Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Vệ Tuân cuối cùng cũng có thể nắm cô.

Biến khát vọng trước đây thành hiện thực.

Biến tương lai từng vẽ ra thành con đường dưới chân.

Nhưng cuộc đời luôn có bước ngoặt.

Giống như cơn mưa ấy.

Có thể gợi lại nỗi đau cha mẹ của Tiểu Du.

Có thể khiến lòng anh rối loạn.

Nhưng tất cả…

Chỉ là liều dinh dưỡng mà số phận tiêm cuộc đời anh, có thời hạn.

Khi cô đi nước ngoài việc, Vệ Tuân Hoàn Hoa đã chuẩn bị một màn cầu hôn hoành tráng.

Anh tưởng tượng mối quan hệ của họ được pháp luật công .

Rằng họ có thể trở thành người ký giấy khi đối phương nguy kịch.

Nhưng cơn mưa ấy lại đến.

Anh lái xe một mình đi lấy nhẫn.

Con đường đó đi ngang họ Vệ.

Không biết số phận đã sắp đặt điều gì.

Trong khoảnh khắc va chạm, anh đột nhiên cảm lại mình của nhiều trước.

Chàng trai bị phá hỏng tư cách nhập học.

Bị đuổi khỏi .

Không còn chút ý chí sống.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.

Nhịp tim lại ồn ào đến .

Anh rơi hỗn độn.

Trong lớp vỏ cứng rắn, anh hoảng loạn nhìn lại mình.

Cô yêu anh…

Có phải bắt đầu thương hại?

Cô yêu anh không giữ lại điều gì, bao dung vụng về của anh.

Có phải trong đó cũng có nỗi tiếc nuối của mưa cha mẹ?

Nếu nghĩ kỹ…

Tình yêu anh dành cho cô không một phần vạn tình yêu cô dành cho anh.

Anh như quay trở lại tuổi mười sáu.

Lạnh lùng nhìn cơ thể mình thuần thục xử lý công việc.

Rồi đem tất cả hình ảnh của Tiểu Du…

đầu gặp gỡ đến nụ hôn chúc ngủ ngon cuối cùng…

Đặt vùng hỗn độn ấy.

Trả lại cho Vệ Tuân mười sáu tuổi.

Anh xem lại ký ức hết lần này đến lần khác.

Cố tìm khả năng mình được yêu.

lúc cô lén quay lại trường lấy bài thi của rồi kéo anh đứng dậy ở đầu ngõ.

Hai người cùng chạy điên cuồng bên bờ sông dưới pháo hoa, trốn khỏi bảo vệ phía sau.

Đến khi anh vùi đầu trong biển đề thi, nhìn thấy Tiểu Du cũng bị khóa trong lớp, ánh cô nhìn anh lóe lên ý cười.

Tiểu Du đạp xe vất vả, mồ hôi nhễ nhại.

Anh vừa hạ cửa kính xe…

Đã bị quyển bài sai ném thẳng đầu.

Đến khi anh ngủ dậy buổi chiều, thấy bên cạnh trống rỗng, hoảng hốt chạy ra ngoài…

Thì dưới ánh đèn vàng ấm áp, Tiểu Du đang học cách nấu canh cho anh.

Trong từng khoảnh khắc anh giấu đi lòng tự trọng của mình.

Anh đều được yêu một cách chân thành thuần khiết.

Chỉ

Họ yêu .

Nhưng giấc mơ đẹp.

Nên khi tỉnh lại, anh không thể chấp thứ đã tan thành bọt nước.

Anh không thể chấp rằng…

Chỉ tự ti, anh đã né tránh thật rằng mình được yêu.

quên cô gái đó.

Bây giờ…

Anh còn không mình mười sáu tuổi.

Anh không mình mười tám tuổi.

Không người từng muốn, trước bình minh khi pháo hoa khắp thành vừa tàn, hứa với Tiểu Du một đời.

Trong bát mì trường thọ anh cố ý cho thêm lá.

Chỉ để mượn lúc nhặt , kéo dài thêm chút thời gian của hai người.

Như thể tăng thêm một khả năng cho họ.

Nhưng khi đèn phòng khách bật sáng, trong khoảnh khắc chói ấy…

Ánh Tiểu Du lập tức nhìn về phía anh họ đang mở cửa.

Những lời anh định nói lặng lẽ nuốt lại.

Cũng trong khoảnh khắc đó anh hiểu ra.

Trong bốn tháng anh trốn tránh bản thân biện minh cho tự ti của mình…

Có người chỉ cần bốn tháng là có thể buông bỏ.

Cô đã không còn là của anh nữa.

Giống như khi Hoàn Hoa khóc gọi điện mắng anh:

“Anh rốt cuộc là ai ? Anh có thể trả lại Vệ Tuân cho A Du không? Vệ Tuân sao có thể để cô ấy xấu hổ như mà tự mình về ?”

Giống như khi nhìn anh trong phòng đàm phán, ánh dò xét lạnh lùng:

“Vệ tổng… xem ra đã thừa hưởng gen tốt cha mình rồi nhỉ.”

