Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ừ, nhưng tụi mình sẽ không để lỡ cơ hội.”
Cuối tuần, được ông bà ngoại trông giúp. Hai cụ vui tết, cưng cháu hết mức.
Ngụy Thức không mặc vest, mặc sơ mi trắng, nhìn giống thời đi — kiểu hot boy bá chính hiệu.
Anh ấy đẹp trai , nhưng ngày xưa không phải là “nam thần đường” được chọn.
“Tại anh lạnh lùng quá, hồi mấy bạn gái đều mê cái anh nam thần kia, hòa đồng, lịch thiệp, hài hước, đúng chuẩn mẫu hình trong mộng luôn.”
“ em cũng cậu ta à?”
Ngụy Thức .
Tôi không trả lời thẳng:
“ dù em ai, cũng không anh.”
“…”
Tôi hẹn Ngụy Thức đến một ngôi chùa trước đây từng lên cầu duyên, trả lễ.
“Nơi này có một vị trụ trì giỏi xem nhân duyên lắm.”
Tôi giải thích.
Ngụy Thức im lặng một nói:
“Anh tin vào chuyện người tạo nên số phận.”
“Tự ti quá nha, Trưởng phòng Ngụy.”
Trụ trì nhìn tướng, xem , ngày sinh, phán một tràng câu khó hiểu.
Tóm là: Số mệnh và nỗ lực đều quan trọng, không thể thiếu bên nào.
Ngụy Thức có vẻ không hiểu hết.
Còn tôi, càng tin tưởng vị trụ trì ấy.
Cúng thêm ít dầu đèn, hai đứa ngồi cáp treo xuống núi.
Chiều tà, hoàng hôn đỏ rực, phong cảnh tuyệt đẹp.
Tôi nói nhỏ:
“ suýt nữa được đặt tên là Cương Tử.”
Ngụy Thức không nhịn được, sặc ho một trận, mặt đỏ tới mang tai:
“Cái ?!”
Tôi ngại ngùng:
“Em mấy tháng trời . quyết định giữ đứa bé là em đã muốn đặt tên .”
“Nếu sinh trai sẽ là Cương Tử.”
Nhưng là gái đặt hơi “phũ” quá.
Ngụy Thức nhìn tôi không biết nên khóc hay cười:
“Thế… ý nghĩa là ?”
Tôi mỉm cười nhắc:
“Kim Cương bé nhỏ. Tự anh tiếp nhé.”
Ngụy Thức suy rất lâu, cáp treo đã đi được hai phần ba đoạn đường.
Anh liếm môi, vực :
“ là…”
“Là anh , ngốc.”
14
Ngụy Thức sững người.
Tôi không nhịn được nữa, đầu lải nhải:
“Anh xem, cái khả năng xác suất siêu nhỏ anh không đến, nghi em là kiểu người cá hai , còn không thèm suy xét khả năng đứa bé là của anh!”
“Có thể tưởng tượng được em sốc cỡ nào không?! Nếu em sự anh , giờ chắc cũng tin là ba bé là… người sau !”
Ngụy Thức bị niềm vui bất làm choáng váng, chẳng tức giận luôn.
Tôi nhân cơ hội, nhét nhẫn vào anh, lầm bầm:
“Dù sao anh cũng là người của em , em sẽ chịu trách nhiệm. Em cũng không anh đâu…”
“Chẳng hiểu sao… em anh vẫn thích em, anh sự không có ý đồ đen tối đấy chứ?”
Thấy tôi vừa nói được vài câu tử tế đã đầu nghi lung tung, Ngụy Thức ngắm chiếc nhẫn trên , ánh mắt dịu dàng:
“Anh thích em từ em chưa trở thành ‘người ’.”
“Em vốn không phải người !”
Ngụy Thức nhìn tôi, cười: “ không?”
“Ừm…”
Nếu không có đứa bé…
Nếu anh không kiên trì theo đuổi đến cùng…
có lẽ… sự là…
Không! Không đúng!
“Rõ ràng là ánh mắt anh dụ dỗ em trước ! Nói đi, tối hôm rốt cuộc là sao?”
Tôi truy mãi, cuối cùng anh cũng khai .
Thực ra chẳng có kịch tính kiểu phim ảnh .
Không ai dám bỏ thuốc vào đồ ăn của Ngụy Thức.
là hôm anh hơi ốm, ba anh nấu một nồi canh siêu bổ.
Ngụy Thức uống chút rượu.
Đã , trong buổi họp lớp, mấy bạn cứ vây quanh tôi tâng bốc không ngừng.
Anh tức giận, lo lắng, nhất thời kích động nên chạy tới.
Ai gặp đúng một… sắc nữ tôi.
Anh cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một ấy.
“Anh giỏi lắm Ngụy Thức! Giả vờ ngoan hiền không thà !”
Tôi vào vai anh:
“Khai ra mau, nào đầu thích em?”
Ngụy Thức nắm lấy tôi. cáp treo chuẩn bị tới ga, giữa tiếng người rộn ràng, anh thầm:
“Anh sẽ kể dần em nghe.”
Ngụy Thức cũng nhanh, kể việc chăm — thứ đòi kiên nhẫn và tỉ mỉ, anh cũng làm rất tốt.
Tôi muốn ôm để hôn tới tấp, nhưng bé nhỏ quá, sợ làm đau bé.
Cũng may là còn có bản thay thế…