Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

13

Kỳ tôi xin ở công ty đã quá hạn.

Nhưng tôi vẫn nhận được thông báo điều chuyển vị trí.

Theo , trong 42 ngày sẽ có một lần xét thăng chức.

Bạn thân đang làm móng cho tôi, dũa móng nói hờ hững:

“Dùng ngón chân nghĩ cũng Vệ Tuân đang chống lưng cho cậu. Người không tới, nhưng vẫn muốn cậu quay lại thôi.”

Đúng như lời Vệ Tuân nói đó.

Việc anh “theo đuổi” tôi kết thúc vào ngày sinh nhật.

Anh quay lại với công việc, lại xuất hiện trong các hội nghị thương mại lớn, khôi phục vẻ kiêu ngạo và xa cách của mình.

nói cô Trần vì năng lực kém hết kỳ thực tập đã phòng nhân sự sa thải.

Những thứ khác đều không thay đổi.

Bao gồm cả bàn làm việc của tôi, vẫn trống.

Lạc Hành tan làm về nhà, mang theo đầy bụng bực bội:

“Tưởng Vệ thị ngoan ngoãn rồi, không ngờ lại mưu mô thế.”

Tôi hỏi anh.

Nhưng anh không chịu nói nay.

Chắc lại là đào người thất bại.

Ngày sau, tôi cầm một bức xin việc viết tay trở lại công ty.

Lâm Phương Vũ công tác về, nhìn tôi, lần đầu tiên lộ nụ cười nhẹ nhõm:

“Còn quay lại à.”

Tôi chỉ cười.

Sau đó nhờ lễ tân gọi điện văn phòng tổng giám đốc.

Kiên nhẫn làm theo quy trình đặt lịch, hỏi lịch trình của Vệ tổng, xem anh có dành phút gặp tôi không.

Vệ Tuân họp xong.

Tôi giọng anh trao đổi với ký trong điện thoại.

Không lâu sau, cuộc gọi đã được chuyển thẳng tới văn phòng tổng giám đốc.

“Em , anh lúc nào cũng có thời gian.”

Anh nói.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của lễ tân, tôi bình tĩnh nói:

“Vệ tổng, việc công phải theo quy củ.”

tháng trước, giúp Vệ Tuân xuất viện đỡ vất vả, tôi mang cơm cho anh, hỗ trợ kết nối phần lớn các đối tác.

Dù không tôi, anh vẫn nhíu mày ăn hết.

Cho đến khi trước mặt anh, tôi nhận điện thoại của tổng giám đốc tập đoàn Thiên Phương, trực tiếp bỏ qua bước anh tham dự hội nghị thương mại, chốt hợp đồng online.

Bởi vì hội nghị đó ở Nam bán cầu.

Sức khỏe Vệ Tuân khi ấy thích nghi với múi giờ.

Tôi vẫn rõ.

Vệ Tuân ngắt cuộc gọi của tôi, đôi mắt bình tĩnh nhìn tôi và nói:

“Du tổng, việc công phải theo quy củ.”

 14

Khi ký cung kính mở cửa văn phòng tổng giám đốc mời tôi vào, Vệ Tuân đang nhìn tôi, sắc mặt hơi tái.

Tôi mở lời đùa trước làm dịu bầu không khí:

“Vệ tổng, nay tôi mang đến một case anh tuyệt đối không chối.”

Tôi hiếm khi cười như vậy trước mặt anh.

Sau đó, trước mặt anh tôi chỉ làm đúng bổn phận công việc.

Nụ cười như thế này, chỉ khi ở cùng anh em nhà họ Lạc anh mới .

Có lẽ anh chạm tới điều gì đó.

Anh bỏ qua câu đùa của tôi và hỏi:

“Trước đây… em cũng cười với anh như vậy sao?”

Tôi hơi ngẩn :

“Hả?”

Anh ngẩng mắt nhìn tôi nghiêm túc:

“Em còn thích Vệ Tuân không?”

Tôi đặt lá xin việc bàn anh.

Như đang lại điều gì đó, khóe mắt cong:

“Thích chứ.”

Ánh mắt anh động.

Theo phản xạ, anh nhận lấy thứ tôi đưa.

“Tối nào anh cũng tan làm sớm phút, chỉ bắt quả tang xem tôi đang ở quán nướng nào.”

“Nhưng đó anh tìm khắp các quán nướng, cuối cùng lại bắt gặp tôi ở xưởng của nhà thiết kế… còn tôi thì bắt gặp chiếc nhẫn cầu hôn anh đặt làm suốt nửa .”

Sau khi đưa việc, tôi chậm rãi ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.

Sau khi sảy thai, tôi không còn sức đứng lâu.

Ánh mắt Vệ Tuân rời khỏi khuôn mặt tôi, rơi xuống lá việc trong tay.

Tôi vẫn chìm trong ký ức của thời yêu nhau, giọng nói bất giác mang chút hoài niệm:

“Sau đó đổi lại tôi bắt anh. Phát hiện anh lén lút mặc cả ở sạp trái cây. Anh còn tưởng quýt tệ một cân, nhưng thật anh đã lâu không mua ở mấy quầy ven đường nữa rồi.”

Sau khi phát đạt, Vệ Tuân gần như bù đắp cho tôi bằng mọi thứ tốt nhất.

