Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 13

13

tôi thu dọn xong thiết và quay trước mắt chỉ một màu trắng xóa, tầm nhìn chưa đến 5 mét.

Chiếc xe tôi thuê không có nút tìm xe trên chìa khóa, tôi đành vác theo hai chiếc máy ảnh nặng trịch và chân máy, dựa cảm giác mà bước về hướng chiếc xe.

Tôi đã rất lâu, xa hơn nhiều so với khoảng cách từ chỗ đặt thiết đến xe, và đó tôi mới nhận ra mình đã lạc đường bão đến sớm hơn dự kiến.

Tôi cố gắng phân biệt phương hướng, đến mức kiệt sức, cuối cùng vứt bỏ hai chiếc máy ảnh và chân máy nặng nề, nhưng vẫn không thể tìm xe.

Tôi lấy điện thoại ra định gọi cứu hộ, nhưng phát hiện không có tín hiệu.

Tôi chỉ có thể mù quáng tìm kiếm bão đang gào thét.

bão dữ dội, hạt sắc nhọn gió cuốn lấy, quất mặt khiến tôi không mở mắt ra nổi. 

Tôi bước ngày chậm, cảm cơ thể mình dần mất nhiệt, tứ chi cóng đến mức tê liệt, tôi biết mình không thể dừng , chỉ biết bước theo năng.

Cuối cùng, tôi đổ gục xuống lớp .

Tôi nghĩ mình sẽ c//hế//t bão trên mảnh đất xa lạ này.

Nhưng tôi không sợ, thậm chí có chút cảm giác giải thoát.

Tôi nói thầm lòng: “Xin , Vi Vi, mẹ không muốn thất hứa với con, nhưng mẹ thực sự không thể cố thêm nữa.”

Thực ra bác sĩ Lâm nói đúng, tôi sự đã bệnh. Tôi luôn thử thách cái c//hế//t của mình.

——-

Ở kiếp trước, sau Vi Vi mất, tôi mắc chứng trầm cảm nặng.

Hoặc có lẽ, từ tôi phát hiện Cố Cảnh ngoại tình, từ Cố liên tục kích động tôi, từ tôi cùng Vi Vi trải qua vô số ca phẫu thuật và lần nhập viện, tôi đã bắt đầu bệnh rồi.

Mỗi ngày, tôi đều cảm thế giới xung quanh u ám, tất cả mọi thứ đều tràn đầy ác ý. Chồng tôi, con trai tôi lùng, con gái tôi đáng thương.

Tôi cố gắng hết sức, vùng vẫy, ngày nào cũng kiệt quệ, nhưng chẳng bao giờ đường phía trước, không một tia sáng nào.

Nhưng vì Vi Vi, tôi cắn răng chịu đựng, luôn cố gắng tỏ ra bình thường, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra trước mặt con bé, không để con bé nhận ra rạn nứt gia đình và bộ mặt đáng sợ của cha và anh trai nó.

Cho đến Vi Vi qua đời, tất cả cảm xúc tiêu cực kìm nén bấy lâu đột nhiên bùng phát, như một vực thẳm đen tối nhấn chìm tôi.

Tôi tự nhủ không được c//hế//t, tôi đã hứa với Vi Vi, dù con bé đã ra , tôi vẫn sống tốt. Nhưng đồng , tôi không thể được thân mà tự hủy hoại chính mình.

Ban đầu, Cố Cảnh và Cố quả thực cảm hối hận. Họ dùng sự bình thản để che giấu thân, nhưng họ cũng không hoàn toàn vô cảm trước cái c//hế//t của Vi Vi.

Con người đôi mâu thuẫn, một mặt cố trốn tránh tội của mình, mặt khác không thể được cảm giác tội và mong muốn bù đắp.

Họ cố gắng che đậy sự trước mặt tôi, như cách tôi từng che giấu mọi thứ trước Vi Vi.

Cố Cảnh không gặp Chu Thiển, Cố cũng không nói lời làm tổn thương tôi, giả vờ như chúng tôi một gia đình hạnh phúc.

Nhưng điều đó chẳng giúp được gì cho tôi, bởi tôi mãi mãi nhớ ánh mắt lùng của họ đứng trước giường bệnh của Vi Vi.

Dù họ có mỉm cười, dù họ có tỏ ra dịu dàng trước mặt tôi, mắt tôi, họ vẫn lùng, đáng sợ, và ghê tởm nhất thế gian.

ở gần họ, bệnh tình của tôi trở nên nghiêm trọng.

Tôi không thể được thân mà khóc thét ban đêm, không thể giận dữ, và không thể việc tự làm tổn thương chính mình.

Rất nhanh sau đó, họ bắt đầu mất kiên nhẫn, bắt đầu cảm tôi một nỗi nhục nhã, một gánh nặng.

Họ quay về với tính cũ.

Cố Cảnh bắt đầu không về nhà nữa.

Cố nói lời nhạt.

Ngày tôi leo lên tầng thượng của tòa nhà 37 tầng, Cố đã hét mặt tôi với vẻ mặt chán ghét:

“Vi Vi c//hế//t hoàn toàn do của mẹ, không liên quan gì đến người khác!

Nhà chúng ta không có di truyền bệnh tật, nếu không do mẹ không thể cho nó một cơ thể khỏe mạnh, nó đã không bệnh, đã không c//hế//t!”

Tôi đứng lặng trên mép tòa nhà, bàng hoàng.

không?

Hóa ra của tôi.

Chắc chắn mang thai tôi đã không chú ý, nên mới khiến Vi Vi bệnh tim, để con bé chịu khổ đến thế giới này.

Sợi dây mỏng manh luôn níu giữ tôi không rơi cái c//hế//t đã đứt ấy.

Tôi nhảy xuống từ tầng 37.

Tùy chỉnh
Danh sách chương