Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh tôi biết tin từ một người bạn chung. anh đang ngồi trên sofa phòng khách xem tivi.
Anh đột nhiên đứng dậy, rồi đi rất nhanh vào nhà vệ sinh.
Anh trong rất lâu, lâu mức mẹ tôi lo lắng, phải ra gõ cửa.
Khi bước ra, mắt anh đỏ hoe. Anh nhìn mẹ tôi, nói một câu:
“Tô Tình kết hôn rồi.”
Nghe tin Tô Tình kết hôn, mẹ tôi rất vui. Bà nói với anh:
“Mẹ nói có sai đâu. Nó vốn không thật lòng con. Con xem, vừa quay lưng đã lấy người khác rồi.”
Anh tôi không nói thêm một lời nào.
Từ sau , anh thay đổi.
không phải thay đổi trong một sớm một chiều, là từ từ, từng chút một. Giống như một căn nhà lặng lẽ nghiêng đi vào không ai để ý.
09
Mẹ tôi bắt đầu tích cực sắp xếp anh đi xem mắt, anh đều từ chối.
Mẹ tôi sốt ruột, vừa khóc vừa trách:
“Con muốn chọc mẹ tức chết phải không? Con tám rồi chưa . Con muốn mẹ chết không nhắm mắt à?”
Anh tôi nhìn bà, bỗng bật cười.
Nụ cười ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Vì không phải nụ cười vui vẻ, là nụ cười trống rỗng của một người đã từ bỏ.
Anh nói:
“Mẹ, không phải mẹ không thích con kết hôn sao?”
“Mẹ không thích con kết hôn nào?”
“ à? mẹ, người con muốn đã kết hôn rồi.”
Mẹ tôi bị ánh mắt chết lặng của anh làm hoảng sợ. Bà lắp bắp một lâu mới nói:
“Nó không hợp với con. đứa không hợp…”
Anh tôi cười lạnh, nói với mẹ một câu rất tàn nhẫn:
“Mẹ, đời con bên mẹ, không .”
Mẹ tôi sợ thật sự, càng nghiêm túc đi tìm đối tượng anh.
Bà dùng hết mọi mối quan hệ của , lọc qua tất cả những cô gái có thể lọc được. Cuối cùng bà ưng một cô tên Lý Tiểu .
Bố của Lý Tiểu là hiệu trưởng trường cấp , mẹ là phó trưởng phòng giáo dục. Gia đình khá tốt. Bản thân cô làm trong cơ quan nhà nước, ngoại hình đoan trang. Quan trọng nhất, cô là con một.
Mẹ tôi hài lòng vô cùng, nói đây mới là môn đăng hộ đối, đây mới là tướng vượng phu.
Chỉ tiếc là anh tôi không quan tâm, mặc mẹ đơn phương hào hứng.
Hơn Lý Tiểu là người có chính kiến. Cô không chấp nhận kiểu mối do người lớn sắp đặt.
Cô âm thầm hỏi thăm và biết được anh tôi từng có một cô bạn gái rất nhau, bị mẹ anh chia rẽ.
Cô kể chuyện với mẹ . Ngày hôm sau, mẹ cô nhờ người mối nhắn với mẹ tôi rằng: chuyện thôi đi, con gái nhà chúng tôi không tìm một người đàn ông trong lòng vẫn có người khác.
Mẹ tôi tức mức nhà mắng suốt ba ngày. Bà mắng Lý Tiểu không biết điều, mắng nhiều hơn vẫn là Tô Tình âm hồn không tan, đã kết hôn rồi hại con bà.
anh tôi thì từ đầu cuối đều rất bình tĩnh, bình tĩnh như một người ngoài cuộc.
10
Sau mấy trôi qua. Anh tôi cứ độc thân như , thoáng cái đã ngoài ba .
Mẹ tôi từ đầu nổi trận lôi đình, dần dần biến thành thở dài thườn thượt. Bà khóc nói với anh:
“Con ai được, mẹ không phản đối .”
Bây giờ bà chịu áp lực. Đi đâu người ta hỏi con lớn như sao chưa kết hôn.
Mẹ tôi chỉ có thể nói:
“Lâm Việt nhà tôi kén chọn quá.”
Bà tuyệt nhiên không nhắc mối duyên xưa bị chính chia cắt.
ba lăm , trái tim đã chết lặng nhiều của anh tôi cuối cùng có một cô bạn gái.
Cô ấy tên Trần , hơn anh tôi , đã ly hôn, không có con. Cô mở một tiệm hoa thành phố tỉnh lỵ.
Trần tính cách vui vẻ, thích cười, cười rất lớn tiếng. Cô khác kiểu Tô Tình.
Anh tôi nói với tôi:
“ bên cô ấy rất thoải mái. Không cần nghĩ quá nhiều.”
Tôi nghĩ, có lẽ tình của người trung niên là như . Không cần mãnh liệt long trời lở đất, chỉ cần dễ chịu và tự tại.
mẹ tôi giống như mất trí nhớ, quên sạch những gì từng nói.
Vừa nghe Trần từng ly hôn, bà lập tức nổi điên:
“Phụ nữ đã ly hôn sao lấy được? chẳng phải là nhặt đồ người khác bỏ đi à? Con mẹ trong sạch, chưa từng kết hôn, dựa vào đâu phải lấy một người đã qua một đời chồng?”
Lần anh tôi không im lặng . Anh cãi nhau với mẹ qua điện thoại.
“Con bên Trần rất thoải mái. Hơn nay con ba lăm rồi, không phải lăm. Mẹ định hủy hoại con mấy lần ?”
Mẹ tôi mặc kệ, nói:
“Nếu con dám dẫn nó về nhà, mẹ chết con xem.”
Anh tôi nói:
“Mẹ muốn chết thì cứ chết đi.”
Lâm Việt, người từ nhỏ lớn hiếu thảo nhất, nghe lời nhất, có thể nói ra một câu như thế.
Mẹ tôi suy sụp. Bà càng tin chắc rằng con biến thành như là vì Trần , nên càng kiên quyết không người bên nhau.
11
Mẹ tôi khóc lóc, làm loạn, dọa sống dọa chết, khiến anh tôi vô cùng mệt mỏi.
Anh nói với tôi:
“Em biết không, mấy nay anh luôn nghĩ một câu hỏi. Rốt cuộc mẹ có anh không, hay mẹ chỉ một phiên bản của anh trong tưởng tượng của mẹ? Trong tưởng tượng của mẹ, anh nên một người vợ thế nào, sống một cuộc đời ra sao, trở thành một đứa con kiểu gì? Mẹ hình ảnh , chứ không phải anh.”