Ăn, mặc, ở, lại…

Cái gì cũng mua đắt nhất.

Vì vậy anh không tin giá cả đã tăng nhanh như vậy.

Có lẽ anh ý tôi.

Sự dao động ban nãy dần lạnh .

Tôi ngẩng đầu, nhưng không nhìn anh:

“Anh đoán xem thiệp cưới bán ở trạm phế liệu được bao nhiêu tiền?”

Anh không trả lời.

Chỉ nhìn tôi.

“Giống như quả quýt đó Vệ Tuân giận dỗi mua về, mười tệ.”

Tôi nhẹ nhàng nói.

Giống như đang kể một thú vị với người yêu.

khi anh mất trí , tôi từng nói với anh nhiều như vậy.

Vệ Tuân nhắm mắt lại trong chớp mắt.

việc trong tay anh vô thức bóp nhăn.

Tôi nhìn mép giấy nhăn đó, nói:

“Vệ tổng, đám cưới của tôi hủy rất khó coi.”

“Có tôi giữ lại chút diện khi rời công ty không?”

Anh đồng ý.

15

Lạc Hành tỏ vẻ tiếc nuối:

“Tôi còn tưởng anh ta sẽ đứng trước mặt em khóc hát ‘Anh đã quỳ trước Phật cầu khẩn mấy ngàn …’ cơ.”

Lạc Hoàn Hoa cười đến mức suýt phát điên:

“Anh quê quá ! đó bao nhiêu trước rồi!”

Tôi đang uống canh bồi bổ, nói:

“… đó tên là ‘Cầu Phật’.”

Lạc Hoàn Hoa lập tức cười không nổi nữa:

“Không phải hồi đó cậu nói thích Châu Kiệt Luân nhất sao?”

Lạc Hành cười ha hả.

Anh chạy tới đập tay với tôi:

“Thế mới anh không hầm canh cho em vô ích.”

Lạc Hành đắc ý nói:

“Lạc Hoàn Hoa, không thì em nghĩ vì sao anh trai em đó?”

Hồi cấp , mỗi lần làm xong đề thi của Lạc Hành, tôi đều khoảng cách điểm số đả kích.

Không có chỗ nào trút áp lực, tôi chỉ có đứng trước cây liễu ngoài sân gào rất lâu:

“Vì em anh biến thành dáng vẻ người sói, vì em anh nhuốm đầy điên cuồng…”

Nhiều sau mới phát hiện chính chủ đã tôi hát cho cây liễu.

Tôi lập tức đỏ mặt già.

Cũng nhờ Lạc Hành làm xong thi bao giờ xem điểm, lại thích sân bê cái nồi sắt to tập nấu ăn.

tôi dùng thi điểm tuyệt đối của anh tự chấm điểm, rồi sau đó gào khóc như ma khóc sói tru…

Anh hết sạch.

Nhất thời ngay cả uống canh tôi cũng áp lực tâm .

Đang nghĩ giải thích thế nào về những tháng cuồng nhiệt ấy.

Lạc Hành đã hiểu , vỗ vai tôi:

“Đừng nặng nề, cũng không cần quá ý. Có một loại người không nảy sinh tình yêu đương, sẽ không yêu đương kết hôn.”

Ý anh rất rõ:

Anh không có xúc yêu đương, tôi không cần nghĩ những sự quan tâm của anh có phải vì tình hay không.

Câu trả lời của anh là phủ định hoàn toàn.

16

Khi trợ Trương liên lạc lại với tôi, tôi gần như đã bình phục hoàn toàn.

Trong điện thoại anh nói trước:

“Vệ tổng không cho tôi liên hệ với cô. Nhưng khi tôi sa thải cô Trần, phát hiện cô ấy từng nhắn tin cho cô… tôi vẫn muốn giải thích vài .”

Trợ Trương luôn là người rất nghiêm túc.

Mỗi câu nói của anh đều trịnh trọng như đang tuyên thệ.

Tôi phải cố nén cơn ho vì lẩu cay làm sặc, khàn giọng nói:

“Xin nói.”

“Cô Trần là sinh viên mới tốt nghiệp do Vệ tổng tìm đến khi đã mất trí bốn tháng vẫn khôi phục ký ức bằng kích thích bên ngoài. Anh ấy không muốn cô phải tiếp tục vất vả nhờ tôi tìm người.”

“Thù lao là suất thực tập tại tập đoàn Vệ thị.”

xong, tôi uống ngụm nước rồi ho hai tiếng.

Nhìn ánh mắt tò mò của Lạc Hoàn Hoa, tôi nói từng chữ:

“Trợ Trương yên tâm. Tôi và Vệ tổng đã cắt đứt rất sạch sẽ.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Sau đó chỉ nói một câu:

“Bảo trọng.”

Ngay lúc ấy, tôi hoàn toàn không còn mong chờ gặp lại Vệ Tuân nữa.

Bởi vì Vệ Tuân không phải kiểu người vì muốn tôi không còn đau khổ vì tình dễ dàng phủ nhận quá khứ của chúng tôi trước công chúng.

Anh là người cấp đã đuổi theo tôi, từng bước giẫm dấu chân tôi, cuối cùng trước nắm lấy tay tôi và cố chấp không chịu buông.

Là người đã sống sót sau tai nạn xe.

Tùy chỉnh
Danh sách chương