Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Chương 1

Thái gia của thị sa sút nhất, tôi đã trở bạn anh .

qua, anh ăn của tôi, uống của tôi.

Đến ngày anh trở lại huy hoàng, tôi dùng chút tiền tiết kiệm cuối cùng mua một món tặng anh.

Dự định sẽ nói lời chia tay.

lại vô tình nghe được anh nói với người khác:

“Cô ấy không phải bạn , cứ coi như nuôi một con chim hoàng yến theo bên cạnh thôi.”

Tôi lặng lẽ giấu món ra lưng.

Thầm nghĩ, vậy thì thôi, không nói lời tạm biệt nữa cũng được.

Về , anh quỳ trước thần linh ngày đêm, cầu mong được gặp tôi thêm một lần.

Tôi xách theo món quay về căn nhà trọ.

Suốt dọc đường đã chuẩn bị sẵn lời chia tay.

lại nghe bên trong vọng ra tiếng của Tạ Hiền Duệ:

“Vận Vân không phải bạn tôi, này cứ coi như nuôi một con chim hoàng yến theo bên cạnh là được.”

Lời nói nhẹ bẫng, mà như mũi kiếm xuyên thẳng tim.

Tôi nắm chặt túi trong tay.

Cảm giác như có bông nhét kín lồng ngực khiến tôi nghẹt thở.

Thì ra trong anh, tôi là như vậy sao?

Cánh phòng trọ bất ngờ mở ra.

Người đàn ông mặc vest chỉn chu sững người tôi.

Tôi hơi né sang một bên.

lưng anh , Tạ Hiền Duệ vẫn mặc chiếc áo thun rẻ tiền tôi mua cho.

tôi đứng ngoài , biểu cảm trên anh hơi sượng sùng:

“Vận Vân, sao em về sớm vậy?”

Tôi giấu món lưng kỹ hơn.

Cố nặn ra một nụ cười: “Hôm nay tan làm sớm.”

Không đợi anh nói gì thêm, tôi lại mượn cớ mua trà sữa, quay người xuống lầu.

Nằm giữa khu ổ chuột giữa lòng phố, căn nhà trọ của tôi cần ra khỏi con hẻm là có thể chạm sự phồn hoa đô thị.

Nhìn ánh đèn neon rực rỡ như mọi ngày.

tôi bỗng nhòa .

Nỗi nghẹn ngào không cách nào kìm nén, cuối cùng vẫn hóa nước tuôn rơi.

Bên tai văng vẳng tiếng hai cô đang phấn khích bàn tán:

“Thái gia thật sự quá đẹp trai!”

“Đúng là gió lốc hào môn ra đời thực!”

Giờ đây, phố đều đang xôn xao vì việc Thái gia trở lại nhà họ.

Mà Thái gia , chính là Tạ Hiền Duệ.

Tôi lấy điện thoại ra.

Trên màn hình vẫn ngập tràn tin tức liên quan đến Tạ Hiền Duệ.

Tôi lại nhấn đoạn video đã xem chiều nay.

Gương tuấn tú, cao quý mà lãnh đạm của anh hướng thẳng ống kính, chối mọi cuộc phỏng vấn chuyên sâu hơn.

anh nói, anh rất cảm kích một người.

mọi người truy hỏi người là ai, anh lại im lặng không nói.

Thật buồn cười.

Tôi lại ngây thơ cho rằng, người anh cảm ơn ấy là tôi.

trước, Tạ Hiền Duệ thất bại trong cuộc tranh đoạt tài sản, bị gia tộc trục xuất khỏi .

Lúc , chính tôi đã “nhặt được” anh nơi vùng quê hẻo lánh.

Anh ấy mù , tàn phế đôi chân,

Bị người đẩy xuống xe như một kẻ ăn mày.

Tôi đưa anh về nhà.

Anh từng nhiều lần muốn kết thúc mạng sống.

Là tôi đã lặng lẽ bên anh, dỗ dành, động viên, mới khiến anh bỏ ý định .

Về quá khứ, anh chưa từng nhắc đến.

tôi biết anh chính là Tạ Hiền Duệ.

Thái gia một thời của thị.

xưa, vì một vòng tròn nhỏ do anh vẽ ra hồi trung , đã thay đổi số phận của lũ trẻ nghèo trong làng chúng tôi.

Bao gồm tôi.

Tạ gia từng lập một quỹ thiện lấy tên anh.

Tất phí cấp đến đại của bọn trẻ trong làng, dù là trai hay , đều được chi trả bởi quỹ ấy.

là quỹ này tồn tại trong vài .

Còn tôi, lại chính là một trong những người cuối cùng được hưởng quyền lợi .

tôi đỗ cấp , từng gặp Tạ Hiền Duệ một lần.

ấy anh trắng trẻo, lại mang vẻ bệnh tật u sầu.

Anh thay quỹ phát tiền hỗ trợ cho tôi.

Giây phút ánh chúng tôi chạm nhau, tôi như nhìn trời giữa bầu trời u tối.

Chói chang đến mức khiến người choáng ngợp.

anh lại ra vẻ khó chịu, miễn cưỡng phối hợp chụp ảnh lưu niệm với chúng tôi.

Lần gặp lại, tôi đã tốt nghiệp đại và làm nhân viên bán trong một đồ xa xỉ.

Anh với dáng vẻ cao ngạo, gương tuấn tú lạnh nhạt, trên người là bộ vest cắt may tinh xảo, ánh đầy vẻ chán đời.

Quản lý và trưởng đích thân ra đón tiếp.

Bảo vệ bên ngoài lập tức chắn rào, chuẩn bị dọn lối cho anh riêng.

Tôi nghe đồng nghiệp bên cạnh khẽ xuýt xoa đầy ngưỡng mộ:

“Là ngài Tạ !”

“Chốt được đơn của ảnh thì tháng này khỏi lo doanh số rồi!”

Tôi đứng nhìn xa, môi khẽ cong lên.

Nhiều không gặp, anh đã thay đổi thật nhiều.

Không còn dáng vẻ ngây ngô thời trung , giờ đã mang khí chất chín chắn của người trưởng .

Ngũ quan càng thêm sắc nét, thần thái càng thêm nổi bật.

Đồng nghiệp tưởng tôi đang mơ mộng viển vông, liền thúc nhẹ cùi chỏ tôi:

“Đẹp trai thật nhỉ? thôi , người là Thái gia đấy!”

Tôi hoàn hồn lại, vẫn không giấu nổi nụ cười.

Đúng lúc , Tạ Hiền Duệ nghe điện thoại.

Giọng anh vang lên, trộn lẫn tiếng Quảng Đông và tiếng Anh, tức giận mắng người qua điện thoại rồi sải rời khỏi như có gió dưới chân.

Tùy chỉnh
Danh sách chương