Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Tôi tất nhiên không tự tiện gọi xe cấp cứu, càng không bế Hàn Ngọc Phương giường khi được bà ta phép.
Thế tôi cứ ngồi chờ đến nửa đêm, Hàn Ngọc Phương tỉnh .
Bà ta đứng ngay đầu giường, tôi rất lâu.
Tôi vốn hề ngủ, chỉ nhắm mắt mặc kệ bà ta .
Một lúc lâu sau, Hàn Ngọc Phương mở miệng:
“Tao biết mày đang tỉnh, mày ngủ thì trông thế nào, tao rõ nhất!”
“Tao biết mày cố ý cả, tất cả những chuyện mày đều phản kháng, phản kháng việc tao từng quản mày. Nhưng mày tưởng thế thì tao mày sao?”
“Ngô Tĩnh Tĩnh, tao quản được cha mày, thì cũng quản được mày. Thứ phản kháng ở chỗ tao chẳng gì cả.”
“Mày cứ chờ đi, tao khiến mày hối hận vì những chuyện .”
“Dù sao tao bây giờ cũng không có việc, tao có thể chơi mày!”
xong, Hàn Ngọc Phương cười lạnh bỏ đi.
Tôi chẳng hề hãi.
Dù sao tôi chết một lần, tôi gì ? Cùng lắm, cùng lắm chết thêm một lần nữa thôi!
Những ngày sau đó coi như bình yên, nhưng vẻ mặt của Hàn Ngọc Phương càng lúc càng đắc ý.
Cuối cùng, tôi cũng đợi được “nước cờ” của bà ta.
Bà ta dẫn một gã ông ăn mặc kỳ dị, chỉ vào tôi :
“Đại sư, con gái tôi chắc chắn bị ma ám, ông giúp nó trục tà sạch !”
ông cười nham nhở, xoa tay như ruồi, tiến phía tôi:
“Vậy tôi sờ qua xương cốt trước, xem có xương nhẹ quá bị thứ không sạch bám vào không.”
Tôi liên tục lùi , Hàn Ngọc Phương thì trực tiếp đè tôi xuống ghế, cười lạnh:
“Mày chẳng từng hồi nhỏ bị quấy rối mày hận ông lắm sao? Hôm nay tao mày đổi cách nghĩ!”
“Cứ coi như chuẩn bị trước sau lấy chồng.”
11
Tôi toát mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy.
Trong đầu chỉ hiện cảnh hồi nhỏ, tôi khóc chạy đi mách Hàn Ngọc Phương, nhưng bị bà ta véo tai mắng:
“Con nít mà không học hành tử tế, chỉ biết dụ dỗ ông, mặt mũi nào méc tao?”
“Mày tao mất hết thể diện !”
Ngay lúc tay gã ông sắp chạm vào tôi, chuông cửa vang .
Hàn Ngọc Phương sững :
“Không đúng, ông bà mày quê , không thể họ, vậy ai được chứ?”
kịp nghĩ, bên ngoài vang tiếng:
“Mở cửa, cảnh đây!”
Gã ông run lẩy bẩy, không tiến thêm, vội chạy ra mở cửa.
Cảnh , hắn cuống quýt thú nhận:
“Tôi chỉ kẻ nhảy thần thôi!”
“ bà con gái bị ma ám, bảo tôi tới trấn áp tà khí. Tôi gì hết, tôi đụng tới ngón tay con gái bà ta mà!”
Hàn Ngọc Phương trừng trừng tôi.
Tôi không thèm , chỉ khóc kể cảnh :
“Dạo mẹ tôi cứ mê tín, thường xuyên nhắn tin cái ông ‘thần cỏ’ , tôi mẹ bị lừa báo cảnh .”
xong, tôi quay sang Hàn Ngọc Phương:
“Mẹ, mẹ tin khoa học chứ.”
Hàn Ngọc Phương như phát điên, lao định đánh tôi, cuối cùng bị cảnh đưa đi.
Một nữ cảnh ôm tôi, dịu dàng an ủi:
“Đừng . Tên nhảy thần chúng tôi theo dõi lâu , hắn luôn lấy cớ trừ tà quấy rối, xâm hại phụ nữ.”
“Con nhẫn nhịn phối hợp chúng tôi, không chỉ cứu được bản thân mà cứu được rất nhiều cô gái khác.”
Tôi run rẩy gật đầu.
Thực ra, ngay khi Hàn Ngọc Phương liên hệ gã, tôi biết, luôn lén theo dõi từng cử chỉ của bà ta.
Khi chắc chắn hôm nay bà ta đưa hắn , tôi báo cảnh trước.
12
Hàn Ngọc Phương bị tạm giam một tuần được thả .
đến nhà, bà ta tôi bằng ánh mắt âm u, nhưng không phát tác.
Ngược , bà ta giả vờ dịu dàng nắm tay tôi xin lỗi:
“Tĩnh Tĩnh, một tuần nay mẹ nghĩ thông .”
“Mẹ nhận ra trước kia mẹ sai quá đáng. Con lớn, mẹ không ép buộc, không lấy suy nghĩ của mẹ trói buộc con nữa!”
“Sau con không cần báo cáo mỗi giờ.”
“Tiền sinh hoạt phí, mẹ cũng đưa con theo mức cao, mỗi tháng một lần. Mẹ học cách một mẹ tốt, con tha thứ mẹ, được không?”
Tôi cau mày, không tin tưởng lắm.
ta thường : giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
ĐỌC TIẾP: