Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kể ra Như Ngọc có sinh đôi, sinh ba, thậm chí là sinh tư cũng không gây lên sóng gió gì. Chỉ là thủ đoạn của kẻ phía sau rất lợi hại, cố tình dùng thiên tượng, vị trí các chòm sao gì đấy mà thổi phồng lên. Gán cho nhi trong bụng nàng bốn chữ “thiên sát cô tinh” nếu cùng lúc sinh ra và nuôi lớn hai đứa trời cao sẽ phẫn nộ, sai thiên binh thiên tướng xuống trừng trị người dân. Lại đúng dịp mưa bão, mưa lớn nước lên, ngập chết hết hoa màu mà người dân trồng chưa kể sau mưa bão khả năng cao sẽ xảy ra ôn dịch. Bởi nên người người lầm than, trời kêu không thấu nên bọn họ chỉ có đổ lỗi cho nhi của nàng.
Kẻ chủ mưu tính toán thật khéo, nhân lúc không có ở nhà mà hành động, ép Như Ngọc thân cô cô lại mang tới tháng thứ bảy tới đường cùng, không tự chống . Sáng trước nhà Như Ngọc cũng bị người ta ném trứng thối với rau củ, cũng may Quận công kịp thời người qua trấn áp lại cộng với sự đáp trả của nàng, tình hình khá khẩm lên được.
Sáng sớm, qua giờ mão bốn khắc, cổng nhà Như Ngọc đã có khách đến thăm. Đứa hầu canh cổng thấy tiếng liền vội vội vàng vàng ra mở , hóa ra là mẹ Hằng đến. Đêm qua Như Ngọc ngủ không ngon giấc, mặt trời chưa mọc đã tỉnh dậy nên khi mẹ chồng vừa tới, nàng đã ngồi sẵn trong phòng chờ bà.
Như Ngọc thấy mẹ chồng đi đến liền đứng dậy chào hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
Mẹ Hằng nhanh lẹ tay Như Ngọc, không cho nàng hành lễ: “Mẹ đến thăm cháu nội không được à.”
Như Ngọc nhẹ giọng đáp lại: “Vâng, vâng. Mẹ ngồi đi ạ”
Sau đấy, cả hai cùng ngồi ghế. Kim Xuân từ bên bước đem theo trà bánh trên tay, quy củ đặt lên bàn rồi đứng sang một bên. Như Ngọc tay ra dấu mời mẹ dùng trà.
Mẹ Hằng gật , cầm ly trà lên nhấp một ngụm rồi nói: “Trà ngon! con dâu này, nữ nhân có mang không nên uống nhiều nước trà, rất không tốt cho nhi đâu.”
Như Ngọc nói: “Cũng không phải thường xuyên uống, mọi hôm con chỉ uống nước ấm pha mật ong. Nay có mẹ đến, con lấy ra pha đấy chứ.”
Mẹ Hằng mắt nhìn khắp phòng, trong nói đầy vẻ dò hỏi: “Con biết tốt. chưa về hả con?”
“Chưa đâu ạ, phải hôm nữa trở về.”
Như Ngọc cố nhịn không oán thầm, kỳ thực nàng không biết khi về nhà. Trước khi đi, Như Ngọc quên không hỏi đi đâu nên thành ra nàng muốn gửi thư cũng không biết phải gửi như . Cũng may thỉnh thoảng sai thuộc hạ thư báo bình an cho nàng hay, nếu không chắc Như Ngọc lo lắng đến bạc cả tóc mất thôi.
Mẹ Hằng ra vẻ trách móc con trai: “Ôi cái thằng này, toàn lo chuyện thiên hạ mà bỏ mặc thê tử ở nhà.”
Như Ngọc thản nhiên mỉm : “Xin mẹ đừng nói vậy, cũng là bất đắc dĩ phải ra , lệnh trên cãi, đâu làm gì hơn.”
Mẹ Hằng tay che miệng , ra điều trách cứ ánh mắt tràn đầy vẻ hài lòng trước câu trả của nàng: “Thật là, xem con nói kìa. nói con đã gặp chị Diệp rồi đúng không?”
Nhắc đến người này, Như Ngọc không khỏi sa sầm mặt: “Vâng, tuần trước chị ấy có đến đây.”
“Nhắc đến nó là mẹ lại thấy đau trong lòng,” Nói đến đây, sắc mặt thái phu nhân buồn bã, mí mắt sưng đỏ, “Dù được gả nhà Trung Nghĩa bá cuộc sống của nó không dễ dàng gì. Bao nhiêu năm qua, không bị mẹ chồng với chị em dâu hà khắc bị đám vợ lẽ của chồng gây dễ. Con gái gả ra như bát nước đổ đi, dù mẹ có đau lòng đến cũng không giúp gì được.”
mẹ chồng nói, Như Ngọc ngầm đoán ra định của bà, nàng nhịn sự chịu trong lòng, khách khí trả : “Con hiểu ạ.”
Mẹ Hằng hơi gật , cảm động nói: “Con dâu à, con cũng là con, con gả sang đây xem như là một nửa con gái của mẹ. Đều là người một một nhà, lúc cần phải giúp nhau đúng không con?”
Không cần phải hỏi, hiện giờ trên khuôn mặt mẹ Hằng như phát sáng, tỏa ra dáng vẻ của một người mẹ nhân từ hiền hậu.
Như Ngọc sụp mí mắt xuống, nhỏ nhẹ đáp: “Vâng, đúng là người trong nhà nên giúp nhau.”
Nói rồi, Như Ngọc nhìn về phía chị , hai người âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau. Sau đó chị hành lễ, đi từ hông ra khỏi phòng. Như Ngọc xoay tròn vòng ngọc trên cổ tay, vẻ mặt không mặn không nhạt tiếp tục trò chuyện với bà.
“ con nói câu này, mẹ thấy an tâm phần . nay chắc con đã qua tin đại trong thành, không phải không có cách giải quyết. Con xem chuyện đứa bé..”
thấy , mẹ Hằng thoải mái trong lòng, đến nếp nhăn nơi khoé mắt cũng giăng ra. Bà chắc chắn Như Ngọc rồi sẽ đồng chuyện này mà thôi.
Như Ngọc cúi nghĩ ngợi một hồi: “Mẹ, con là con dâu gả sang, có nhiều chuyện vẫn nên chờ anh về quyết định.”
Mẹ Hằng nói thêm: “Mẹ hiểu không phải người khắc nghiệt với thê tử, nếu con có kiến nó dám không sao?”
Thấy thái độ không chắc chắn của Như Ngọc, bà muốn nài nỉ thêm đôi chút, đang muốn tiếp tục giáo huấn Như Ngọc đã thấy nàng ngẩng , giương đôi mắt trong suốt mà nghiêm nghị nhìn thẳng bà, bà đành nói không ra .
Từ , tiếng chị vang lên: “Phu nhân, Tô quản sự có việc cần gặp ngài. Hiện anh ấy đang đứng rồi ạ.”
Ánh mắt của mẹ Hằng hướng ra , miệng lẩm nhẩm: “Tô quản sự đấy sao..”
Như Ngọc đứng dậy, vẻ mặt đầy xử nói với bà: “Mẹ thấy đấy, dạo này anh nhà con bận bịu công vụ, thân con lại không tiện mà trong phủ lúc cũng có việc cần xử lý. Chưa kể phu quân thường nói, thời điểm gian nan nhất, anh Tuấn đã hết lòng giúp . Thật lòng mà nói, dù không có quan hệ máu mủ ruột thịt lại hơn hẳn người họ hàng bằng mặt mà không bằng lòng, chỉ biết lợi dụng kiếm lợi về . Phu quân đã dặn con phải luôn thành kính với nh ấy, không được thất lễ.”
Mẹ Hằng thất thanh kêu lên một tiếng: “Con!”
Bà ngưng thần một lát, hít một hơi rồi tự giễu nói: “Thôi được rồi, những gì cần nói đã nói xong. Trời cũng gần trưa, mẹ về trước. Có nhiều chuyện, con vẫn nên suy nghĩ cẩn thận, tránh gây sứt mẻ tình cảm gia đình.”
Mẹ Hằng nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Như Ngọc đành nhẫn nhịn ra về. Dù sao chuyện này là bà tự sang đây hỏi, nếu để chồng được nhất định không được yên thân. Như Ngọc đi theo tiễn mẹ ra cổng, trên đường đi bà còn không quên nhắc đi nhắc lại tình cảm gia đình thân thiết, hoàn cảnh của con gái khăn ra sao. Như Ngọc đi bên cạnh ậm ừ vài tiếng cho có lệ.
Vốn Như Ngọc rất tôn kính mẹ chồng của . Trong mắt của nàng, mẹ Hằng không như những người mẹ chồng khác. Tính bà rất ôn hòa, hiền hậu lại thương con hết mực, chưa từng gây dễ gì hay bắt ép nàng phải làm điều gì quá đáng. Chỉ là qua chuyện này, hảo cảm trong lòng nàng dành cho bà đã giảm đi ít nhiều. Tuy biết rằng không cha mẹ là không thương con cái, Như Ngọc cũng sắp làm mẹ, nàng buộc lòng phải suy tính cho con của . Trước đó, phủ Quốc công từng người đến canh chừng trước nhà nàng và Như Ngọc suy đoán chắc chắn bên đó cũng giúp sức một hai chứ chỉ dựa sức lực của nàng không nhanh đến mức có lấn át tin trước đó được. Qua thái độ như vậy, Như Ngọc không tin bên đó lại đồng để nàng bỏ đi một đứa bé hoặc chí ít là một đứa cho cô Diệu nuôi. Nhất định là mẹ Hằng tự hành động.