Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dù bị giam trong , vẫn cho mặt tốt. tặng trang sức, đem chọi chim. tặng món ngon, đầu bếp nấu bằng cơm thổ phỉ.
bạo quân bắt đầu học cách “phu quân ngoan”. bế đến trước mặt mỗi , để gái cầu nối.
đêm, uống say, ôm chặt lấy chân , giọng nói khàn khàn: “ nhi, hận vì trói . hận vì sao năm mang đi cùng… có biết năm khi tỉnh dậy thấy trại trống rỗng, phát điên thế nào ?”
nhìn người đàn ông quyền uy nhất thiên hạ đang khóc như đứa trẻ trong lòng mình, trái tim sắt đá bỗng mềm lại. nhận ra, sự “cường thủ hào đoạt” của thực chất chỉ lớp vỏ bọc cho nỗi sợ bị bỏ rơi lần nữa.
thở dài, đưa tay vuốt tóc : “Đồ cẩu đế… ai năm ngươi cứ đòi g.i.ế.c ta gì?”
Đại lễ phong hậu diễn ra hoành tráng nhất lịch sử Đại Nghiệp. trở thành chủ nhân lục , nhưng chẳng thèm quản lý vụ, suốt dắt (giờ Trường Lạc công chúa) đi đánh lộn với thái giám hoặc trèo cây hái quả.
phê chuẩn tấu chương xong chạy biến về tẩm điện để… bị vợ mắng.
nọ, chạy vào hỏi: “Phụ , sao xưa mẹ lại trói phụ ?”
mặt biến đáp: “Vì phụ của quá đẹp trai, mẹ kiềm chế được lòng tham.”
trong phòng ném ra chiếc gối: “ ! Ngươi bớt dạy hư đi!”
gãi đầu “vô tri”: “Vậy cũng đi tìm anh xinh trai về trói lại giống mẹ nhé?”
lập tức biến , gào lên: “Võ Anh! Mau tăng cường canh gác! Kẻ nào dám bén mảng gần Công chúa, trảm ngay!”
Đại Nghiệp còn nơi đấu đá lạnh lẽo, mà tràn ngập tiếng cười, tiếng mắng và những màn “vô tri” của cả gia đình ba người. , nữ thổ phỉ đến hậu, cuối cùng tìm thấy bến đỗ bình yên, nơi cần dùng đao kiếm để vệ mình, vì có “cẩu đế” nguyện lá chắn cho cả đời.
– HOÀN –