Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Chứng trầm cảm không tự chữa lành tôi được tái sinh.
Ngay tôi được sống lại một lần nữa, cảm xúc tiêu ấy vẫn còn đó.
phá thai, tôi thậm chí đã hy vọng mình chảy hết m.á.u trên bàn mổ, và cứ thế theo Vi Vi ra đi.
rồi tôi mơ con bé, con bé luôn khóc và cầu xin tôi đừng c//hế//t.
Tôi không làm con bé thất vọng.
Ngày đó, tôi trở về nhà, tôi Cố Cảnh và Cố Thời Bạch vẫn sống vô lo vô nghĩ.
không hiểu gì .
chẳng gì .
Tất gì đã xảy ra ở kiếp trước mình tôi , mình tôi gánh chịu nỗi đau, mình tôi nhớ rõ tội lỗi và hình dáng ghê tởm .
thế tôi đã trốn khỏi Cố Cảnh và Cố Thời Bạch, hai con quái vật đó.
điều đó vẫn chưa đủ, cảm xúc tiêu vẫn còn đó, nỗi đau và cảm giác tội lỗi vẫn không buông tha tôi.
Tôi không thất hứa Vi Vi, nên bám chặt vào ký ức về con bé, tự nhắc nhở mình phải hiện lời hứa con bé để chiến đấu chứng trầm cảm.
vậy, tôi đã sửa sang một căn phòng trẻ em cho con bé, giả vờ như nó vẫn còn ở bên tôi.
vậy, tôi đã vẽ rất nhiều dung con bé, vẽ mức gần như phát điên.
vậy, tôi đi khắp nơi du lịch, thay con bé ngắm nhìn thế giới này.
Tôi cố giả vờ rằng mọi thứ đã thay đổi, rằng mọi thứ đang trở nên tốt hơn.
Tôi cố giả vờ rằng mình đã thoát khỏi cảm xúc tiêu .
tôi vẫn không kiểm soát được, hết lần này lần khác thử thách cái c//hế//t.
Mỗi chơi trò mạo hiểm đó, tôi đều tự lừa dối mình rằng, đây là điều Vi Vi mong .
ra, đây là điều tôi mong .
Bây giờ, cái c//hế//t mà tôi mong chờ từ lâu cuối cùng cũng .
Giữa cơn trắng xóa, tôi cảm nhận được sự bình yên.
Tôi từ từ nhắm mắt lại.
——-
Tiếng kéo dài vang lên trong trận tầm nhìn bằng không.
Âm thanh chói tai đó xuyên qua cơn , đi thẳng vào tai tôi, không chịu ngừng, khiến tôi cảm khó chịu.
Trong tiếng liên tục vang lên, tôi đấu tranh bản thân u ám, tiêu trong lòng rất lâu.
Tôi sự từ bỏ.
Tôi sự, sự từ bỏ.
rồi tôi nghĩ Vi Vi.
Cuối cùng, tôi mở mắt ra, cố từ từ bò dậy khỏi mặt đất phủ đầy , tìm máy ảnh mà tôi đã vứt bỏ trước đó, nhận ra mình đã đi vòng tròn suốt từ nãy giờ.
Tôi dùng máy làm gậy, dùng tứ chi gần như đã tê cóng, cố lê về hướng tiếng .
Một , hai , ba …
Cuối cùng tôi tìm chiếc , tôi phát hiện ra nó cách tôi chưa 100 mét.
tôi run rẩy mở cửa , tôi không phải diễn tả thế nào cảnh tượng kỳ diệu mà tôi nhìn .
Sau này, mỗi nhớ lại, tôi đều cảm chính linh hồn Vi Vi đã cứu tôi khỏi trận c//hế//t chóc, dẫn dắt tôi tìm đường sống.
chuyện này không xảy ra —
máy nặng tôi đặt trên ghế phụ không phải làm rung lắc hay không, mà đã nghiêng đổ về phía ghế lái, và sợi dây chuyền tôi treo trên gương chiếu hậu không bằng cách nào đã rơi xuống, quấn vào máy và ép chặt vào .
Trên chiếc mặt dây chuyền, Vi Vi vẫn đang mỉm cười tôi, trong tiếng vang lên không ngừng.
Khoảnh khắc đó, nước mắt tôi trào ra.