Anh biết rõ.

Sau khi cha đưa người phụ nữ kia về …mẹ anh đã tuyệt vọng đến mức nào.

Nhưng cuối cùng anh vẫn cách tàn nhẫn nhất để kết thúc khả năng của họ.

tàn nhẫn khắc trong máu…được truyền lại qua từng thế hệ.

Anh đã vô số lần vuốt phẳng lá thư xin nghỉ việc mà mình nhăn.

Tiểu Du từng nói:

Cách xưng hô ở đầu thư thường thể hiện rõ nhất mối quan hệ giữa hai người.

Nếu cô viết thư cho anh…

“Vệ Tuân, nếu viết thư cho anh… nhất định cách xưng hô sến sẩm nhất, ký tên đỏ mặt nhất,để dù anh được một lá thư không có nội dung, anh cũng biết yêu anh đến mức nào.”

Anh cúi đầu nhìn thư trong .

Vẫn còn giằng co.

còn thích Vệ Tuân không?”

“Thích chứ.”

Thích người đàn ông đứng giữa phố mặc cả giá trái cây, bị cấp dưới bắt gặp.

Thích đến mức trong công ty lan truyền tin đồn màu hồng:

“Vệ tổng giao hết lương cho Du tổng, đúng là vợ dạy chồng giỏi.”

biết những tấm thiệp cưới bán được bao nhiêu tiền không?”

Hai chữ “Vệ tổng” viết ở đầu thư trong anh bỗng chói .

Phần ký tên là tên đầy đủ trang trọng.

Đúng như lời cô nói.

Một thư không có nội dung.

Chỉ để….cho anh hiểu rằng cô đã không còn yêu anh nữa.

qua , Vệ Tuân uống cà phê đắng.

Người mới đi không hiểu.

Tại sao cà phê để tỉnh táo?

vị đắng kích thích tinh thần sao?

Dần dần…

Họ hiểu tác dụng của caffeine.

Nhưng cuối cùng, Vệ Tuân lại cảm thấy…

Đúng là vị đắng kích thích tinh thần.

Trong tòa văn phòng, từng tầng đèn lần lượt tắt theo giờ tan của các phòng ban.

Cuối cùng chỉ còn một ngọn đèn của anh.

Khoảnh khắc nhìn xuống thành phố trên cao.

Xương sống anh run lên, gào thét nỗi nhớ.

Nhưng trong bốn tháng ấy…

Người yêu anh cả trái tim đã phải chịu đựng đâu chỉ là nỗi nhớ.

Mỗi cơn mưa rơi xuống đều khiến cô nhớ lại đau lòng.

Mỗi lần thức dậy đều có cảm giác mát trống rỗng.

Mỗi lần nhìn thấy một cặp đôi hạnh phúc đều khó thở chua xót.

Có những thứ…thời gian cũng không thể khiến người ta buông bỏ.

Bao nhiêu đêm như .

Anh vẫn không thể buông bỏ.

thì trước khoảnh khắc cô buông bỏ…

Cô đã cô đơn đến mức nào?

Tình yêu có thể vượt qua khó khăn.

Nhưng để yêu ….không thể chỉ có một người yêu.

Những người sánh vai tiến bước thì thích hợp để yêu .

Nhưng không nhất định thích hợp để ở bên .

sinh nhật của cô.

Anh nhặt trong bát mì một phút.

Ánh cuối cùng nhìn cô…  ba mươi giây.

Một phút thì dài.

Ba mươi giây lại ngắn.

Bốn tháng để cô buông bỏ dài.

Ba được cô yêu lại ngắn.

Anh thời gian dài nhất có thể để thử buông bỏ.

Nhưng…chỉ người không được yêu mới có thể buông bỏ.

Người từng được yêu… sao có thể thật buông bỏ?

Vệ Tuân một mình lái xe đến căn cưới bên biển.

Anh hết lần này đến lần khác vuốt phẳng góc giấy bị nhăn của thư.

Như thể chỉ cần vuốt phẳng nó…

Vệ Tuân may mắn từng được cô yêu vẫn là anh.

Nhưng chỉ trong truyện mới có chuyện gương vỡ lại lành.

Trong hiện thực… đi mới là điều bình thường.

Khi anh chạy theo thư bị gió cuốn đi…

Số phận đã lặng lẽ viết xong kết cục.

Dù Vệ Tuân biết…

Tiểu Du chỉ muốn “anh” còn sống.

Chỉ cần còn sống.

Dù yêu mà không được đáp lại…cũng tốt hơn âm dương cách biệt.

“Anh xem, trong mấy chục tỷ người trên thế giới, việc chúng ta gặp đã là màn mở đầu rực rỡ nhất rồi.

Vệ Tuân, nên ngay khoảnh khắc gặp …chúng ta đã định sẵn yêu .”

Anh ôm chặt lá thư ướt sũng.

Cuối cùng hết sức lực.

Ngã xuống trong giấc mộng mùa xuân lạnh lẽo ẩm ướt.

Bây giờ… anh thư đều đã ướt.

Gió cũng không thể thổi đi nữa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương