Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1 - Mở đầu - Nguyện Làm Nữ Nhân Như Ngọc

Sau buổi trưa, mặt trời dần ngả Tây, ánh nắng xuyên khung cửa đậu lên khuôn mặt an tĩnh của thiếu nữ tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp. Đôi mắt nàng đăm chiêu đưa tay hạ xuống một quân cờ và khẽ chau mày thu tay . Quả là một thế cờ khó, lâu lắm rồi nàng chưa gặp chuyện gì có thể thách thức đến vậy.

ngoài, tiếng trẻ con nô đùa vọng vào phá tan bầu không khí yên ắng. Ngẩng đầu, nàng giương đôi mắt đẹp nhìn cửa sổ. nàng không quá lớn, nói thẳng ra là nhỏ so với của các quan nhân khác. Dẫu sao cha nàng chỉ là một vị tòng tứ phẩm, đưa mắt nhìn hết kinh thành đến đứa bé trên đường cũng có phận cao quý hơn cha. Tuy nằm ngoài rìa kinh thành nhưng nàng thắng ở chỗ gần chợ, trừ nghỉ trưa thì nhịp sống quanh đây luôn rất tấp nập. hướng nàng nhìn ra, sẽ giàn hoa tử đằng tim tím của đối diện. Vào hôm trời trở lớn, những cánh hoa mỏng manh lũ lượt bay đầy không khí, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Có nàng cảm tưởng một bản sẽ hóa thành cánh hoa ngoài kia, xuôi làn và tan biến vào tinh không.

này có tiếng mành trúc vọng , chị Lan bưng trà vào, dáng vẻ nhìn trời không chớp mắt của nàng thì nhăn mặt, nói: “Đừng bảo với chị là em ngồi hai canh giờ bàn cờ đấy nhé?”

Nói xong, chị Lan đặt ly trà mới xuống bàn và đến sau lưng, nhẹ nhàng xoa bóp hai vai nàng rồi nhỏ giọng càm ràm: “Cái Hân đâu, sao em không để nó hầu? Không biết trốn đâu rồi, trà của tiểu thư nguội cũng không biết thay nước mới. Thật hết nói nổi!”

Nàng quay đầu , đưa tay giụi mắt vì chuyển ánh nhìn sáng sang tối làm mắt bị lóa: “Chị đừng vội mắng con bé, em bảo nó rồi. Chị biết đánh cờ em không thích có mà.”

Chị Lan vẫn không vừa ý: “Em đấy, đúng là hiền quá. Khéo có chúng nó trèo lên đầu lên cổ ngồi mà chẳng hay.”

Nàng cười đến ngọt ngào: “Rồi rồi, để lần sau em chú ý. Mà thường thì chị đâu đến giáo huấn em vào giờ này nhỉ? Có chuyện gì thế?”

Chị Lan giả bộ tức giận, cốc vào đầu nàng một cái: “Hừ! Có nói bao nhiêu lần em cũng chẳng nghe!”

Nếu có hỏi, chị Lan dám vỗ ngực cam đoan này hiểu nàng nhất. Bởi chính tay chị đã chăm sóc nàng còn đỏ hỏn tới tận bây giờ. Đấy là chưa kể hai còn có máu mủ ruột thịt với nhau.

Chị Lan giơ tay, vuốt thẳng mái tóc đen nhánh của nàng: “Bà gọi em chính. Lão gia vừa lên triều đấy, nghe đâu sắc mặt ông không tốt lắm.”

Nàng nhún vai, vén lọn tóc rơi xuống trước trán ra phía sau tai và tốn đứng dậy: “Có nào cha lên triều mà không mặt nhăn mày nhó đâu.”

Chị Lan cũng nhanh nhẹn lấy một chiếc áo khoác mỏng phủ lên vai nàng rồi cả hai cùng ra khỏi cửa.

Hai bộ một lát tới trước cửa chính. Bỗng làn nhẹ thổi , mùi thơm ngọt ngào giàn hoa trên cao tỏa ra tứ phía.

Nàng ngẩng đầu, nhìn những bông hoa xinh xắn đung đưa : “Chị Lan, nhìn chuỗi hoa kia kìa. Đẹp biết mấy.”

Cây lớn thật nhanh. Nhớ nhiều năm trước, cha nàng đã bắc mấy thanh tre xếp thành hình chữ nhật hòng cây leo lên quấn lấy nhau một cái mái xanh che nắng che mưa. thổi , lá rung rinh vẫy chào rồi cây nở hoa, hoa kết thành chuỗi dài lãng mạn. Mỗi bông hoa điểm xuyết trên dây với sắc xanh tím, sau đó dần chuyển sang trắng. còn bé, nàng và em thường xuyên hái hoa kết thành vòng đội đầu.

“Chị ba!”

Đúng là, vừa nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến.

Nàng em đến thì mặt mày vui vẻ, vẫy vẫy đôi tay trắng nõn phía em: “Tiểu thư, em cũng đến à?”

Em Hoa cười cười, nắm lấy tay nàng rồi cả hai cùng vào: “Vâng. nào, chờ đấy.”

Trái ngược với khung cảnh ấm áp ngoài, này tràn đầy vẻ căng thẳng. Vừa vào , linh cảm mách bảo nàng có chuyện chẳng lành. Dường em Hoa cũng cảm nhận được điều gì đấy không hay nên bất giác cầm chặt tay nàng hơn. Nàng nhịn cơn khó chịu lồng ngực xuống, gật đầu trấn an với em và thấp giọng thưa chuyện: “Thưa cha , chúng con tới rồi ạ.”

Trần phu nhân – Dung vừa hai con vào thì không kìm được nước mắt. Bà siết chặt chiếc khăn tay, quay mặt ra sau ghế hòng không để các con khuôn mặt lấm lem nước mắt của . Em Hoa thế vậy nhanh chóng nhanh phía bà.

này, Trần lão gia – cha Hưng, đứng quay lưng với nàng, sau nghe tiếng con ngoái đầu . Vẻ mặt ông có phần tiều tuỵ nhiều: “Hai đứa đến rồi à? Ngọc con, đây với cha.”

Nàng cúi đầu đáp lời: “Vâng.”

Nàng hơi mím môi, ngẩng đầu nhìn và em lần nữa rồi nhẹ nhàng đến cạnh cha.

Ánh mắt cha Hưng đăm chiêu nhìn bức tranh treo trên tường, chầm chậm nói: “Bức tranh đôi Khổng tước trắng này là vào thành , ông ngoại con đã tự tay treo lên với mong muốn phu thê chúng ta nhất sinh nhất thế nhất song , cũng là để nhắc nhở mối hôn sự này là cha trèo cao. Tuy Khổng tước có đẹp đến mấy, thanh cao đến mấy suy cùng vẫn không phải Phượng hoàng. là phàm điểu, sống trên đời sẽ có không thể làm ý .”

Nàng ngẩn ngơ nhìn bức tranh đã nhạt màu thời gian: “Nhưng, thưa cha, ngay cả Phượng hoàng cũng đâu thể tự do làm ý .”

Cha Hưng đưa tay sờ vào bức tranh đã dần phai màu, thấp giọng thể nói với chính : “Đúng vậy, tất cả đều là bất do kỷ.”

Sau đó, ông hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt nàng và nói: “Sáng nay, Thánh Thượng ra khẩu dụ ban hôn nữ nhi ta với cháu trai thứ của Trung Đức Quận công. Khâm Thiên giám chọn sáu tháng bảy làm lành, cử hành hôn lễ.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương