Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
[*] Lễ nạp thái là lễ tiên trong “lục lễ” trong phong tục đám cưới của người Việt xưa. Lục lễ bao gồm: Lễ nạp thái; Lễ vấn danh; Lễ nạp cát; Lễ nạp trưng; Lễ thỉnh kỳ; Lễ thân nghinh (lễ cưới). Lễ nạp thái nghĩa là “thu nạp những sính lễ mà nhà mang đến để thưa chuyện với nhà gái”. Lễ nạp thái dùng chim nhạn vì “Chim nhạn biểu trưng cho sự thuận theo thời tiết âm dương và hàm ý người vợ sẽ theo đạo nghĩa của người chồng”. Ngoài ra, nhà có thể đưa sang nhà gái vài bao trà, ít cau trầu để điểm xuyết cho chuyện.
Ngày diễn ra lễ nạp thái, trời xanh mây trắng, gió thổi nhè nhẹ hòng xoa đi nắng nóng của mùa hè. Đại đa số những nhà bình thường thì làm lễ nạp thái, nhà chỉ đưa sang một đôi chim nhạn, thêm chút trầu cau xem như điểm xuyến cho chuyện. nhà Vĩ Văn lại khác, bên đấy đem sang Trần gia một đôi chim nhạn đẹp đẽ, mập mạp, được để trong chiếc lồng gỗ quý khảm sơn mài, lại còn kèm theo khay chè thượng hạng cùng một mâm trầu têm lá phượng. Tất đều quý giá không thôi.
Trong suốt buổi lễ diễn ra, dù nhà có thân phận tôn quý hơn phong thái khi nói chuyện, từng nhếch môi, nhấc tay đều từ tốn, giản dị, hoàn toàn không xem thường Trần gia. Thỉnh thoảng, cha Hưng cố tình sát rể tương lai của mình, thấy chàng mắt kiếm mày ngài, kiên nhẫn trên ghế cha chú nói chuyện, lúc được hỏi tới thì bình tĩnh trả từng một. Cha Hưng âm thầm cảm thái, người rể này, ông duyệt!
Như Ngọc là phận nữ nhi, không được phép lộ nên nàng được sắp xếp ở phía sau bình phong, lắng mọi người nói chuyện ở bên ngoài. Nhà tuy chỉ thấy bóng dáng Như Ngọc thấy nàng yên ngay ngắn, không hề làm ra hành động thất thố. Bọn họ lại thấy người nhà họ Trần nói chuyện thành thật, không a dua nịnh hót, nhà từ trên xuống dưới được quét dọn sạch sẽ, đồ đạc trang trí bên trong hoàn toàn không thô tục, khoe khoang mà ngược lại, có thẩm mỹ. Sau buổi lễ hôm nay, người nhà bên đều cảm thấy hài lòng.
Lễ nạp thái diễn ra trong một buổi sáng là xong, ăn xong cơm trưa, em Hoa chạy ngay đến phòng của Như Ngọc nói chuyện.
Như Ngọc vừa mới ăn xong, bây giờ nàng đang trên bàn đo vải. Mẹ Dung nói để bày tỏ thành ý của nhà mình, nàng nên may mấy thứ như giày, tất, hay đan khăn gửi sang nhà bên đó. Như Ngọc suy đi tính lại, tay nghề của nàng không tốt lắm nên chỉ có thể làm một đôi giày vải.
Em Hoa chân trước vừa bước vào cửa, chân sau liền nói: “Chị ba, chị thấy anh rể chưa?”
Như Ngọc ngẩng khỏi cuộn vải, kéo em gái xuống bên cạnh mình, nói: “Nãy khi nhà bên đó ra về, chị đứng ở trong phòng có thoáng qua.”
Em Hoa quay Như Ngọc, tủm tỉm: “Ỏ, vậy chị thấy sao?”
Như Ngọc hơi nghiêng nghĩ, nhanh liền trả : “Giọng nói chàng khá dễ .”
mắt em Hoa sáng bừng, tò mò hỏi tiếp: “Rồi sao nữa?”
Như Ngọc lắc : “Chỉ thế thôi, chị đứng ở bên trong mà, có được phép trực tiếp đâu.”
Từ tới cuối, Như Ngọc chỉ phía sau bình phong, tới tận lúc người ra về mới có thể thoáng qua bóng lưng của chàng nên quả thật nàng không có ấn tượng nhiều.
Em Hoa bĩu môi, bất mãn trả : “Này nhá, anh rể đẹp lắm. Mày thẳng, môi cong nè, còn cao nữa, cao lắm luôn ấy. Là nam nhân cao nhất mà em từng .”
Như Ngọc chỉ bên cạnh, mỉm em gái nói chuyện. Em Hoa sát vẻ của nàng, thấy nàng không biểu hiện vui buồn thì hỏi: “Chị, chị không buồn à?”
Như Ngọc thản nhiên nói: “Buồn cơ?”
Em Hoa nàng, trong mắt mang theo vài phần tiếc nuối: “Tự nhiên bị ban hôn cho một người xa lạ mình không quen biết, lại còn hơn mình một giáp nữa. Sao chị có thể sống đời với một người mình không có tình cảm được.”
Như Ngọc vậy thì nhíu mày, không nhanh không chậm chỉnh đốn lại chữ ngay: “Không phải là bị mà là được ban hôn, em cẩn thận một chút, lỡ bị người ta thấy thì không hay. Ai nói sẽ không có tình cảm, sống đời với nhau tự nhiên sẽ nảy sinh tình cảm. Cho dù không có tình cảm thì mình tương như tân [*], miễn bên luôn tôn lẫn nhau là được.”
[*] Tương Như Tân: Có thể hiểu là “ nhau như khách”
Vào thời Xuân Thu, nước có một vị . Một lần khi ra ngoài, anh ta thấy một người nông dân đang làm việc trên cánh đồng, và vợ anh ta cung phục vụ anh ta bữa trưa. Vợ chồng như khách, lễ độ. cảm động.
đưa người nông dân đến vua và muốn vua cho anh ta làm . Ông ấy nói với vua : “Tôn là một biểu hiện của đức hạnh. Ai biết lễ, ắt là người có đạo đức! Chúng ta cần giáo dục người dân về đức tính tốt này.”
Vua nói: “Cha của anh ta là một tội nhân, liệu chúng ta có thích hợp để sử anh ta không?”
trả : “Quản từng là kẻ thù của vua Tề, sau đó vua Tề phong anh ta làm tể tướng nước Tề và giúp vua tề trở thành bá chủ. Hồi đó, Thuấn trục xuất Cổn, lại của Cổn là Vũ. Người chỉ cần lợi ưu điểm của anh ta là được rồi”
Cuối cùng, vua theo của ông ấy người nông dân kia.
Về sau nói Tương Như Tân 相敬如賓 (xiāng jìng rú bīn) trở thành một thành ngữ, nó được sử để diễn tả cách đối xử giữa phu thê đó là nên tôn lẫn nhau.
Em Hoa vẫn không từ bỏ, cảm thấy không cam tâm: “ lỡ như sau này chị được người mình thích thì phải làm sao đây..”
Như Ngọc thở dài, vuốt ve mái tóc của em gái: “Nếu chị cho người ta thì sao có cơ hội được người đàn ông nào khác chứ, cho dù có đi nữa, cũng-không-thể đem lòng yêu thích. Bất kể hoàn cảnh nào xảy ra, chúng ta luôn phải giữ được chuẩn mực của mình, không dược để người khác chê . Họ không chỉ chê mình, mà là chê cha mẹ mình không biết dạy dỗ . Lại nói, chị là được Thánh Thượng ban hôn, chị không chẳng lẽ để em à.”
Em Hoa bĩu môi, quay đi lẩm Thưa: “Em cũng được..”
Như Ngọc cốc vào trán em Hoa một , trừng mắt nói: “Tào lao! mà , em ngoan ngoãn ở nhà chờ thầy lang Tráng tới cưới đi.”
Em Hoa ôm trán, khuôn trắng nõn sớm ửng đỏ: “Chị chỉ toàn trêu em thôi!”