đồ đạc bên .
Chị bảo mẫu họ Vương xin nghỉ việc đã để lại một câu: “Anh Lục à, anh làm vậy không phải là tìm , anh tự trừng phạt chính đấy.”
Anh không đáp.
Phương Nhu đã tìm anh vài lần. Lần anh không mở . Lần thứ hai cô ta dùng chìa khóa dự phòng nhà, nhìn anh ngồi trên sàn phòng khách, bày biện đồ đạc của mặt – vài bộ quần áo cũ, một cuốn nhật ký thai đã bị lật sờn mép, và một tấm ảnh siêu âm.
Trên bức ảnh siêu âm một hình hài bằng ngón tay cái. Bên cạnh, dùng bút bi viết một dòng chữ:
*”Hôm nay cục cưng lộn nhào một vòng, trông giống y một chú ếch con.”*
Phương Nhu nhìn bộ dạng của anh, lần tiên cảm sợ hãi.
“ Châu, anh vì một …”
“Cút ra ngoài.”
Giọng anh rất trầm, nhưng Phương Nhu cảm ba chữ đó tảng đá nện mạnh xuống đất.
Cô ta rời .
Đêm đó, Lục Châu cầm tấm ảnh siêu âm lên, ngón tay vuốt ve rất lâu.
Anh nhớ lại ngày còn ở nhà. Cô rất tĩnh lặng, không bao cãi vã ồn ào. Cô sẽ đặt một ly sữa ấm thư phòng mỗi anh tăng ca tờ mờ sáng. Cô không bao đẩy bước .
Anh nhớ lại ánh mắt của cô hỏi: *”Anh đã từng nghe về quá trình ép sinh non chưa?”*
Anh cất tấm ảnh siêu âm túi áo ngực phía áo vest. Áp sát lồng ngực.
Kể từ đó, đâu anh cũng mang theo nó.