Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY CHƯƠNG 1:
Hàn Ngọc Phương từng ép cha tôi, suýt nữa ép tôi, sao có thể chỉ một tuần mà đại ngộ giác ngộ?
tôi không vạch trần, chỉ giả vờ cảm động, tha thứ.
Bà đưa tôi trường đại , những lời tha thiết rằng ngôi trường tốt thế nào.
Điều không sai, ngôi trường đó quả thật rất tốt.
Chỉ là tôi không muốn , bởi muốn tránh xa Hàn Ngọc Phương.
Những ngày tiếp theo, tôi và bà như thật sự trở thành một đôi con hòa thuận.
Tôi cũng có được cuộc sống mà mình từng mơ ước.
ngày nhập , Hàn Ngọc Phương còn cố tình nấu một bàn ăn thịnh soạn:
“Để con không thấy đang kiểm soát, con ở ký túc xá luôn đi. Hôm nay coi như là tiệc chúc con hành thuận lợi.”
Tôi bàn thức ăn, khẽ gật đầu.
chưa kịp ngồi xuống, Hàn Ngọc Phương đột nhiên đổi sắc mặt:
“Tĩnh Tĩnh, đừng dọa , con định gì đó? Mau bỏ xuống!”
13
Hàn Ngọc Phương hét hất hết đồ ăn xuống đất, đó dùng tay nắm chặt lưỡi , máu chảy loang khắp nền nhà.
bà vẫn thấy chưa đủ.
Bà đập phá hết đồ đạc trong phòng, mới nhét con đầy máu vào tay tôi.
Tôi không hề hoảng loạn, chỉ bình tĩnh bà .
Hàn Ngọc Phương buồn để ý, khóc lóc chạy ra ngoài, gõ cửa xóm cầu cứu:
“Cứu tôi với, cứu tôi với!”
“Con bé Tĩnh Tĩnh nhà tôi phát điên , nó muốn giết tôi!”
Thế là bà trốn vào nhà xóm.
Chưa tới nửa tiếng, thân thích, bạn bè kéo , còn có cảnh sát và bác sĩ mặc áo blouse trắng.
Chờ người đông đủ, Hàn Ngọc Phương mới nép cảnh sát, bộ sợ hãi, không dám tôi, giọng run rẩy chỉ vào đống lộn xộn dưới đất giải thích:
“Chắc người cũng , dạo Tĩnh Tĩnh bỗng dưng nhảy lầu.”
“Lúc đó tôi nó có vấn đề thần kinh, tôi không nỡ đưa nó vào viện tâm thần. Ai ngờ càng ngày nó càng đáng sợ!”
“Nó mặc đồ xác sống dọa tôi, tới công ty tôi gây rối, còn chửi lãnh đạo của tôi.”
“Dù , tôi vẫn nỡ lòng nào đâu, nên dạo tôi luôn ở nhà trông chừng nó, ai cũng .”
“ mới , nó nổi điên, hất hết thức ăn tôi nấu, còn cầm định giết người!”
, Hàn Ngọc Phương chìa đôi bàn tay đầy thương tích ra cho người xem.
người đồng loạt hít khí lạnh.
Hàn Ngọc Phương còn thở dài liên tục:
“Tĩnh Tĩnh, con tin đi, ngoan ngoãn viện trị liệu. Chờ con khỏi , sẽ đón con về, được không?”
14
Cuối cùng tôi cũng hiểu, hóa ra suốt thời gian qua, Hàn Ngọc Phương đang dựng màn kịch .
không lạnh lòng là giả.
Ông bà nội tôi, căn phòng tan hoang, dừng ánh mắt ở đôi tay bê bết máu của Hàn Ngọc Phương:
“Tĩnh Tĩnh, những gì con … là thật sao?”
Tôi thở dài, định lên tiếng.
Hàn Ngọc Phương giành :
“Ba , con , người không tin con.”
“Thật ra lần con muốn , tháng nào con cũng cho Tĩnh Tĩnh tiền tiêu không ít, nó thích giả đáng thương, cố tình với người là nó không có tiền!”
“ có phải con là người xấu đâu?”
“ người đều , khi Chí Văn , có bao nhiêu người giới thiệu đối tượng cho con, con chọn ai, chỉ vì sợ Tĩnh Tĩnh chịu thiệt thòi. thứ con đều là vì nó thôi!”
dứt lời.
xóm xung quanh cũng đồng loạt mở miệng chứng:
【Chúng tôi ngày nào cũng thấy , Ngọc Phương đối xử với Tĩnh Tĩnh rất tốt!】
【Đúng , là Tĩnh Tĩnh không ngoan, hơn nữa còn giữ mình, kia còn đi phá thai nữa. Nếu là con gái tôi, tôi cũng tức !】
【Tôi còn nghe thấy Ngọc Phương nửa đêm hét thất thanh, lẽ không phải bị con bé dọa mức sợ hãi sao?】
…
Có chứng cứ rành rành, thêm lời chứng của xóm, ông bà nội không thể phản bác.
Họ không dám tôi, chỉ khó xử :
“ như … thì chỉ có thể đưa con viện tâm thần điều trị thôi.”
Nhân viên viện gật đầu.