Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
“Kết quả là tôi đánh gãy chân!”
“Tôi còn giữ bản án tòa lúc đó.”
Nói xong, liền đăng bản án trang cá nhân.
Ngay lập tức, dư luận quay ngược chiều – Tiểu Dương trở thành mục tiêu dân mạng mắng chửi dữ dội.
“Đồ không xấu hổ! Lợi dụng mọi đặc quyền còn bêu rếu chị đối xử bất công suốt bao năm mạng cho dân mạng chửi! Mày còn là đàn ông không vậy?!”
“Đúng là nhục nhã! Còn bày đặt lập tài khoản ‘Gia đình tôi trọng nữ khinh nam, tôi là đứa đáng thương’ – mày đáng thương chỗ nào? bỉm mẹ mày mua cho mày đủ cho chị mày học đại học ba năm !”
“Ủng hộ chị đòi lại toàn bộ tiết kiệm! Cả cái xe 30 vạn kia cũng đòi lại! Không thể để lũ hút máu trong nhà tiếp tục đắc ý !”
Thậm chí vài cư dân mạng mạnh miệng nói thẳng: “Nếu thằng cô không trả lại xe cho cô! Tôi gặp nó ngoài đường là tông cho phát! Tôi ở gần nhà nó luôn ! Rất tiện!”
Những IP đó đều là nơi tôi đang thuê trọ.
Nó hoảng quá, lập tức tắt .
Vừa khóc vừa hỏi: “Bố, mẹ, làm sao đây? … thật sự trả xe cho chị không?”
8、
Mặt bố tôi lúc tối sầm, sắp nhỏ ra nước.
“ thì làm sao nữa? Mày còn cái gì! Mày không bây dư luận thể giết à? Trước kia cô gái nhuộm tóc hồng thôi cũng mắng tới mức nhảy lầu chết ! Còn mày thì sao, no cơm rửng mỡ lôi hết xấu trong nhà mạng, còn để bao nhiêu chúng ta lấy chị mày mua xe hơn ba trăm nghìn cho mày!”
“Đừng tưởng mấy trên mạng nói miệng! Nếu ta hắt sơn, gửi vòng hoa đến nhà thì còn là may , lỡ đúng lời họ nói, thấy mày không trả xe cho chị mày thật sự tông chết mày thì sao?”
Bố tôi cũng từng đi học vài năm, bình thường cũng lướt điện thoại nên rất hiểu sức mạnh mạng xã hội.
“Bây mày còn cách là trả xe lại cho chị mày, muốn trách thì trách mày, mua xe đăng tùm lum mạng! Mày nhìn lại cái trang cá nhân mày đi, clip nào không lộ biển số xe!”
Mẹ tôi vẫn chịu từ bỏ: “Ông nó, thật sự trả xe sao? Không trả không à?”
Bà đảo mắt vòng, nói: “ là… đổi biển số xe đi! vậy thì ai là Tiểu Dương vẫn trả xe đâu!”
Không ngờ đợi bố tôi mở miệng, Tiểu Dương điên cuồng lắc đầu: “Biển số xe 520BB không thể đổi ! Biển là bỏ tám nghìn tệ đặt riêng, đọc giống ‘Anh yêu , bảo bối’! Là đặt riêng cho bạn gái !”
Vừa nói xong, nó vơ lấy chìa khóa xe, phóng thẳng ra cửa.
Bố tôi gọi thế nào cũng không quay lại.
“ thì cô vừa lòng !” Bố tôi nhìn tôi, mặt đen than.
Tôi đứng dậy: “Bố mẹ xu cũng trả lại cho , vui nổi gì.”
Nói tôi kéo vali : “Bố mẹ muốn bán xe đi vay cũng , trong vòng tuần trả đủ 450.000 cho , không thì gặp nhau ở tòa.”
Phía công ty cũng , họ hỏi tôi: ầm ĩ vậy, tôi còn muốn tiếp tục làm nhiếp ảnh gia không?
“ là muốn nhân cơ hội kiếm ?”
Tôi cười nhẹ: “Độ hot là tạm thời. Tôi yêu công việc nhiếp ảnh . Tôi sẽ quay lại đúng hẹn.”
Nói tôi kéo vali rời khỏi nhà.
Vừa chị A Phương trong làng đang lái xe kéo đưa chồng thương đi khám ở trạm y tế thị trấn.
Chồng chị ngồi phía sau, chân đau.
Thấy tôi lủi thủi đi về hướng đầu làng, chị hỏi: “Thư Thư à? Tụi chị đang đi thị trấn, đi chung không?”
Tôi còn kịp trả lời thì A Phương nhảy xuống, nhanh nhẹn nhấc vali tôi xe.
“Đừng ngại, mau đây nào!”
Tiếng động cơ xe kéo hòa cùng tiếng pháo hoa giữa đêm giao thừa.
Tôi nhìn pháo hoa rực rỡ trên nền trời, chiếu sáng gương mặt rạng rỡ A Phương.
Chị hét lớn: “Thư Thư! Chị xem ! giỏi lắm! Phụ nữ kiếm thì nắm trong tay ! Chị ủng hộ ! Nhất định lấy lại những đồng cực khổ dành dụm!”
Khoảnh khắc ấy, tôi cuối cùng cũng thấy không làm sai.
Tôi đang bảo vệ quyền lợi chính đáng – điều đó chẳng liên quan gì đến hiếu không.
A Phương đưa chồng đến bệnh viện thị trấn xong còn nhờ anh trai lái xe đưa tôi ra ga cao tốc.