Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mà chúng tôi cũng đâu định tổ chức lễ cưới.
Tiểu Hồ Lô thì còn đăng ký hộ khẩu.
không cần ba đưa đón , tôi về cùng Ngụy Thức.
“Ngụy Thức, em có muốn nói.”
Anh nắm vô-lăng chặt hơn hẳn, chắc bị giọng nghiêm túc tôi dọa.
“Tiểu Hồ Lô theo họ em.”
Ngụy Thức gật .
Tôi nói tiếp:
“Còn … anh qua vòng xét duyệt đấy. Tìm lúc nào rảnh, đăng ký kết hôn thôi.”
“Còn kịp hôm nay.”
Ngụy Thức đạp ga một cái, gọi mấy cuộc điện thoại, tranh thủ trước đóng cửa Cục dân chính, kéo tôi đăng ký .
Nhanh như chớp, kịp cảm thán thì tôi đã bật cười.
“Ngụy Thức, anh bắt thích em từ nào vậy?”
11
Nghĩ kỹ lại, trong buổi họp hôm đó, hình như Ngụy Thức đã bị bỏ thuốc thật — nhưng anh không hề liếc ai, nhìn chằm chằm vào tôi.
Chẳng lẽ vì tôi là xinh nhất hôm đó?
Không mức đâu, hôm đó có vài cô cũng xinh cơ mà.
Nếu không có ý xấu…
Vậy thì có thể là… bị tôi mê hoặc !
Lần tiên tôi nghe cái tên Ngụy Thức, là kỳ thi giữa kỳ năm 6, chúng tôi đồng hạng nhất.
đó, thầy dạy tôi khinh khỉnh nói:
“Bây còn dễ nên em mới . gái mà, lên cấp 2, cấp 3 sẽ chẳng thể bằng Ngụy Thức bên đâu. trai bẩm sinh giỏi tự nhiên. Sau này phân thì càng thua xa .”
Tôi nghe xong thì tức lắm, bật lại :
“Vậy thì mà xem!”
Thầy đó không , vì năm 7 đã bị tố cáo và cho nghỉ việc.
Nhưng lời ông ta nói khiến tôi bực suốt thời gian dài, giận lây sang cả Ngụy Thức, thiện cảm bằng không.
Những lần gặp mặt trong các buổi diễn thuyết hay thi đấu, tôi đều cố ý lơ anh ta .
Lên cấp 3, chúng tôi từng chung một thời gian ngắn.
lúc phân , tôi chọn xã hội theo định hướng tương lai .
đó tôi còn thấy nhẹ cả , may mà thầy đó bị đuổi về quê .
Nếu không chắc chắn tôi sẽ bị cười nhạo là “hèn”.
Tôi không bao thừa nhận thành tích tổng thể thua Ngụy Thức.
Anh ấy là kiểu thần toàn tâm toàn ý với sách vở!
Còn tôi thì sao? Tôi thông minh, tôi ham chơi, tôi đàn, luyện thư pháp, võ, chơi cờ.
Ngụy Thức tuyển thẳng đại từ sớm, nhưng lại không .
Hai năm sau đó, anh ấy hiếm xuất hiện ở trường.
Sau bỏ qua “ hơn Ngụy Thức”, tôi gần như chẳng còn để ý anh ta .
“Ê, anh có biết hồi cấp 2 em từng nói với thầy là ‘ mà xem’ không?”
Tôi tò mò hỏi.
Ngụy Thức cong môi cười nhạt:
“Biết. Hồi đó anh cũng ‘ mà xem’ theo em, mà mãi mấy năm vẫn chẳng thấy cả.”
12
“Em từng thua anh!”
Tôi cứng liệt kê ra đủ điều chứng minh bản thân cũng ổn.
Dù thì trong buổi họp đó, tôi cũng là có thể “tỏa sáng”.
Ngụy Thức chân thành, không hề xã giao:
“Em giỏi thật mà. Ở nhiều lĩnh vực em đều xuất sắc, điểm này anh không bằng em.”
Kết quả xét duyệt anh ấy là “ưu tú”, nhưng tôi mãi tìm cơ hội mở lời…
Tôi cũng biết trêu đùa quá đà.
Dỗ có cách dỗ , tan tôi vứt bé lại cho Ngụy Thức trông.
Còn thì chuẩn bị.
Ờ thì… không là tôi không muốn chăm đâu nhé!
Lúc về tới nhà đã là khuya. Ba mẹ tôi ngủ cả , còn ánh đèn vàng dịu ở phòng khách.
Ngụy Thức đeo kính gọng vàng, ngồi gõ máy tính chăm chú.
Tiếng mở cửa anh khựng lại, quay nhìn tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu vì sao lại có nhiều đàn ông khao khát một gia đình vậy.
Tôi lê dép lại, ngồi sát bên cạnh:
“ này còn thế? Không ảnh hưởng công việc ngày à?”
Ngụy Thức bất lực:
“ là mấy việc kiểm tra không cần suy nghĩ nhiều. Dù sao cũng em, rảnh rỗi thì thôi.”
Anh gập máy, ghé sát lại, khẽ ngửi mùi trên tôi:
“Mùi cún .”
Tôi đẩy anh ra, trừng mắt:
“Anh đang nghi ngờ cái đấy?!”
Ngụy Thức: “Anh là… không có cảm giác an toàn.”
Tôi vừa tức vừa thấy hối lỗi. Với những lời tôi bịa trước đó, anh nghi ngờ cũng là đương nhiên.
Tôi chạm vào chóp mũi, giọng yếu :
“Cuối tuần này em có quan trọng muốn nói với anh, anh rảnh chứ?”
Ngụy Thức: “Sao không nói bây ?”
Anh nhìn tôi nghiêm túc:
“Em không xem phim à? Có những mà cứ hẹn lần hẹn lượt, lúc đó lại không có cơ hội để nói ra .”
13
“Thế… giống phim lắm à?”
Suýt chút là tôi bị Ngụy Thức thuyết phục .
May mà tôi nhịn , nếu không kế hoạch chuẩn bị bao lâu cũng đổ sông đổ biển.